Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 731: Chương 731: May Mắn (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Tôi bị sao vậy? Rốt cuộc là tại sao? Tại sao lại như vậy?” Quản lý Dương thoáng bình tĩnh lại, bèn hỏi Lý Đằng.

“Có thể là, sau khi cô chết hụt trong vụ tai nạn giao thông, đã bị tử thần theo dõi? Diêm Vương bảo cô chết vào canh ba, ai dám giữ cô đến canh năm?” Lý Đằng thở dài nói.

Vốn là hắn can thiệp vào kịch bản, can thiệp vào vận mệnh của NPC, có thể đây là nguyên nhân dẫn đến toàn bộ mọi chuyện.

Nhưng hắn không thể giải thích nguyên nhân thật sự.

Lúc ấy hắn không can thiệp còn không được, hắn không can thiệp mà nói, hắn cũng sẽ bị xe tải thùng kín áp thành bánh thịt.

“Hiện tại tôi nên làm gì?” Quản lý Dương tựa hồ cũng có cảm giác này, Diêm Vương muốn thu mạng của nàng, kết quả phái nhân viên tới không đòi được mạng, hiện tại đang tranh thủ thời gian sữa chữa.

“……”

Lý Đằng cũng không có ý nào hay.

Đương nhiên, có thể thừa dịp lúc quản lý Dương không ở đây, nghe lén thử xem đoạn ghi âm “dự đoán” tối hôm qua.

Có lẽ cách giải quyết cũng nằm trong đoạn âm thanh.

“Cậu có thể ở cạnh tôi không? Tôi có thể cho cậu thêm tiền lương, muốn bao nhiêu thì cậu cứ nói.” Quản lý Dương đề nghị với Lý Đằng.

Phía trước ba lượt gần chết, đều là Lý Đằng tay mắt lanh lẹ, đều đến cứu nàng rất kịp thời.

Nàng cảm thấy nếu muốn sống sót, chỉ có thể gửi hi vọng Lý Đằng ở cạnh bảo vệ mình.

Tiền tài là vật ngoài thân, mạng sống mới là quan trọng, hiện tại nàng muốn nghĩ đủ cách kéo Lý Đằng ở bên cạnh.

“Tôi cũng không phải loại người nhân dịp người khác cháy nhà hôi của, cô chỉ cần nuôi cơm tôi là được rồi. ” Lý Đằng giang tay ra nói tỉnh bơ.

“Nuôi cơm quản ngủ cũng không có vấn đề gì, cậu muốn gì cứ mở miệng nói với tôi là được.” Quản lý Dương nghe Lý Đằng nói như vậy, vội vàng đồng ý ngay.

Lý Đằng nghe được hai chữ “quản ngủ”, cảm giác, cảm thấy có chút lạ lạ.

Hắn chỉ yêu cầu bao cơm thôi!

“Tốt, tôi sẽ cố hết sức. ” Lý Đằng cũng muốn biết rõ rốt cuộc kịch bản “số mệnh an bài” này là sao, đi theo quản lý Dương mới có thể tìm được một vài manh mối có ích.

“Gần đến giơ cơm trưa rồi, tôi mời cậu.” Quản lý Dương nói với Lý Đằng.

“Ừ, tùy tiện ăn chút ít gì no bụng là được, đừng quá tốn kém.” Đúng là hiện tại trên người Lý Đằng không có bao nhiêu tiền, có người nuôi cơm cũng là chuyện tốt.

“Tôi phụ trách một chi nhánh của công ty, ăn cơm còn phải tự bỏ tiền ư? Đi, tôi dẫn cậu đi ăn uống linh đình.” Quản lý Dương nhìn thấy bên đường vừa khéo có một chiếc taxi trống, vội vàng giơ tay ngăn lại.

Sau khi lên xe, nàng lại bảo tài xế lái xe tới một khách sạn gần đó.

Là loại cao cấp.

Quản lý Dương lo lắng mình ngồi ghế cạnh tài xế sẽ xảy ra chuyện, hơn nữa Lý Đằng không kịp cứu nàng, cho nên ngồi ở đằng sau tài xế, đây hẳn là chỗ an toàn nhất.

Sau đó lại bảo Lý Đằng ngồi ra sau, cùng nàng ngồi một chỗ.

Lỡ như xảy ra chuyện gì mà nói, Lý Đằng có thể kịp thời ra tay cứu nàng.

Tài xế đã nổ máy.

Điện thoại Quản lý Dương lại reo, vẫn là người trong nhà nàng gọi tới, vừa rồi đang gọi điện được một nửa, nghe được nàng thét lên cùng tiếng khóc, rất là lo lắng, muốn biết nàng đã xảy ra chuyện gì.

Quản lý Dương không muốn làm cho người nhà lo lắng, vì vậy bèn nói dối, nói nhìn thấy bên đường có tảng đá rơi xuống, nện người bị thương, doạ nàng sợ phát khiếp, sau đó nàng lại trò chuyện cùng người nhà.

Thừa dịp quản lý Dương gọi điện thoại, Lý Đằng cũng lén lút móc điện thoại ra, bật đoạn âm thanh đã xử lý xong.

“Hắn tiếp tục can thiệp sống chết của quản lý Dương, khiến cho quản lý Dương tránh khỏi cái chết lần nữa.”

“Nhưng chuyện này cũng khiến cho khả năng tử vong của nàng tăng mạnh.”

“Nàng quyết định mời hắn ăn uống linh đình, hai người ngồi trong một chiếc taxi, cùng ngồi ghế sau.”

“Ngay một ngã tư đèn đỏ, phía sau có một chiếc xe tải hạng nhẹ chở theo ống thép đột nhiên mất phanh.

“Xe tải chạy sát đít xe taxi 2 mét mới kịp thời dừng lại.”

“Nhưng trong đống hàng hoá sau xe có một ống sắt thoát khỏi dây buộc, đâm xuyên qua cabin xe tải, dùng tốc độ cực nhanh đâm vào thân xe taxi, không nghiêng không lệch đâm qua đầu quản lý dương, từ sau ót đâm ra trước mặt, chọc đầu nàng ta lũng thành một lỗ máu……”

Nghe đến đó, Lý Đằng vội vàng nhìn về phía sau xe.

Quả nhiên, phía sau có một chiếc xe tải tầm trung đang nhanh chóng đạp phanh.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Lý Đằng đột nhiên thò tay kéo quản lý Dương vào ngực mình.

Vừa mới kéo nàng qua, một tuýt sắt từ chỗ cabin xe tải bắn ra, giống như một cây lao xuyên qua vị trí quản lý Dương ngồi ban nãy.

Quản lý Dương được Lý Đằng kịp thời tránh qua, né được một kiếp.

Thế nhưng, tài xế ngồi trước quản lý Dương cũng không có may mắn như vậy.

ống sắt kia đâm xuyên ghế ngồi, xuyên qua đầu tài xế, căn bản tài xế không rõ chuyện gì, liền mơ màng đi đời nhà ma.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...