Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 722: Chương 722: Camera (3)
“Không có nhiều lắm, khoảng 2000, 3000 tệ?” Lý Đằng mới vừa vào làm, mặc dù nghe nói có vài nhân viên giao hàng kiếm được 1 vạn mỗi tháng, nhưng hắn cảm thấy dùng hiệu suất của mình, tối đa chỉ có thể kiếm được 3000.
“Anh tốt nghiệp bằng gì…? Cảm giác anh là người rất có trình độ.” Trương Manh Địch tiếp tục trò chuyện.
“Đại học chính quy.”
“A…? Học ngành nào đó a? Tốt nghiệp xong đi giao hàng?” Trương Manh Địch có chút kinh ngạc.
“Học ngành hoá.”
“Vậy tại sao lại đi làm nhân viên giao hàng?”
“Một lời khó nói hết.” Lý Đằng không muốn giải thích quá nhiều, cũng không thể giải thích.”
“Nhìn bộ dạng tang thương của anh, có phải đã trải qua rất nhiều chuyện hay không…?” Trương Manh Địch có vẻ rất tò mò với Lý Đằng.
“Nếu như tôi nói mình là một lão già mấy trăm tuổi chuyển sinh, cô có tin hay không?” Lý Đằng cười nói.
“Ha ha.” Trương Manh Địch cũng cười.
“Có thể thúc dục quản lý của cô hay không? Bảo hắn tới nhanh một chút, tôi còn rất nhiều bưu kiện phải giao.” Lý Đằng nhìn đồng hồ, cũng chờ hơn 5 phút.
“Được.” Trương Manh Địch cầm điện thoại lên.
Nói vài câu xong, Lý Đằng có thể nghe được trong điện thoại là tiếng gã đàn ông nổi giận.
“Nói tới là tới, hối cái cọng lông…? Cứ để hắn chờ một lát! Chờ một lát sẽ chết sao…? “
Sau đó liền cúp điện thoại.
“Hắn nói sẽ ra ngay.” Trương Manh Địch lộ vẻ cười khổ nói với Lý Đằng.
“Hắn đang ở bên trong ư?” Lý Đằng chỉ chỉ trong công ty.
“Đúng vậy. “
“Tôi đợi hắn thêm 5 phút, nếu hắn không ra mà nói, tôi xem như hắn từ chối ký tên.” Lý Đằng nhìn đồng hồ.
“Một lão già 50 tuổi, trong gian đoạn mãn kinh. ” Trương Manh Địch cũng không ưa gã quản lý Hoàng kia.
Lý Đằng cười cười không có lên tiếng.
“Anh đừng nói hắn từ chối ký, hắn là người rất nhỏ nhen, lần trước cũng có một đơn hàng, cũng phải kiểm tra trước mặt nhân viên giao hàng, nhưng nhân viên giao hàng kia không đợi hắn, hắn ta khiếu nại bắt người nhân viên kia tới công ty xin lỗi, xin lỗi hắn còn không chịu buông tha, sau đó còn bắt nhân viên giao hàng kia khóc lóc quỳ xuống.” Trương Manh Địch nghĩ một chút bèn nhắc nhở Lý Đằng.
“Khó trách nhân viên khác không dám nhận mấy đơn hàng này.” Lý Đằng nhớ lại buổi sáng trong công ty giao hàng, có mấy đơn hàng không ai chịu giao, là ông chủ cố ý vứt lên xe của hắn.
“Ai, thật sự xin lỗi, có loại đồng nghiệp như vậy.” Trương Manh Địch nhỏ giọng nói mấy câu.
“Không có việc gì, chẳng liên quan gì tới cô.” Lý Đằng chỉ có thể chờ đợi, bằng không thì bị khiếu nại, hắn sẽ mất tiền công mấy ngày nay.
“Anh ngồi chờ đi.” Trương Manh Địch đưa ghế cho Lý Đằng, lại tới chỗ máy lọc nước rót một ly nước.
Nhìn xem dáng người của nàng, Lý Đằng không khỏi nhớ lại đoạn thời gian sinh sống cùng nàng.
Vẫn không nhịn được có chút xúc động.
Đây là thế giới song song ư?
