Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 684: Chương 684: Nhà Tuyết (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Đúng vậy! Cảm thấy chúng ta ít người, sức mạnh yếu hơn, liền bỏ qua chúng ta gia nhập đám người kia, hiện tại bị đánh, ngược lại nhớ ra chúng ta là đồng bạn rồi?”

“Ai, sao có thể không đoàn kết như vậy?”

“Anh đoàn kết thì đi cứu hắn…! “

Vài gã diễn viên tranh chấp.

Lý Đằng mặc kệ đám này, hắn chỉ dẫn theo người một nhà tiếp tục lên đường.

Những người này muốn theo thì theo, không muốn theo hắn cũng chẳng bắt ép.

Loại kịch bản tuyệt cảnh cầu sinh này, nhiều người cũng không hẳn là chuyện tốt.

Rét lạnh sẽ khiến cho mọi người cướp đoạt lẫn nhau, hiện tại đám người Âu Mỹ kia còn tương đối yên ổn, nhưng khi bọn hắn phát hiện không có ai tới cứu, sau khi tình huống càng ngày càng ác liệt, rất nhanh bọn hắn sẽ trở lại xã hội mạnh được yếu thua, chẳng khác gì bọn người da đen kia.

Đây là bản tính nguyên thuỷ của con người.

Thừa dịp hiện tại bọn hắn còn chưa ra tay đồng loạt, đương nhiên phải cố gắng trốn càng xa càng tốt.

“Tiền bối, đây là chạy đi đâu, Anh nhận được nhắc nhở từ kịch bản ư? Hay là biết đường?”

Một gã diễn viên đuổi theo hỏi thăm Lý Đằng.

Bọn hắn nhìn thấy Lý Đằng vẫn đi về trước, không nói câu nào mà đi như vậy, trong lòng nhiều ít vẫn còn có chút khó hiểu.

“Tôi không nhận được nhắc nhở từ kịch bản, cũng không biết đường.” Lý Đằng trả lời gã đàn ông kia.

“A…? Thế tiền bối chuẩn bị đi chỗ nào? Có tính toán gì không?” Gã đàn ông có chút giật mình, nhìn thấy Lý Đằng kiên định đi thẳng một đường như vậy, hắn còn tưởng rằng Lý Đằng có mục tiêu cố định nào đó!

“Không có tính toán gì, đi đến đâu chẳng được.” Lý Đằng nhìn ra phía xa.

Núi tuyết trắng xoá, mặt đất trắng một màu.

Rất sạch sẽ.

“Không được kịch bản nhắc nhở, không có tính toán gì, đi chỗ nào cũng được…? ” Mấy diễn viên cùng người nhà của bọn họ nghe thấy Lý Đằng nói, đều lộ vẻ ngạc nhiên.

Bọn hắn đều cho rằng Lý Đằng nhận được nhắc nhở từ kịch bản, hoặc là biết rõ bước tiếp theo nên làm thế nào, cho nên không tự chủ đi theo một nhà ba người Lý Đằng, chưa từng nghĩ đến, Lý Đằng chỉ là đi loạn không có mục tiêu…?

Thế nhưng nghĩ đến kết cục bi thảm của cả nhà diễn viên kia khi gia nhập đám đông 200 người, bọn hắn cũng không dám quay đầu, cảm giác là kế hoạch hôm nay, vẫn là đi theo Lý Đằng tương đối đáng tin cậy, ít nhất cả nhóm có thể nương tựa lẫn nhau.

Mặt khác, bọn hắn cũng có suy nghĩ riêng. Ví dụ như cho rằng Lý Đằng là diễn viên thâm niên, hơn nữa diễn xuất trước đó tốt như vậy, chắc là có tin tức ngầm không muốn công khai.

Cho nên, khẳng định đi theo hắn sẽ không sai.

Hai trăm người Âu, Mỹ, Châu Phi vẫn đứng ở bên vách núi mà thảo luận ồn ào.

Về sau có một lão già đứng dậy, tự xưng là một vị thương nhân, phú hào, kiến thức rộng rãi, kêu mọi người nghe theo lời hắn.

Lão đầu diễn thuyết một phen thuyết phục những người khác, cho nên tạm thời bọn họ bầu lão già này là người đứng đầu dàn xếp mọi chuyện.

Hơn hai trăm người nghe theo lão già, chia làm mười mấy nhóm nhỏ, tiếp tục thảo luận chuyện tiếp theo nên làm gì.

Ví dụ như trước khi cứu viện đến nơi, bọn hắn cần thành lập một đội cảnh sát, bảo hộ an toàn mọi người.

Còn muốn thành lập một hội nghị đương thời, dùng để biểu quyết chuyện gì đó.

Tên diễn viên bị cướp đồ gia nhập vào đám đông, lúc này cũng bị xếp vào quần thể 200 người này, mặc dù bị cướp bóc đánh đập, nhưng bọn họ cảm thấy có thể được đám người Âu Mỹ “cao cấp” này thu nhận, cũng là một chuyện rất vẻ vang.

Cái giá bị đánh bị cướp, cũng là xứng đáng.

……

Hơn 200 người Âu, Mỹ, Phi tiến hành thảo luận tại chỗ, nhưng Lý Đằng bên này là đi không ngừng nghỉ, một mực trèo lên đỉnh núi.

Gió núi thổi vù vù vào người, khiến cho mấy người ăn mặc mỏng manh rét lạnh run lẩy bẩy.

Bất quá gió núi cũng có chỗ tốt, đó chính là thổi tuyết qua, lấp đi dấu chân của đám người.

Một khi bọn hắn đi xa, đám người Âu, Mỹ, Phi kia sẽ không thể lần theo dấu chân mà đuổi theo bọn hắn.

Lý Đằng xem chừng những người kia không thể nào mang quá nhiều quần áo cùng thức ăn trên người, một khi bọn hắn cảm giác được lạnh cùng đói bụng, bản tính dã man nguyên thuỷ sẽ bộc lộ ra.

Bọn hắn người đông thế mạnh, mặc dù Lý Đằng có thể đánh nhau, nhưng trong thế giới kịch bản này không thể thăng cấp mạnh lên, chẳng qua là thân thể người bình thường, một người không thể dùng tay không chống lại một đám giặc cướp.

Vạn nhất bị bọn hắn đánh bị thương, cũng chỉ có thể chờ chết trong núi tuyết.

Cho nên lựa chọn rời xa đám đông mới là chính xác.

Lý Đằng quan sát một hồi, ở chỗ này đã không thể nhìn thấy rõ hơn 200 người kia, vì vậy bảo đội ngũ tạm thời dừng lại.

Lý Đằng mở ra vali của Trương Manh Địch, lấy quần áo bên trong ra ngoài.

Xem như tổ đạo diễn có lương tâm, những thứ quần áo này đều được chế tạo chống rét bằng công nghệ cao, mặc dù rất nhẹ, nhưng sau khi mặc vào thì có khả năng chống rét rất bá đạo.

Vừa khéo 3 bộ đồ, là loại quần áo giữ ấm liền thân, một bộ nam một bộ nữ, còn có một bộ dành cho đứa bé, còn có vớ giữ ấm.

Một nhà ba người mặc vào, sau khi mặc vào sẽ bớt lạnh hơn nhiều.

Bộ độ giữ ấm có phần đai lưng chỗ eo được cường hoá đặc biệt, trên đai lưng có móc khoá.

Trong vali có một vòng dây thừng với chất liệu đặc biệt, còn có một vài khoá cài, có thể sử dụng để buộc vào bộ đồ bảo hộ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...