Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 677: Chương 677: Ác Niệm (2)
“Hơn mười ngày chưa ăn cơm? Còn có thể đi bộ?”
“Khẳng định là lừa gạt.”
“Ai trong các người tiếp lão ta?”
“Đạo diễn muốn gì đây…? Tất cả đều là lừa gạt.”
“Không hiểu đây là kịch bản rắm chó gì.”
“Có quy luật gì sao?”
“Không nhìn ra.”
Chúng diễn viên trao đổi liên mồm.
“Cái mã chuyển khoản của ông dùng thế nào? Chúng tôi không có điện thoại, cũng không thể quét mã giúp ông…. ” Một diễn viên nam khoảng độ 30 tuổi đứng ra nói với ông lão.
“Cậu chỉ cần dùng ngón tay ấn vào mã chuyển khoản là được.” Lão già giải thích cho gã đàn ông, đồng thời đưa mã chuyển khoản đến trước mặt hắn.
“Đơn giản như vậy?” Diễn viên trung niên vô thức mà duỗi ngón tay ra chạm vào mã chuyển khoản.
“Tại khoản của ngài đã bị khấu trừ 40 điểm tích lũy.” Không trung vang lên tiếng hệ thống nhắc nhở gã đàn ông trung niên bị trừ 40 điểm tích lũy.
“Tôi……đậu moá! Cái này cũng được? Quá ba trợn đi?” Gã diễn viên trung niên nhất thời hoá đá.
Lão già ăn xin lập tức chạy vào nhà hàng sang trọng ven đường, chọn rất nhiều thức ăn bắt đầu đánh chén no nê.
“Nhìn thấy là muốn nổi đoá! Thực muốn xông vào đánh lão!” Gã diễn viên trung niên bất đắc dĩ đưa mắt nhìn lão già trong nhà hàng.
“Kịch bản này không thể nào không có ban thưởng, chẳng nhẽ tất cả đều là trừng phạt sao?” Có người nghi ngờ bèn hỏi.
“Đúng vậy! Nếu như kịch bản này toàn là lừa gạt, cơ bản thành phố điện ảnh cũng không phê duyệt kịch bản này?”
“Không hiểu nổi đạo diễn cùng biên kịch đang làm trò gì nữa.”
Oán trách một trận, mọi người dựa theo kịch bản tiếp tục đi về phía trước.
Một lão già băng qua đường, đi tới phía trước con đường mọi người đi ngang qua, lại vô ý vấp vào miếng gạch bấp bênh trên đường mà té ngã, ngã xuống trước mặt mọi người, lại bắt đầu kêu la thảm thiết.
Tất cả diễn viên đều đứng tại chỗ không nhúc nhích, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.
Hiển nhiên là không ai dám giúp.
Lần này, cuối cùng không còn ai dám giúp.
Nhưng đạo diễn cũng không cho bọn họ đi tiếp, có vẻ như nếu không có ai giúp lão ta, thì kịch bản không thể phát triển tiếp.
“Ông cụ à, là ông tựmình ngã xuống sao?” Lý Đằng đi tới chỗ ông lão hỏi một tiếng.
“Đúng vậy! Đúng vậy! Tôi không đứng dậy nổi, cháu có thể đỡ tôi đứng lên hay không?” Lão già trả lời Lý Đằng.
“Lỡ như tôi bị ông lừa bịp tống tiền thì thế nào?” Lý Đằng lại hỏi.
“Làm sao lại thế? Tôi tuyệt đối không phải người như vậy.” Lão già thề thốt cam đoan với Lý Đằng.
“Vậy được rồi, tôi đỡ ông đứng lên.” Lý Đằng giơ tay kéo lão già đứng dậy.
Đúng vào lúc này, gần đó có bốn gã đàn ông trung niên xông ra, bao vây Lý Đằng ở chính giữa.
Mấy diễn viên khác đều cảm thấy hứng thú mà nhìn một màn này.
Còn tưởng rằng sẽ không có ai váng đầu! nhưng mà không ngờ, còn có kẻ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Đại khái là muốn đạt được phần thưởng bí mật?
Kết quả……Lại bị lừa bịp.
Chế giễu.
“Cậu đụng ngã ông ta phải không?” Một người đàn ông trung niên hùng hổ chất vấn Lý Đằng.
“Không phải…, tự lão trượt chân, do cục gạch kia kìa.” Lý Đằng chỉ chỉ khối gạch nhô lên chỗ vỉa hè.
“Là hắn xô ông ngã hay ông tự té xuống?” Gã đàn ông trung niên vội hỏi lão già được Lý Đằng nâng dậy.
“Hắn xô tôi.” Lão giả không chút do dự trả lời gã đàn ông trung niên.
“Tự lão té, không tin các người có thể hỏi bọn hắn. ” Lý Đằng chỉ chỉ vào bảy tên diễn viên.
“Là hắn xô ông ta ngã phải không?” Gã đàn ông trung niên nhìn về phía bảy tên diễn viên.
“Không nhìn thấy.”
“Không chú ý.”
“Ai biết gì đâu, tôi chỉ là người qua đường.”
Bảy tên diễn viên liền tỏ thái độ sống chết mặc bây, chỉ ở một bên chê cười Lý Đằng.
“Là cậu xô ông ta ngã ! Cậu phải bồi thường cho chúng tôi 160 điểm tích lũy!” Gã đàn ông trung niên quay đầu, trừng mắt nhìn về phía Lý Đằng.
“Vậy sao? Vậy được rồi, các người cho rằng tôi đụng, vậy để tôi đụng thêm lần nữa.”
Lý Đằng nói xong, dùng trán húc vào mũi lão giả, khiến cho lão già vừa đứng dậy đột nhiên té ngã, gục trên mặt đất, lão giả không kịp trở tay đập đầu xuống đất, chảy một đống máu lớn.
Lần này không có ai giúp đỡ, lão già không thể đứng dậy, té ở mức độ kia, đoán chừng hơn phân nửa đã tử ẹo.
“Cậu! Cậu! Cậu! dám đánh người trên phố! Lần này cũng không phải là 160 điểm tích lũy là có thể giải quyết được!” Vài gã đàn ông trung niên không có đỡ lão già kia, mà là tiếp tục giống như hung thần ác sát lừa bịp tống tiền Lý Đằng.
Đồn trưởng dẫn theo cảnh sát, lại vừa khéo đi ngang qua, nghe thấy mọi người tranh chấp, vì vậy liền tới xử lý.
Lý Đằng tiến lên dùng xu thế nhanh như chớp bắt được đồn trưởng, nắm đầu hắn ta đập vào mặt đất.
“Công kích NPC trái quy tắc, ngài bị khấu trừ 1000 điểm tích lũy. “
Tiếng hệ thống nhắc nhở vang vọng trên không trung.
Đám cảnh sát phát hiện đồn trưởng bị đánh chết……
Tất cả đều quay người bỏ chạy mất dép.
Lý Đằng quay đầu lại xông về phía bốn gã trung niên lừa bịp kia, một trận quyền đấm cước đá rơi xuống, quật ngã tất cả ra đất, sau đó đạp một cước trên cổ mỗi tên.
“Công kích NPC trái quy tắc, ngài bị khấu trừ 1000 điểm tích lũy.”
“Công kích NPC trái quy tắc, ngài bị khấu trừ 1000 điểm tích lũy.”
“……”
“……”