Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 741: Chương 741: Lừa Đảo (5)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đẩy quản lý Dương xuống sông chết đuối, nàng có thể nói cho công ty biết quản lý Dương là sợ tội tự sát, sau đó nói tất cả những gì nàng làm đều do quản lý Dương sai bảo, tất cả tiền bạc đều do quản lý Dương cầm.

Người chết sẽ không thể nói chuyện, nhà quản lý Dương rất có tiền, tổng công ty vì cầm lại tiền, cân nhắc lợi hại, nhất định sẽ lựa chọn truy cứu quản lý Dương, mà không phải là truy cứu nàng.

Vốn chuyện này chính là trời biết đất biết, chỉ có nàng và quản lý Dương biết.

Quản lý Dương vừa chết, mọi chuyện sẽ chết không đối chứng.

Quản lý Dương không kịp trở tay, thét chói tai theo bản năng chụp lấy tay nữ nhân viên.

Nữ nhân viên lúc đẩy rất mạnh, sau khi bị quản lý Dương nắm tay thì không kéo lại được, kết quả hai người cùng nhau rơi xuống dòng sông chảy xiết.

Hai người cũng không biết bơi.

Nhưng lúc này nữ nhân viên đang trong trạng thái điên cuồng, nàng cũng mặc kệ mình đang chìm xuống, sau khi rơi xuống nước, vẫn cố ra sức muốn dìm chết quản lý Dương.

Hai người theo dòng sông chảy xiết trôi xuống hạ du.

Quản lý Dương uống liền mấy ngụm nước, cũng dốc sức liều mạng giãy dụa, giãy đạp bắt lấy nữ nhân viên, nhưng càng giãy dụa thì không thể nào ngoi lên mặt nước.

Lúc này nữ nhân viên cũng bị doạ sợ, sau khi bị quản lý Dương đạp vài cái, rốt cục nàng cũng buông lỏng tay.

Hai người bị dòng sông tách rời, lần lượt trôi xuống hạ du.

“Thật sự không nghĩ tới, cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết, hơn nữa còn bị chết ở đây, đúng là mình không nên rời khỏi hắn chạy tới đi.” Quản lý Dương uống một bụng nước, trong phổi vô cùng khó chịu, trong lòng thì hối hận vạn phần.

Ngay lúc ý thức nàng sắp chìm vào hôn mê, có một cánh tay bắt lấy cơ thể nàng, hơn nữa kéo nàng tới phía bờ sông.

Người cứu quản lý Dương đương nhiên là Lý Đằng lén lút theo sau.

Nhìn thấy quản lý Dương tới gần bờ sông, Lý Đằng đoán chừng có thể sẽ gặp chuyện không may.

Kết quả đúng là đã xảy ra chuyện.

Hiện tại Lý Đằng còn không có biết rõ rốt cuộc kịch bản này muốn chơi trò gì, cho nên quản lý Dương vẫn chưa thể chết.

Lý Đằng nhanh chóng chạy tới hạ du, sau đó lựa đúng thời cơ tung người nhảy xuống sông, bắt đầu cứu quản lý Dương.

Sau khi cứu quản lý Dương lên bờ, lại quay đầu nhìn vào trong dòng nước, nữ nhân viên đã không còn bóng dáng.

Lý Đằng vội vàng từ phía sau ôm lấy quản lý Dương, dùng phương pháp cấp cứu heimlich cho nàng, ép nước sông từ phổi của nàng ra ngoài, quản lý Dương liền ho sặc sụa, rốt cục tỉnh lại, sau đó khóc rống.

“Điện thoại của tôi đâu? Tôi phải báo án, nói cho cảnh sát chuyện nàng ta muốn giết người.” Một lát sau, quản lý Dương bình tĩnh lại, nàng cảm giác tình thế có chút nghiêm trọng.

Nhưng điện thoại di động của nàng đã rơi xuống sông trôi mất.

“Có cần tôi gọi điện thoại không?” Lý Đằng tìm được điện thoại của hắn ở bờ sông.