“Công ty của chúng tôi đang thông báo tuyển nhân viên bán hàng, tiền lương cộng với tiền thưởng ít nhất cũng 7000, 8000 tệ? Làm tốt lắm có thể hơn vạn, thậm chí 2, 3 vạn. Tôi thấy nhân viên bán hàng cũng không bận rộn, điều kiện của anh không tệ, không nhất định phải làm nhân viên giao hàng để bị chọc giận, không bằng đến công ty chúng tôi làm nhân viên bán hàng?” Trương Manh Địch nói với Lý Đằng.
“Trái lại tôi chỉ làm qua mấy tháng nghiệp vụ ở lĩnh vực đồ uống, còn chưa có tiếp xúc qua đồ trang điểm.” Lý Đằng cũng có chút động tâm, hắn cảm thấy đúng là bản thân không thích hợp đi giao hàng.
“Vậy để tôi cho anh tờ đơn ứng tuyển, sau đó giúp anh đưa vào văn phòng quản lý?” Nghe thấy Lý Đằng có hứng thú, Trương Manh Địch lộ vẻ rất vui.
“Không cần, vị quản lý Hoàng của cô là người khó ở, đàn ông thời mãn kinh.” Lý Đằng lắc đầu nói.
“Không, cái vị quản lý Hoàng là quản lý kế toán, tuyển nhân viên bán hàng là quản lý nghiệp vụ, người rất tốt, rất thân với tôi.” Trương Manh Địch vội vàng giải thích cho Lý Đằng.
Lý Đằng vẫn có chút do dự.
Hắn cảm giác quá nửa là do kịch bản sắp xếp, càng không ngừng tạo cơ hội cho hắn gặp lại Trương Manh Địch.
Sau đó……Số mệnh an bài.
“Trước điền tờ đơn đi, cảm thấy không thích hợp, không làm là được. ” Trương Manh Địch lấy ra một tờ đơn, còn đưa bút cho Lý Đằng.
Lý Đằng nghĩ một chút, cảm thấy có đạo lý, không thích thì khỏi làm.
Vì vậy liền cầm lấy bút bắt đầu điền thông tin.
Cái gã quản lý kế toán kia không biết là muốn gì, Lý Đằng điền xong tờ đơn, hắn còn chưa đi ra.
Trương Manh Địch gọi điện thoại xong, dứt khoát dẫn Lý Đằng vào phòng quản lý.
Quản lý là một phụ nữ hơn 30 tuổi, nhìn ra được đúng là rất thân với Trương Manh Địch.
Nghe thấy ý định của Trương Manh Địch, quản lý liền tiến hành phỏng vấn trực tiếp Lý Đằng.
Lúc trước Lý Đằng chỉ từng làm việc nửa năm trong lĩnh vực bán đồ uống, nhưng đã lăn lộn mấy trăm năm ở thành phố điện ảnh, xét về mặt kinh nghiệm xã hội, tài ăn nói, khí chất tuyệt đối không thể bắt bẻ.
Sau khi trò chuyện một hồi, nữ quản lý nhanh chóng bị Lý Đằng thuyết phục, cũng có thể nguyên nhân là do Trương Manh Địch, cộng với gần đây công ty thiếu người, nàng trực tiếp tuyển dụng Lý Đằng, lại để cho Lý Đằng phụ trách hai khách hàng lớn trong thành phố.
Ý của quản lý là Lý Đằng tới làm bất cứ lúc nào, thực việc một tháng, nếu không có vấn đề, một tháng sau có thể chuyển lên thành nhân viên chính thức.
Thử việc cùng chính thức có mức lương bằng nhau.
Lý Đằng chưa có quyết định, hắn cảm giác cơ bản quản lý không hỏi hắn quá nhiều về vấn đề nghiệp vụ, mà toàn nói chuyện trên trời dưới đất.
Nhưng mức lương kia rất có sức hấp dẫn đối với Lý Đằng, công việc cũng nhẹ nhõm hơn nhân viên giao hàng.
Tạm thời Lý Đằng đồng ý, tỏ vẻ chậm nhất là ngày mai sẽ cho ra câu trả lời thuyết phục.