Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 680: Chương 680: Sân Bay (2)
Hiển nhiên là vài tên ma mới rất hưng phấn, chắc là từ trước tới giờ bọn họ chưa từng ngồi khoang hạng nhất trên máy bay dân dụng.
Nhìn xem những diễn viên mới này, còn có sân bay khá quen thuộc trong trí nhớ, Lý Đằng đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Lúc trước hắn cùng Anna đều tham gia kịch bản địa ngục, dường như là diễn ở cái sân bay này?
Có lẽ không phải.
Trí nhớ khá lâu rồi, có chút mơ hồ.
Lần này đạo diễn sẽ nghĩ ra kịch bản loại gì?
Không có đăng ký như những hành khách khác, sau khi các diễn viên ngồi vào chỗ, máy bay liền chạy trên đường băng, tăng tốc bay lên mặt đất.
Máy bay càng bay càng cao, rất nhanh đã chẳng thấy rõ nhà cửa phía dưới mặt đất thế nào.
Trong khoang bắt đầu mở âm nhạc.
Tất cả mọi người có chút buồn ngủ.
Ngồi máy bay thật sự nhàm chán, vậy ngủ đi.
……
Không biết đã qua bao lâu.
Mọi người tỉnh lại trong xốc nổi, máy bay đã hạ cánh.
Đạo diễn cùng vệ sĩ của nàng đã không thấy bóng dáng.
Cũng không biết kịch bản tiếp theo sẽ là gì.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Đằng.
Đại khái cảm thấy lúc này nên đi theo Lý Đằng mới là vương đạo.
Lý Đằng tìm khắp nơi một vòng không thấy đạo diễn, bèn trước tiên xuống đất rồi tính tiếp.
Máy bay đáp xuống một sân bay quốc tế cỡ lớn rất đông người, trong sân bay có hơn mười chiếc máy bay, có chiếc đang cất cánh, có chiếc đang hạ cánh.
Rất nhiều hành khách tóc vàng mắt xanh đang kéo theo vali bước lên máy bay, hoặc là trèo xuống từ cầu thang máy bay.
Đi vào sảnh chính sân bay, cảm giác khắp nơi đều là người.
Người châu mỹ, châu âu tóc vàng mắt xanh, còn có người châu phi da đen.
Mọi người vừa xuất hiện ở sân bay, lại có một gã đàn ông da đen dựng thẳng ngón giữa.
Những người da đen này luôn bị người âu mỹ kỳ thị, không biết tại sao lại có cảm giác vượt trội hơn người châu á, hơn nữa người châu mỹ luôn bài xích người châu á.
Đoán chừng não của bọn này cũng toàn bã đậu.
“Nigga!” (thuật ngữ thô tục dùng để gọi người da đen)
Lý Đằng cười hì hì gọi tên da đen kia một tiếng.
Gã đàn ông da đen lập tức nổi trận lôi đình, đánh mắt với hai gã đồng bạn bên cạnh, ba người cùng nhau lao đến Lý Đằng, giơ nắm nện túi bụi.
Lý Đằng dễ dàng tránh thoát, tránh né quyền cước của bọn họ, một sút đá bay một tên da đen ra ngoài.
Hai gã đàn ông da đen khác không biết sống chết còn lao tới, một gã trong đó bị Lý Đằng đấm liên hoàn, kêu thảm xoay tròn thân thể văng ra ngoài.
Người còn lại bị Lý Đằng lòn ra sau đá trúng đầu ngối, quỳ gối tại chỗ.
Gã đàn ông da đen kia thấy đồng bạn bị đánh quá thảm, lập tức gọi cảnh sát sân bay ra để khiếu nại.
Cảnh sát sân bay nghe thấy tiếng đánh nhau liền xông qua đây, bắt đầu hỏi thăm đã xảy ra chuyện gì.
Nguyên một đám người da đen cực kỳ tức giận, yêu cầu cảnh sát sân bay trừng trị Lý Đằng đánh người quá hung ác.
Lý Đằng nhắc nhở bọn họ xem lại camera giám sát.
Có cảnh sát lấy điện thoại di động ra quan sát băng ghi hình, trong đoạn video là người da đen ra tay trước đánh người, Lý Đằng bị ép phải tự vệ.
Vì vậy người da đen nói Lý Đằng mắng hắn là “nigga”.
Trong video không nhìn thấy Lý Đằng mắng người, ngược lại là có thể nhìn thấy gã da đẹn dựng ngón giữa với 8 người bên này.
Vốn là cảnh sát sân bay còn muốn thiên vị, nhưng chứng cớ trước mặt đã không thể xử ép Lý Đằng, nhưng bởi vì có chút cố kỵ, cũng không muốn đối chủ động giải quyết có lợi cho bọn người da đen.
Cuối cùng chuyện này không thể giải quyết.
Đúng vào lúc này, mọi người lại nhận được nhắc nhở từ kịch bản, để cho bọn họ tới máy bay nào đó, tiếp tục ngồi máy bay.
Lý Đằng quan sát bốn phía.
Trong lòng có chút ngờ vực.
Chiếc máy bay vừa rồi, chẳng lẽ có vấn đề gì hay sao?
“Vừa nãy các người lên máy bay, có phải đều ngủ gật hay không?” Lý Đằng vừa đi vừa hỏi mấy diễn viên khác.
“Đúng vậy.”
Mọi người nhao nhao trả lời Lý Đằng.
Tất cả mọi người vừa lên máy bây không lâu, liền cảm giác rất mệt mỏi, chỉ trong chốc lát liền ngủ mất, khi…Tỉnh lại, máy bay đã hạ cánh rồi.
Lý Đằng nghe thấy mọi người trả lời, liền lộ vẻ rất nghi ngờ chiếc máy bay kia, là khoa học kỹ thuật mới của thành phố điện ảnh.
Rất có thể là thiết bị giống như khoang truyền tống.
Khiến cho diễn viên lầm tưởng bản thân đang ngồi máy bay, trên thực tế chẳng khác gì tiến vào khoang truyền tống.
Đưa diễn viên vào trong thế giới kịch bản bằng công nghệ bong bóng thời gian.
Trong phòng chờ máy bay có người rất nhiều, có hơn 200 người.
Hơn 200 người này, ngoại trừ đám người Lý Đằng ra, không thấy người nào da vàng mắt đen, chỉ có người châu phi, châu mỹ cùng châu âu.
“Ba ba!”
Đột nhiên Lý Đằng nghe được một giọng nói quen thuộc.
Quay đầu nhìn sang, phát hiện chính là Trương Manh Địch cùng Na Na.
Người gọi hắn chính là Na Na, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ hưng phấn, một hơi đã chạy tới, gắt gao ôm lấy 2 chân Lý Đằng, gọi to bảo hắn bế nàng lên.
Lý Đằng giơ tay bế Na Na.
Bảy diễn viên còn lại đều nhìn thấy người thân, tất cả bọn hắn đều lộ vẻ mặt ngạc nhiên, sau đó lại biến thành vui mừng, cùng ôm lấy người thân, thậm chí khóc vì kích động.