Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 683: Chương 683: Núi Tuyết (3)
Bắt đầu có người đứng ra duy trì trật tự, sau vài đợt la hét inh ỏi, rốt cục đám người bối rối nới lỏng ra một ít, các hành khách lần lượt trượt xuống theo thang trượt bơm hơi, chạy trốn dưới mặt tuyết.
Mấy phút sau, dưới mặt tuyết đã có hơn 200 hành khách.
Trong khoang máy bay còn hơn 10 người chưa kịp xuống.
Nhưng đúng vào lúc này, phần lớn thân máy bay đã trượt qua vách núi, sau đó đuôi máy bay đột nhiên dựng đứng, cả chiếc máy bay cũng lao xuống vách núi sâu.
Sau đó nghe thấy một tiếng “ầm” cực lớn.
Dưới vách núi bốc lên một vụ nổ.
Mọi người đứng trên tuyết bị doạ cho ngu người, còn có vài người phát hiện thân nhân còn chưa kịp xuống máy bay, đứng ở bên vách núi mà khóc thảm thiết.
Các diễn viên nhìn chung quanh một phen, theo bản năng tụ tập tới bên cạnh Lý Đằng.
Sau khi kiểm kê số người, Lý Đằng phát hiện tổng cộng chỉ còn người nhà của 6 gia đình.
Còn có gia đình của hai diễn viên không kịp xuống máy bay, đã rơi xuống vách núi theo chiếc máy bay.
Phi hành đoàn vẫn luôn dẫn dắt mọi người chạy trốn, cả đám chưa kịp xuống máy bay.
Trong đống tuyết, liền chỉ còn lại hơn 200 hành khách trố mắt nhìn nhau.
Hơn nữa đa số hành khách đều không mang theo hành lý.
Thậm chí mấy hành khách đều ăn mặc đồ mỏng tanh.
Mà nhiệt độ nơi này, đại khái nằm ở -10 độ C.
“Chúng ta đi.” Lý Đằng nói với Trương Manh Địch một tiếng, sau đó cất bước đi tới chỗ đỉnh núi.
Đám diễn viên cùng người nhà đều theo sau lưng Lý Đằng.
Đúng vào lúc này, hơn mười gã đàn ông da đen kêu la gì đó rồi vọt sang phiá bên này, có một gã đàn ông da đen trong đó xông về phía Trương Manh Địch, lớn tiếng đe dọa muốn cướp vali trong tay nàng.
Còn có vài gã đàn ông xông về người nhà của mấy diễn viên khác, mục đích đều là vali trên tay bọn họ.
Lý Đằng buông Na Na xuống, đón lấy gã đàn ông da đen ý đồ cướp đoạt vali của Trương Manh Địch, một cước đá hắn ngã lăn ra đất.
Mặt gã đàn ông da đen khác phát hiện đồng bạn bị đánh, lập tức bỏ qua mục tiêu hiện tại, giống như hung thần ác sát xông lại vây đánh Lý Đằng.
Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng kêu thảm vang lên không ngừng.
Tiếng kêu thảm thiết đều do mấy gã đàn ông da đen phát ra.
Một phút sau, một đám người ngã xuống trên mặt đất, không phải bụm mặt kêu rên, chính là ôm chân rống to.
Tất cả đều là đàn ông da đen.
Lý Đằng cũng không có buông tha cho bọn này, hắn bước tới chỗ từng gã da đen đạp xuống cổ họng, để cho bọn hắn nằm yên trong đống tuyết, không thể hét thảm dù chỉ một tiếng.
Một vài người âu mỹ hai tay trống trơn, quần áo mỏng manh, tựa hồ cũng có xúc động muốn cướp vali, nhưng sau khi nhìn thấy đám người da đen bị đánh chết dã man, chỉ có thể tạm thời vứt bỏ ý định này.
Bọn hắn tụ tập cùng một chỗ xì xào bàn tán, không biết đang thương lượng chuyện gì.
“Tiền bối, chúng ta tách ra khỏi bọn họ ư? Như vậy không tốt lắm đâu?”
Một gã diễn viên nam vội vàng đuổi theo Lý Đằng, lên tiếng hỏi ý Lý Đằng.
Đã xảy ra tai nạn máy bay, nếu chờ đợi cứu viện mà nói, thì tách đoàn không phải suy nghĩ sáng suốt.
“Tôi cũng không có bảo các người đi theo tôi, nếu các người muốn thì có thể ở lại cùng bọn hắn, dù sao tôi sẽ không ở lại đây.” Lý Đằng biểu lộ rất tùy ý.
Gã đàn ông kia lộ vẻ do dự, hắn và người nhà của hắn thương lượng xong, quyết định không đi theo Lý Đằng, mà là trở lại trong đội ngũ hơn 200 người.
Theo hắn suy nghĩ, tới đây cướp đồ chính là người da đen hung bạo, cũng không phải mấy người âu mỹ có giáo dục tốt. Ở chung với đám người âu mỹ này, hiển nhiên càng an toàn so với đi theo một nhà Lý Đằng.
“Các người cũng muốn theo anh ta ư? Hay là muốn quay về, bọn hắn nhiều người, gia nhập bọn hắn an toàn hơn.” Trước khi đi, gã đàn ông cũng nói với mấy người khác.
Trong đội ngũ cũng có diễn viên khác bắt đầu dao động, bước chân cũng chậm lại, có chút do dự đứng trước lựa chọn đi theo Lý Đằng, hay là theo gã đàn ông kia gia nhập nhóm người âu mỹ.
Đương nhiên, trong số 200 người kia, cũng không có thiếu người châu phi.
Cả nhà gã đàn ông kia không theo Lý Đằng, kéo theo vali vừa tới gần đám người âu mỹ kia, thì có vài gã dàn ông người mỹ trẻ tuổi bước ra nghênh đón bọn hắn……dùng quyền cước chào hỏi bọn họ, sau khi quật ngã cả nhà bọn họ, liền mở vali ra, cướp bóc sạch quần áo bên trong.
Người bị đánh ngã kia, lớn tiếng cầu cứu đám người Lý Đằng bên này.
Cả nhà mấy diễn viên đang bước chậm lại thấy cảnh này, vội vàng tăng tốc đuổi theo gia đình Lý Đằng.
“Thật là ngu ngốc, không biết những người không thích chúng ta sao? Còn gia nhập bọn hắn.” Một gã diễn viên theo sát Lý Đằng không được chửi bậy.
“Không kỳ lạ, chắc chắn sẽ có người cảm thấy ánh trăng bên Mỹ tròn hơn trong nước chúng ta, môi trường bên Mỹ sẽ tốt hơn so với chúng ta.” Có diễn viên phụ họa.
“Bọn họ bị đánh thật, hơn nữa kêu chúng ta cứu giúp, chúng ta có nên giúp bọn họ? Tiền bối đánh nhau rất giỏi, mới có thể cứu bọn họ trở về ?” Có người đề nghị.
“Cứu cọng lông! Tôi cảm thấy đánh rất đáng! Là chính bọn họ muốn tới đó gộp nhóm, tại sao tiền bối phải quản xem bọn họ làm cái khỉ gió gì?” Có người nhìn có chút hả hê.
“Đừng máu lạnh như vậy, dù sao cũng là diễn viên trong đoàn.”
“Đồng bạn cái rắm! Anh xem hắn là đồng bạn, hắn cũng không xem anh trở thành đồng bạn.”