Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 717: Chương 717: Số Mệnh An Bài (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lần này lòi đuôi rồi.

Tại sao Trương Manh Địch có thể xuất hiện ở thế giới hiện thực?

“Anh……Làm sao anh biết tên tôi?” Giọng nói đầu dây bên kia có chút hốt hoảng.

“Cô tìm tôi có chuyện gì không? ” Lý Đằng cũng không trả lời Trương Manh Địch.

Chẳng qua là diễn xuất mà thôi.

“Tôi chưa viết tên ra? Tôi chỉ muốn thuê phòng, nhìn thấy nhà của anh gần chỗ làm, cho nên gọi điện thoại hỏi một chút, tại sao anh lại biết tên tôi ?” Trương Manh Địch bên kia vẫn còn hoảng hốt.

“Thuê phòng?”

Lý Đằng sửng sốt trong chốc lát.

Hắn vỗ trán nhớ ra.

Đúng đấy, trước vài ngày khi hắn bị bắt đến thành phố điện ảnh, từng đăng tin cho thuê phòng lên mạng.

Nhắc tới chuyện này, hắn cũng không cảm thấy kỳ lạ.

Mặc dù nhà này khá nhỏ, nhưng cũng là hai phòng ngủ một phòng khách.

Lúc ấy Lý Đằng thân là trạch nam, còn bị xã hội đả kích, đi ra ngoài tìm việc không như ý muốn, nhưng trước khi tìm được việc, phải kiếm chút tiền cơm đúng không?

Cho nên, hắn quyết định cho thuê phòng 500 tệ một tháng, để một căn phòng khác cho thuê.

Nhưng mà Trương Manh Địch đến thuê phòng của hắn?

Nếu như hắn không có tiến vào thành phố điện ảnh, có phải dưới tình huống bình thường, quan hệ giữa hắn cùng Trương Manh Địch sẽ là khách trọ và chủ, lâu ngày sinh tình cảm kết làm vợ chồng?

Số mệnh an bài, là có nghĩa này sao?

“A…, đúng là cho thuê phòng, bất quá anh phải nói cho tôi biết, tại sao anh lại biết trước tên của tôi.”

Trương Manh Địch ở đầu dây bên kia im lặng một hồi mới nói tiếp.

“Chúng ta chỉ nói chuyện thuê phòng thôi.” Lý Đằng biết rõ không thể giải thích chuyện này, cũng không muốn giải thích.

“Bộ dạng anh thế này, làm sao tôi dám thuê phòng của anh?” Trương Manh Địch nhỏ giọng lên tiếng.

Đối một cô gái ra ngoài làm việc mà nói, đột nhiên bị người đàn ông xa lạ biết rõ tên, hơn nữa còn là chủ thuê nhà, cảm giác là một chuyện rất kinh khủng.

Giống như là bị người ta âm thầm theo dõi.

“Vậy đừng thuê nữa.” Lý Đằng cúp điện thoại.

Kịch bản này có tên gọi là 《 số mệnh an bài 》 , chẳng lẽ ám chỉ quan hệ giữa mình và Trương Manh Địch là số mệnh an bài?

Nếu như nói như vậy, hai người không gặp thì sẽ không xảy ra chuyện

Không biết nội dung nhiệm vụ là cái gì, cảm giác hẳn là chống lại số mạng?

Không thể để số mạng thực hiện được, không thể tuân theo số mạng.

Mặc kệ như thế nào, Lý Đằng bị kích phát tâm lý phản nghịch, hắn quyết định sau này sẽ ra bài không theo lẽ thường.

Lý Đằng vừa cúp điện thoại, quả nhiên Trương Manh Địch không hề gọi lại.

Có vẻ như nàng ta đang nghi ngờ hắn, cho nên không muốn thuê phòng nữa.

Có lẽ sau đó hai người sẽ không gặp lại.

……

Ăn cơm tối.

“Tôi phát hiện kỳ thật tôi rất thích ở lại trong thành phố điện ảnh.”

