Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 720: Chương 720: Camera (1)
Tất nhiên Lý Đằng sẽ không mắc lừa.
Liếc nhìn Trương Manh Địch một cái, liền chuẩn bị lên đường.
Đúng vào lúc này……
Đèn báo hiệu chuyển màu xanh.
Một chiếc xe điện đứng trước Lý Đằng khởi động, bé gái ngồi sau đeo cặp sách không kịp chuẩn bị té xuống mặt đường, rơi xuống đất một cái nặng nề.
May mắn là cặp sách sau lưng nàng chạm đất trước, mới không bị đập đầu.
Người lái xe điện hẳn là cha của nàng, không phát hiện con gái đã bị té xuống đường, chỉ theo quán tính lái thẳng xe về trước.
Bé gái chẳng quan tâm bị thương, đứng dậy dốc sức liều mạng đuổi theo chiếc xe điện.
Lúc này xe ở ngã tư đã chuyển làn, một vài chiếc xe lao như bay vọt qua người bé gái, hết chiếc này đến chiếc khác.
Trương Manh Địch hét to vọt ra, lao ra chỗ dòng xe cộ đông đúc đuổi theo bé gái kia, hơn nữa ra dấu cho xe hai bên giảm tốc độ.
Một chiếc xe chạy như điên quét qua Trương Manh Địch, suýt nữa kéo nàng té ngã.
Trương Manh Địch cảm giác bản thân không sao, lảo đảo đuổi theo bé gái kia.
Lý Đằng vội vàng chạy xe điện đuổi theo gã đàn ông kia, điên cuồng đuổi theo gần trăm mét cản xe gã ta, sau đó chỉ chỉ phía sau hắn, nói cho hắn biết con gái bị té xuống đường.
Lúc này Trương Manh Địch thở hồng hộc đã đuổi kịp bé gái kia.
Sau khi bé gái kia chạy tới gần, sợ hãi mà nhìn cha nàng.
Vốn là Lý Đằng cho rằng gã đàn ông lái xe, khi thấy con gái mình suýt bị xe đụng, tìm lại được sẽ rất kích động, đau lòng mà ôm lấy con gái mà dỗ dành.
Khiến cho Lý Đằng không ngờ tới chính là, gã đàn ông này xuống xe đá bay bé gái kia !
“Bảo mày ngồi cẩn thận! Lại rớt xuống xe! Mày là đầu heo sao…? ” Gã đàn ông tức giận mắng chửi bé gái bị té dưới đất, sau đó giơ chân lên chuẩn bị đạp.
Lý Đằng xuống xe, tay nhanh lẹ mắt sút một cước đá bay gã ta.
“Con gái mày nhỏ như vậy ngồi sau xe, chính mày đột nhiên tăng tốc khiến nàng té xuống, suýt nữa là vỡ đầu, hiện tại mày còn dám đổ hết trách nhiệm lên người nàng? Mẹ nó mày còn là người sao? Mày xứng đáng làm cha sao? Nàng tìm thấy mày, thế mà mày còn đạp nàng! Con mẹ mày chính là đồ cặn bã! Quả thực không bằng cầm thú! “
Lý Đằng hùng hổ tức giận mắng gã đàn ông như tát nước.
“Đừng đánh cha tôi……” Bé gái cố gắng bò dậy, bắt được chân Lý Đằng.
“Nàng gọi mày một tiếng cha, nàng chính là trách nhiệm cả đời mày! Nếu như không phải nàng ngăn cản, hôm nay tao sẽ thay trời hành đạo đánh chết thứ rác rưởi như mày!” Lý Đằng lại mắng vài câu khó hiểu.
Người qua đường xúm lại, Trương Manh Địch vội vàng giải thích cho đám người chuyện vừa xảy ra.
Người qua đường nghe được câu chuyện đều rất tức giận, có người an ủi bé gái, có người mắng chửi gã đàn ông kia, còn có người lấy di động ra báo cảnh sát.
Dưới sự răn dạy của đám người, gã đàn ông mặt xám xịt vội vàng nhận sai, cam đoan sau này sẽ không đánh chửi con gái, mọi người lại hỏi bé gái kia hắn ta có phải cha nàng hay không, sợ khiến nàng đến trường muộn, chỉ có thể cho bọn họ rời đi.
Người vây xem qua đường cũng tản ra, hiện trường chỉ còn lại hai người Lý Đằng cùng Trương Manh Địch.
“Ai, trên đời này làm chuyện gì cũng phải khảo chứng, duy chỉ có làm cha mẹ là không khảo chứng, cho nên chắc chắn sẽ có loại cha mẹ không hợp cách này.” Trương Manh Địch liếc nhìn Lý Đằng bèn cảm thán.
“Quốc gia phải ra một bộ luật, lấy lại quyền nuôi dưỡng của loại người này.” Lý Đằng trả lời Trương Manh Địch.
“Tước đoạt, phải có chỗ thu nhận, phải sắp xếp rất nhiều người mới có thể làm loại công việc này, còn có giám sát định kỳ. Nói trắng ra là, là quốc gia còn không nguyện ý tiêu tốn tài lực ở mặt này.” Trương Manh Địch lại mở miệng nói vài câu.
“Vừa rồi cô đuổi theo bé gái trên đường rất nguy hiểm, còn bị xe quẹt phải, có bị thương hay không? Thử xem trên người có đau không? Có cần đi bệnh viện kiểm tra hay không?” Lý Đằng vội hỏi thăm Trương Manh Địch.
“Dường như không sao?” Tựa hồ Trương Manh Địch mới nhớ lại chuyện vừa rồi nàng bị xe quẹt phải.
“Tốt nhất là đi bệnh viện kiểm tra thử, về sau muốn cứu người, cũng đừng quá lỗ mãng, phải chú ý an toàn của mình.” Lý Đằng lại nói vài câu liền rồ ga phóng đi.
“Cám ơn anh.” Trương Manh Địch mỉm cười với Lý Đằng, sau đó đưa mắt nhìn bóng lưng của hắn khuất dần.
Không biết vì cái gì, người đàn ông này cho nàng một loại cảm giác rất quen thuộc.
Vóc người đẹp trai, vừa rồi lao xuống xe máy đạp gã đàn ông kia cũng rất ngầu lòi.
Nói ra lời nào cũng có lý, ấm lòng.
……
Bận rộn cả ngày.
Đến khi trời tối mới xong việc.
Tính toán tổng cộng, có thể kiếm được khoảng 100 tệ.
Đây cũng quá cực khổ đi? Cảm giác còn vất vả hơn khi đóng phim ở thành phố điện ảnh…!
Tiền lương còn phải chờ cuối tháng, chỉ sợ tiền trên người không đủ gắng gượng đến tháng sau.
Có chút muốn nghỉ việc.
Không làm cái này, thì làm cái gì đây?
Chẳng lẽ lại chạy tới chỗ quay phim đóng vai quần chúng?
Vai quần chúng ở thế giới hiện thực, đoán chừng còn khó lăn lộn hơn so với trong thành phố điện ảnh.
Quy tắc ngầm cũng nhiều hơn.
Kiên trì vài ngày rồi tính sau.