Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 718: Chương 718: Số Mệnh An Bài (4)
Ngày mai bỏ chút thời gian ra dọn sạch căn phòng kia.
Đi vào nhà vệ sinh một chuyến, lúc này Lý Đằng mới trở lại trong phòng ngủ của mình.
Nhìn nhìn điện thoại trên bàn, pin đã sạc đầy, Lý Đằng rút dây sạc, lúc này mới nằm xuống giường.
……
“A…! “
Lý Đằng không biết nằm mơ cái gì, đột nhiên ngồi dậy khỏi giường.
Đột nhiên có loại cảm giác không biết mình đang ở đâu.
Đã qua thật lâu, Lý Đằng mới tỉnh táo lại.
Hắn về tới “thế giới hiện thực”.
Hoặc là, bị một vài đại lão thần bí ném vào trong thế giới kịch bản “số mệnh an bài”.
Trời đã sáng rồi, thoạt nhìn hắn thức dậy hơi trễ, lúc này đã hơn 9 giờ sáng rồi đi?
Sau khi ngủ dậy, Lý Đằng vô thức thò tay lên trên bàn, muốn cầm điện thoại di động của mình.
Nhưng không sờ thấy điện thoại.
Chỉ có cục sạc và dây sạc.
Lý Đằng không khỏi nhíu mày.
Hắn nhớ rõ ràng, trước khi đi ngủ, đã đặt điện thoại trên bàn.
Tối qua hắn có thức dậy, phát hiện pin điện thoại đã đầy, vì vậy tháo dây sạc.
Thế nhưng, điện thoại đâu mất rồi?
Có trộm lẻn vào nhà sao?
Vấn đề là, điện thoại kia cũng đã hết đát, cho dù trộm lẻn vào nhà cũng sẽ không cảm thấy hứng thú mới phải?
Hay là trộm muốn cướp hơn 2000 tệ trong tài khoản khân hàng?
Hoặc là dùng thân phận của hắn đi vay tín dụng đen? Khiến cho hắn gánh số nợ kết xù?
Sau khi trong đầu xuất hiện mấy ý nghĩ này, Lý Đằng nhanh chóng ngồi dậy khỏi giường.
Chuẩn bị kiểm tra trong nhà một vòng, nhìn xem có phải tối hôm qua có trộm lẻn vào nhà hay không.
Trong lúc Lý Đằng chuẩn bị bước ra cửa, đột nhiên nghe được tiếng chuông điện thoại reo lên.
Là điện thoại của mình!
Lý Đằng nhanh chóng chạy ra khỏi phòng ngủ, đi vào phòng khách, phát hiện thế mà di động của hắn lại nằm ở chỗ cửa ra vào phòng ngủ của cha mẹ.
Là một số lạ gọi tới.
“Alô?”
Lý Đằng cầm điện thoại ấn nút trả lời.
“Cho thuê phòng phải không?”
Bên kia truyền tới một giọng nữ, thế nhưng là giọng nữ xa lạ.
“A…. “
Lý Đằng lên tiếng.
“Tôi vừa khéo đi ngang chỗ phòng anh cho thuê, hiện tại có thể qua xem hay không?”
Giọng nữ kia lại hỏi một câu.
Lý Đằng vốn muốn trả lời một câu: “không cho thuê”.
Nhưng đột nhiên, hắn nghĩ tới bốn chữ “số mệnh an bài” này.
Hắn quyết định thử xem không ra bài theo lẽ thường, mỗi lần ra quyết định, đều phải trái ngược với ý định của mình.
“Có thể…, cô có thể tới xem….”
“Tôi đang đứng ở trước cửa tiệm mì, anh tới đón tôi đi.” Giọng nữ trả lời Lý Đằng.
“Được rồi.”
Lý Đằng nhanh chóng mặc quần áo tử tế vào, vội vàng đi xuống lầu, đi tới trước cửa tiệm mỳ Trịnh Ký.
Thử nhá điện thoại, đột nhiên điện thoại của một chị béo gần đó vang lên, hai người liếc nhìn nhau.
“Chủ thuê nhà?”
“Ừ. “
Nhìn thấy chị béo trung niên này, theo bản năng Lý Đằng có chút bài xích.
Nhưng đột nhiên nhớ tới số mệnh an bài không thể chơi theo lẽ thường, hắn quyết định sẽ cho chị béo trung niên này thuê phòng.
“Dẫn đường.” Chị béo trung niên đánh giá Lý Đằng vài lần, mới nói với hắn một tiếng.
Lý Đằng không có lên tiếng, quay người theo lối cũ trở về nhà.
Chị béo trung niên đi phía sau, theo Lý Đằng trở về nhà.
“Hoàn cảnh nơi này đúng là tệ…. ” Chị béo trung niên vừa đi vừa quan sát phong cảnh xung quanh.
“Hoàn cảnh tốt, khẳng định cũng không có giá này, cô nói có phải hay không?” Lý Đằng cười cười.
Lần đầu làm chủ thuê nhà, không có kinh nghiệm gì.
Mặc dù trong tiểu thuyết trên mạng, chủ nhà đàn ông độc thân nhất định sẽ gặp người thuê phòng là phụ nữ.
Nhưng tỷ lệ thực tế rất cao sẽ gặp khách trọ như chị béo trung niên này.
Lý Đằng vốn cũng có cơ hội gặp được người thuê phòng là nữ độc thân……Ví dụ Manh Địch.
Nhưng hiện tại hắn ra bài không theo lẽ thường!
Chị béo trung niên không nói gì, hai người một trước một sau bước lên lầu tới chỗ nhà nhỏ của Lý Đằng.
“Đây là thuê phòng ở ghép à?”
Sau khi tiến vào phòng khách, chị béo trung niên nhìn một vòng xung quanh, liền hỏi Lý Đằng một câu.
“Ừ, tôi ở phòng kế bên, căn phòng này cho thuê.”
“Tiền điện nước tính toán ra sao?” Chị béo trung niên lại hỏi.
Lý Đằng có chút sững sờ, hắn thử nhớ lại kinh nghiệm của một lão già hơn trăm tuổi, nhưng tựa hồ cũng không có kinh nghiệm ở mặt này.
Đúng vậy, tiền điện nước tính thế nào?
“Dùng chung phòng bếp và nhà vệ sinh đúng không? Tôi chịu thiệt một chút, chia đều đi.” Chị béo trung niên chủ động đề nghị với Lý Đằng.
“Chuyện này……được rồi.” Lý Đằng cũng chẳng biết tính toán, đối phương đã đề nghị, vậy thì cứ làm như vậy.
“Căn phòng này cho thuê phải không?” Chị béo trung niên đẩy cửa phòng cha mẹ của Lý Đằng ra, sau đó vội vàng bịt mũi.
“Đúng vậy.”
“Phòng này đã trăm năm chưa quét dọn ư?”
“Không có lâu như vậy, nhiều lắm là ba, bốn năm.”
“Anh cho thuê phòng, ít nhất phải quét dọn sạch sẽ chứ?”
“Đúng vậy.”