“Cậu tới lúc nào? Vừa rồi cậu có thấy một màn cô ta đẩy tôi xuống sông không? Cậu có thể giúp tôi làm chứng không? Nếu như cảnh sát cùng tổng công ty bên kia liên hệ cùng điều tra mà nói, rất có thể sẽ cho rằng là tôi muốn giết người diệt khẩu.” Quản lý Dương bắt đầu sốt ruột.

“Tôi đoán chừng có thể cô sẽ gặp chuyện không may, cho nên tôi đã sớm quay lại một màn phát sinh ở bờ sông.” Lý Đằng đưa video trong điện thoại cho quản lý Dương xem.

Một màn phát sinh trên đài ngắm cảnh bằng đá kia đã được hắn quay rất chi tiết.

“Thật cảm ơn cậu!” Quản lý Dương nhìn thấy video đã vui đến phát khóc, đã có video này, nàng cũng không cần phải khai chuyện mình dung túng cho nữ nhân viên kia ra.

Lý Đằng quả thực chính là cứu tinh đời nàng.

Nếu như nữ nhân viên chết đuối, chuyện ăn tiền chiết khấu sẽ chết không đối chứng.

“Tôi cũng là một người tham lam, tôi thật sự đáng chết, tôi nhận tiền của cô ta tổng cộng 50 vạn tệ, tôi chuẩn bị nặc danh dùng số tiền này làm từ thiện.” Quản lý Dương sám hối trước Lý Đằng.

“Không cần phải vậy, nếu cô muốn quyên góp mà nói, có thể cân nhắc quyên góp cho người nghèo như tôi. ” Lý Đằng nói với quản lý Dương.

Đối với thế giới kịch bản mà nói, hắn chỉ là khách qua đường.

Hắn muốn làm, chính là giải quyết nội dung nhiệm vụ sau đó nhận phần thưởng rồi cuốn xéo.

Thiện ác các loại ở đây, với hắn mà nói chẳng có chút ý nghĩa nào.

Có tiền, thì có thể làm rất nhiều chuyện.

“Thật vậy chăng? Cậu nguyện ý thu tiền của tôi, quả thực tôi rất vui! Tôi còn sợ cậu chê tiền ấy chứ!” Quản lý Dương nghe được Lý Đằng nói liền có cảm giác như trút được gánh nặng.

Lúc trước nàng chuẩn bị cho Lý Đằng một nửa di sản để nhờ hắn giúp đỡ, kết quả bị hắn từ chối thẳng thừng, còn tưởng rằng hắn xem tiền tài như cặn bã!

Không nghĩ tới hắn lại nhìn trúng 50 vạn này.

Có chút không hiểu được hắn suy nghĩ gì, nhưng chuyện này cũng không quan trọng.

Quan trọng là… Hắn bằng lòng nhận tiền của nàng, sẽ khiến cho nàng an tâm hơn nhiều, nàng lo lắng nhất chính là nàng không có giá trị trong mắt hắn, như vậy về sau hắn cũng sẽ không cứu nàng.

Hiển nhiên là quản lý Dương suy nghĩ nhiều.

Dưới tình huống Lý Đằng không bị ảnh hưởng bản thân, nhất định sẽ ra tay cứu nàng, thẳng đến khi nào hắn tìm cách phá giải nội dung nhiệm vụ.

Di sản kia là có kèm theo điều kiện, hơn nữa không nhất định quản lý Dương sẽ chết, cho nên Lý Đằng sẽ không nhận.

Nhưng 50 vạn này không có bất kỳ điều kiện nào, là quản lý Dương tự đưa, ngu sao không cầm.

Phía sau hắn cần làm rất nhiều chuyện, rất có thể sẽ dùng đến tiền, cũng miễn cho hắn nghĩ cách kiếm tiền.

Rời khỏi thế giới kịch bản này, nếu như tiền không xài hết, Lý Đằng sẽ đem đi quyên góp.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...