Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 688: Chương 688: Lòng Đất (2)
Lý Đằng đi đến chỗ cầu thang, bước xuống tầng trệt.
Cái gọi là đại sảnh, cũng chính là một gian phòng trống có diện tích khá lớn, bên trong chẳng có món đồ nội thất nào.
Đúng vào lúc này, hắn ngầm nghe trộm được dưới sàn nhà có tiếng động.
Tựa hồ còn có tiếng khóc của đứa bé.
Loáng thoáng, nghe không rõ lắm.
Là Na Na ư?
Lý Đằng nhìn dáo dác một vòng, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống, cúi đầu nhìn thử, dùng lỗ tai dán trên sàn nhà.
Có thể nghe được tiếng rõ ràng rồi.
Đủ loại âm thanh kỳ quái, ngược lại không nghe thấy tiếng khóc của bé gái.
Đột nhiên “đinh” một tiếng, Lý Đằng vội vàng không kịp trở tay.
Một lát sau, Lý Đằng đưa tay sờ trên sàn nhà.
Quả nhiên là sàn nhà có vấn đề.
Có một miếng lót sàn bị rỗng, Lý Đằng xốc nó lên rất nhẹ nhàng.
Phía dưới có một cái rương ngầm, bên trong rương ngầm có một cái nút.
Sau khi nhấn nút, một mảnh đất trong phòng chậm rãi lún xuống dưới
Lý Đằng nhích tới gần, phát hiện phía dưới là một hành lang, hơn nữa bên tường có xây một dãy bậc thang đi xuống.
“Chào anh! Là tiền bối ư? Rốt cuộc tìm được người khác!”
Một giọng nữ xuất hiện ở sau lưng Lý Đằng, ngay chỗ cầu thang.
Lý Đằng vội vàng quay đầu, nhận ra là nữ diễn viên 30 tuổi kia.
Chính là người phụ nữ giúp đỡ cô gái và bé trai kịch bản lần trước, kết quả bị lừa bịp tống tiền, còn bị đánh cho bầm dập.
Nhìn thấy Lý Đằng quay đầu lại, nữ diễn viên kia bước nhanh tới.
“Những người khác đâu rồi? Anh có thấy những người khác hay không? ” Nữ diễn viên vội hỏi thăm Lý Đằng.
“Không có, bất quá tôi nghe được chút tiếng động phát ra từ lòng đất.” Lý Đằng chỉ chỉ dưới sàn nhà.
“Muốn xuống đó tìm người ư?” Nữ diễn viên có chút sợ hãi mà do dự.
“Ít nhất phải biết rõ phía dưới xảy ra chuyện gì, kiểm tra xem những người khác đi nơi nào.” Lý Đằng cũng không muốn nói đây là giấc mơ, tự hắn cũng không dám chắc đây là mơ hay thực, mặt khác, nếu giải thích chắc phải kéo hơn nửa ngày, hiện tại hắn cũng không có hứng thú giải thích.
“Tôi sẽ đi với anh, được không?” Nữ diễn viên nói với Lý Đằng.
“Sao cũng được.” Lý Đằng lên tiếng, Lý Đằng bước xuống bậc thang, đi tới chỗ hành lang.
Nữ diễn viên cũng trèo xuống dưới.
Cuối hành lang là một lối rẽ.
Chuyển qua là tới cầu thang.
Thế nhưng, dưới cầu thang tối đen như mực.
“Ba ba……”
Phía dưới mơ hồ truyền đến tiếng gọi, nghe không quá rõ ràng, nhưng rất giống tiếng của Na Na.
“Mẹ ơi!”
Có giọng nói của một bé trai vang lên.
“Là tiểu Vũ ư? ” Giọng nói của nữ diễn viên thoáng run rẩy.
Rất hiển nhiên, tiểu Vũ trong miệng nàng là con trai của nàng.
Nhìn phía dưới tối thui, nữ diễn viên ngó qua Lý Đằng, hiển nhiên là nàng đang do dự có nên xuống dưới hay không.
Lý Đằng suy tư một lát, vẫn đi xuống bậc thang.
Mặc dù hắn nghe thấy tiếng của Na Na, nhưng hắn cũng không có qúa xúc động muốn đi cứu người các loại.
Một là hắn hoài nghi đây là giấc mơ, thứ hai, không giống với mấy diễn viên khác, Trương Manh Địch cùng Na Na cũng không phải người thân thật sự của hắn.
Kỳ thật theo Lý Đằng suy đoán, người nhà của mấy diễn viên khác, rất có thể cũng là NPC đóng vai, cũng không phải người nhà thực sự.
Nhưng mấy diễn viên non tay này không hiểu được nhiều như vậy, dựa vào sắc mặt của nữ diễn viên, nàng vừa nghe thấy tiếng con trai gọi, biểu lộ trên mặt tràn ngập sự lo lắng.
Nhìn thấy Lý Đằng bước xuống cầu thang trong bóng tối, nữ diễn viên hơi do dự một lát cũng bước theo sau.
Đây là một cái cầu thang rất dài, sau khi xuống dưới, tựa hồ còn bị sương mù xám bao phủ, khiến cho xung quanh tối đen, đưa tay không thấy được năm ngón.
Chỉ có thể dùng chân cảm nhận bậc thang phía dưới, sau đó từng bước một đi xuống dưới.
“Tiền bối, anh vẫn ở phía trước ư? ” Nữ diễn viên cũng không biết bản thân đã bước xuống bao nhiêu bậc thang, trong lòng sợ hãi, nhịn không được hỏi Lý Đằng một câu.
“Đương nhiên.” Lý Đằng lên tiếng, nhưng giọng nói có chút lạ lẫm.
“Phải đi bao lâu thì mới đến nơi…? ” Nữ diễn viên tiếp tục hỏi Lý Đằng.
“Nhanh thôi.” Giọng nói Lý Đằng càng quái dị, khàn đục khó nghe.
Rốt cục, nữ diễn viên cảm giác chính mình đã dẫm xuống mặt đất.
Hơn nữa có phía trước có ánh đèn mờ nhạt.
Nhưng tựa hồ ánh đèn này phát ra từ trong sương mù, hết thảy xung quanh vẫn rất mơ hồ.
Nhìn thấy phía trước có một bóng người đang bước tiếp, nữ diễn viên vội vàng đuổi tới.
“Tiền bối họ Lý phải không? Tôi cũng họ Lý, tôi là Lý Ngạo Sương.” Nữ diễn viên cảm thấy sợ hãi, cố ý trò chuyện cùng Lý Đằng.
Bóng người phía trước chợt dừng lại.
Lý Ngạo Sương cảm giác có chút không đúng, thế nhưng, hết thảy đã chậm.
Bóng người phía trước đột nhiên xoay người lại, sau đó vọt tới trước mặt nàng.
Rốt cuộc nàng đã nhìn rõ, đây là một gương mặt trắng bệch, dữ tợn, xấu xí……
Vừa rồi, giọng nói trò chuyện cùng nàng không phải của Lý Đằng, mà là của con quỷ này!