Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 674: Chương 674: Có Giúp Hay Không? (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Biên kịch nữ thường không quan tâm đến tính logic trong kịch bản, mà là càng quan tâm đến tình người, thiết kế tình tiết liên quan tới tình cảm.

Mấy đoạn trước đó, biên kịch đã nhiều lần thể hiện rất xem trọng lựa chọn giữa thiện và ác.

Nếu như Lý Đằng suy nghĩ theo hướng thiện, hắn sẽ được đền đáp, nếu như Lý Đằng có ý nghĩ xấu, thì sẽ gánh phải hậu quả.

Đoạn tình tiết cuối cùng này, hơn phân nửa là biên kịch đang bẫy hắn.

Nếu như hắn lựa chọn vứt bỏ hai mẹ con, thì trong lòng vị nữ biên kịch đặc biết chú ý tình thân này, sẽ có ấn tượng gì với hắn?

Lý Đằng tự mình làm đạo diễn nên cũng biết, đạo diễn có thể tận dụng khả năng trong phạm vi quy tắc của mình, sử dụng quan niệm đạo đức của mình để tiến hành thưởng phạt diễn viên ở mức độ nào đó.

Nếu như lựa chọn vứt bỏ hai mẹ con, có lẽ hắn có thể hoàn thành nội dung nhiệm vụ, nhưng ấn tượng của biên kịch dành cho hắn sẽ cực kém, do đó mà cho ra phần thưởng nhiệm vụ cực thấp.

Nếu như hắn biểu hiện tình cảm đối với hai mẹ con, cũng dứt khoát kiên quyết dùng 20 năm tuổi thọ của mình giúp cho 2 người rời khỏi đây, nữ biên kịch sẽ cảm động, nói không chừng sẽ có phần thưởng thêm.

Đánh cuợc một lần.

“Tôi chọn cái thứ hai, tôi không thể vứt bỏ các nàng, tôi nguyện ý dùng 20 năm tuổi thọ của mình giúp cho các nàng rời khỏi.” Lý Đằng hô vài câu với không khí, sắc mặt lộ vẻ rất kiên định.

“Không thú vị, vừa rồi tính toán sai lầm, nếu như ngài muốn dẫn bọn họ đi, cần phải khấu trừ 50 năm tuổi thọ thì mới được, xin ngài lựa chọn cẩn thận.” Trong tầm mắt Lý Đằng lại xuất hiện mấy hàng nhắc nhở.

“50 năm thì 50 năm, bất luận trả giá thế nào, tôi cũng muốn dẫn hai người bọn họ rời khỏi.” Lý Đằng không chút do dự trả lời.

“Tốt, khấu trừ 50 năm tuổi thọ của ngài, ngài có thể dẫn bọn họ rời khỏi.”

Trong tầm mắt Lý Đằng lại xuất hiện một nhóm nhắc nhở.

“Không thể nào? là thật sao?” Lý Đằng đưa tay sờ sờ mặt của mình, quả nhiên gương mặt đầy nếp nhân, lại biến thành lão già hơn 70 tuổi.

Bị hố thảm con mẹ rồi.

“Kịch bản chấm dứt.”

“Đang truyền tống……”

Một lát về sau, đầu óc Lý Đằng dần tỉnh lại trong mơ màng.

Hắn ngồi dậy khỏi khoang thuyền thở thật dài.

Đúng rồi, bỏ ra 50 năm tuổi thọ đổi lấy hai mẹ con?

Lý Đằng lại sờ lên mặt của mình.

Kết quả phát hiện hắn cũng không có già đi.

Vẫn là gương mặt hơn 20 tuổi.

Mẹ nó đạo diễn này, rõ ràng đang trêu chọc hắn.

Nhìn nhìn số dư trong tài khoản……

Biến thành 434 điểm tích luỹ.

Lúc trước số dư là 174, thù lao diễn xuất lần này là 160, cộng lại 334, hiện tại số dư lên đến 434 điểm, nhiều thêm 100 điểm tích lũy là sao?

Chẳng lẽ chính là phần thưởng bổ sung khi lựa chọn sau cùng?

Quả nhiên là một đạo diễn nữ, sau cùng còn chơi chiêu, cho hắn một phần thưởng bí mật.

Nhớ lại những gì mình trải qua cùng hai mẹ con Trương Manh Địch trong đoạn kịch bản này, Lý Đằng vẫn rất cảm khái.

Ở vòng đầu tiên, cái loại cảm giác giãy chết kia, đúng là rất lâu rồi chưa trải qua.

Mặc dù toàn bộ kịch bản có trăm ngàn chỗ hở, nhưng kịch bản vòng đầu, vẫn có vài điểm loé qua trong đầu Lý Đằng.

Hiện tại Lý Đằng đã biết, có rất nhiều đạo diễn cấp thấp trong thành phố điện ảnh không có biên kịch riêng, bản thân phải kiêm luôn vị trí biên kịch.

Biên kịch kịch bản lần này, hoặc nói chính là đạo diễn, có lẽ xem như tương đối thành công.

Ngay lúc Lý Đằng đứng dậy rời khỏi khoang truyền tống, trên đồng hồ của hắn thông báo một tin tức.

“Rất có hạnh biên soạn kịch bản 《 hồ sơ thời gian 》 bị ngươi vị này đại đặc ước ngẫu nhiên chọn trúng, hơn nữa thành công qua cửa, chân thành mời ngài gia nhập đoàn phim của tôi. “

Phía dưới còn có một dòng nhắc nhở: có đồng ý lời mời hay không.

Lý Đằng do dự một lát, vẫn lựa chọn đồng ý.

Hắn muốn tận mắt nhìn thấy vị đạo diễn này, có phải là một nữ biên kịch hay không.

Nếu như không hợp sở thích của hắn, lần sau đổi mới đoàn phim là được rồi.

Cảm giác rất lâu chưa đóng chung với ai!

Như trải qua mấy đời người.

……

Ba ngày sau.

Trực thăng đón trở về thành phố điện ảnh, Lý Đằng phát hiện ngoài ý muốn, chỗ trực thăng hạ cánh, lại là bãi cát quen thuộc kia.

Cũng chính là bãi cát mà lần đầu hắn tới thành phố điện ảnh.

Chẳng lẽ đoàn phim mới này lại chọn quán café làm điểm tụ họp?

Một đường đi qua, Lý Đằng đều dừng lại một chút ghé qua nhà hàng, tiệm bán quần áo, bảo tàng tượng sáp.

Nhớ lại một màn lúc đầu tới đây, phảng phất như cách một thế hệ.

Khi đó suy nghĩ trong đầu hắn chỉ là lấp đầy bụng.

Mỗi ngày trôi qua đều giống như quỷ đói, nhìn thấy đồ ăn liền nhào tới điên cuồng cướp đoạt, đúng là không để ý hình tượng.

Quả nhiên kho lương đầy mới biết lễ tiết, áo cơm no đủ mới biết vinh nhục.

Khi một người không được ăn no, nào có quan tâm những chuyện khác.

Lúc hắn sử dụng thiết bị kết nối, Lý Đằng kiểm tra một lượt.

Muốn nhìn xem có nhiệm vụ trêu trọc người mới hay không.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...