“Ở trong căn phòng rộng tới 200 mét vuông, một ngày không lo cơm ăn ba bữa, cũng không cần ra ngoài mua thức ăn.”

“Thức ăn do thành phố điện ảnh cung cấp cũng rất chất lượng, không phải lo lắng vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm.

“Trở về chỗ này, tôi chỉ có thể ăn thức ăn kém chất lượng do shipper giao tới.”

“Rất có thể không đạt chuẩn vệ sinh. “

Lý Đằng vừa ăn vừa mắng to.

“Đúng là mình nên cưới vợ.”

“Như vậy có thể bảo nàng nấu cơm cho mình ăn.”

“Kỳ thật Manh Địch cũng không tệ, lúc ở chung với nàng trong thế giới kịch bản kia, nàng luôn âm thầm làm tất cả công việc nội trợ, nấu ra những món ăn rất ngon.

“Nhưng mà mình lại không cảm nhận được, chỉ cho rằng đó là lẽ phải.”

“Mình có nên gọi điện cho nàng ta hay không?”

“Được rồi.”

“Nếu ở chung với nàng, có lẽ đúng như “số mệnh an bài”.”

……

Ban đêm.

Mười một giờ.

“Mình còn sống.”

“Mình cũng không chết vì tai nạn.”

“Xem ra “số mệnh an bài”, không phải ám chỉ mình sẽ chết vào đêm nay?”

“Ngủ đi.”

“Không được.”

“Đợi đến 12 giờ rồi ngủ.”

“Lỡ như mình ngủ rồi, trong vòng 1 giờ này xảy ra chuyện thì sao?”

Lý Đằng gắng gượng đến 0 giờ, lại chờ đến 0 giờ 10 phút.

Sau khi tin chắc mình đã qua ngày đầu tiên ở thế giới hiện thực, lúc này hắn mới an tâm mà ngủ.

Ngủ được chốc lát, Lý Đằng đột nhiên nhớ tới điện thoại sắp hết pin, lại bò dậy sạc điện thoại trên bàn, lúc này mới ngủ tiếp.

Không biết trải qua bao lâu.

Lý Đằng giống như nghe được một tràng tiếng bước chân.

Hắn đột nhiên tỉnh lại.

Nhanh chóng mở đèn ngủ.

Trong phòng ngủ ngoại trừ hắn ra, cũng không nhìn thấy ai khác.

“Xuất hiện đi! Tao biết rõ mày ở dưới gầm giường.”

Lý Đằng nhíu mày.

Không có ai trả lời.

Lý Đằng tung người nhảy xuống giường, sau đó đột nhiên thò đầu xuống gầm giường.

Không có một bóng người.

Phòng khách bên ngoài, phòng bếp, WC toa-lét……

Đều không có ai.

Cuối cùng Lý Đằng đưa ánh mắt nhìn vào phòng ngủ của cha mẹ.

Sau khi cha mẹ hắn qua đời, hắn đã dọn về đây sống.

Nhưng cho tới bây giờ hắn cũng chưa bước vào phòng ngủ của cha mẹ.

Trước kia là cố tình không muốn mở, cho nên không muốn đi vào, thà rằng trực tiếp cho thuê.

Nhưng hiện tại, có lẽ hắn đã không còn vướng mắc.

Lý Đằng đẩy cửa phòng ra, mở đèn nhìn vào trong phòng.

Một cỗ mùi nấm mốc cùng tro bụi.

May mắn là hắn chưa cho khách bước vào phòng.

Bằng không thì cái mùi nấm mốc cùng lớp bụi dày đặc này đủ doạ khách bỏ chạy.

Rất nhanh Lý Đằng có thể xác định trong phòng không có ai.

Bởi vì trên mặt sàn chứa đầy bụi, cơ bản không có bất cứ dấu chân hoặc là vết tích gì.

Có vẻ trong lúc hắn ngủ mơ nghe thấy tiếng bước chân, rất có thể là do tưởng tượng.

Hay là có người bước đi dưới phố, tiếng bước chân khá to, khiến cho hắn lầm tưởng có người đi trong nhà.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...