Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 734: Chương 734: Di Chúc (1)
Hiện tại Lý Đằng cũng bó tay, chỉ có thể nhìn quản lý Dương không rời mắt, xem nàng có thể gặp phải phương thức chết “không tưởng được, rất quỷ dị, rất kinh khủng, không cách nào tin” hay không.
Người đang ở trong phòng bao tầng 5, không thể nào có tai nạn giao thông đi?
Hiện tại loại tình huống này, nếu như nàng bị chết, trừ phi thiên thạch rơi từ bầu trời, tai nạn máy bay các loại, trực tiếp đâm vào toà khách sạn này thì may ra.
Nói như vậy, nàng ta không chết, hắn và những người khác trong khách sạn cũng không thể tránh thoát.
Đúng vào lúc này, cửa phòng bao đột nhiên bị đẩy ra.
Lý Đằng vội vàng chắn trước người quản lý Dương, tránh cho đột nhiên xuất hiện kẻ bắt cóc xông vào giết nàng.
Người tiến vào là phục vụ viên, nhìn thấy Lý Đằng thủ thế đề phòng, không khỏi có chút sững sờ.
“Có cục sạc điện thoại hay không? Cho tôi mượn dùng một chút, rất gấp! Tôi có thể trả tiền. ” Lý Đằng nói với phục vụ viên.
“Ah, đi ra ngoài đến ngã ba thì quẹo phải, quẹo trái đến căn phòng thứ 3, bên trong có thiết bị sạc điện thoại.” Phục vụ viên trả lời Lý Đằng.
“Tốt, cám ơn.” Lý Đằng nhìn thoáng qua quản lý Dương vẫn đang trò chuyện cùng khách hàng, do dự sau một lát, vẫn là chạy ra khỏi phòng bao, sau đó quẹt phải rồi quẹo trái tới căn phòng thứ ba, đã tìm được sạc dự phòng dùng chung.”
Kết quả phát hiện, sạc dự phòng cần quét mã QR mới có thể sử dụng.
Thế nhưng, điện thoại không có điện thì làm sao khởi động, làm sao quét mã QR…?
Gà có trước hay là trứng có trước?
Gà cũng bị mất, ở đâu ra trứng?
Quá vô nghĩa !
Một gã nhân viên khách sạn đi qua giúp Lý Đằng quét mã QR, Lý Đằng thành công mở được điện thoại, sau đó trả cho nhân viên quét mã thanh toán.
Hắn vội vàng phát ra đoạn âm thanh, tua đến đoạn đang nghe dở.
Phát hiện đoạn này âm tần chỉ còn lại câu nói sau cùng, một câu mấu chốt nhất mà nói còn chưa kịp truyền phát ra.
“Thế nhưng, một màn không tưởng được, rất quỷ dị, rất kinh khủng, khiến cho người khác khó tin đã xảy ra!”
“Thế mà điện thoại di động của hắn sụp nguồn!”
“……”
“Chỉ có vậy?”
“Đệch con mẹ nó điện thoại sụp nguồn, lại là một màn không tưởng được, rất quỷ dị, rất kinh khủng, khiến cho người khác khó tin đã xảy ra?”
Lý Đằng rất muốn nắm đầu kẻ dự đoán trong đoạn âm thanh này đánh cho một trận.
Nghe thử đoạn tiép theo.
Ngay lúc Lý Đằng chuẩn bị phát đoạn âm thanh tiếp theo, chỗ phòng bao quản lý Dương đột nhiên truyền đến một tiếng “ầm” nặng nề.
Sau đó là tiếng thét chói tai xé gan xé ruột của quản lý Dương.
“Mẹ nó! Đây là kế điệu hổ ly sơn…! Nàng đúng là không thoát khỏi!”
Lý Đằng vội vàng cầm lấy điện thoại cùng sạc điện thoại, một đường chạy vội trở về.
Quản lý Dương còn chưa chết, đang xin lỗi một gã phục vụ viên.
Tên phục vụ viên kia vừa an ủi nàng nói không sao cả, vừa dùng đồ lau sạch nền nhà.
“Xảy ra chuyện gì?” Lý Đằng hỏi quản lý Dương một tiếng.
“Vừa rồi lúc tôi rót rượu, không biết tại sao lại tuột tay, khiến cho chai rượu rớt xuống đất, dọa tôi kêu to một tiếng……” Quản lý Dương kể lại đầu đuôi cho Lý Đằng.
Người bình thường nếu gặp chuyện này sẽ không hét thảm giống như quản lý Dương vậy.
Nhưng hiện tại nàng đã là chim sợ cành cong, cho dù tự mình gây ra tiếng động, cũng khiến cho thần kinh căng thẳng của nàng tan vỡ trong nháy mắt.
Vừa rồi thét lên như vậy cũng không kỳ lạ.
“Không có việc gì là tốt rồi.” Lý Đằng cảm giác hiện tại bản thân hắn cũng thành chim sợ cành cong.
Phục vụ viên vừa dọn sạch mảnh thuỷ tinh dưới đất, quản lý Dương lại bảo phục vụ viên đưa tới 2 bình rượu đỏ.
Lúc này tâm trạng nàng rất tệ, rất sợ hãi, muốn dùng độ cồn của rượu để gây tê chính mình.
“Có chuyện tôi phải nói cho cậu biết, sau khi tôi nói ra, có thể cậu sẽ rất tức giận, cho nên, trước tiên tôi phải xin lỗi cậu.” Quản lý Dương đột nhiên nói với Lý Đằng.
“Chuyện gì?” Lý Đằng có chút kỳ quái.
“Tôi nhận cậu vào làm, kỳ thật động cơ có chút không chính đáng.” Quản lý Dương nhấp một hớp rượu rồi nói.
“Ah?”
“Trước khi cậu vào làm, nhân viên bán hàng phụ trách công việc trong thành phố, đã bị tôi điều đi phụ trách khu vực khác. Nàng và tôi rất quen thuộc, lúc nàng ta phụ trách kinh doanh trong thành phố, đã thương lượng với một đại lý khác trong tỉnh bán chiết khấu ngoài quy định, với mục đích lợi ích cá nhân.
“Chuyện này, tôi cũng có tham dự.”
“Hiện tại chuyện sắp bị bại lộ, cho nên tôi mau chóng điều nàng ta đi phụ trách khu vực khác, tạm thời thông báo tuyển dụng một nhân viên bán hàng phụ trách công việc trong thành phố.
“Mục tiêu thông báo tuyển dụng, đúng là người ngoài nghề không quá quen thuộc công việc.”
“Chuẩn bị sau một khoảng thời gian, lấy danh nghĩa chi nhánh công ty tiến hành điều tra người đại lý trong thành phố này.
“Trong khoản thời gian này, sẽ cùng đại lý bố trí một cái lồng, lợi dụng cơ hội người mới chưa quen với công việc, quy tội hành vi chiết khấu sai quy định lên đầu hắn.”
“Đến lúc đó sẽ sa thải nhân viên bán hàng phụ trách, liền có thể vượt qua nguy cơ lần này.”