Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 666: Chương 666: Tên Đã Bắn Thì Không Quay Lại (3)
Đương nhiên, trước lúc rời đi, Lý Đằng lục soát mấy ngôi nhà gần đó, giết sạch tất cả Zombie, vơ vét tất cả đồ ăn, lúc này mới lái xe, mang theo một nhóm vật tư, một thân một mình chạy tới chỗ đầu cầu.
Chỗ đầu cầu có bố trí chướng ngại vật, xe cũng không thể chạy tiếp.
Có hai chiếc xe dừng lại bên đường, nhìn thấy xe Lý Đằng tới gần, một gã đàn ông trong xe mở cửa bước ra, không có cầm vũ khí, khoát tay áo về phía xe Lý Đằng.
“Anh muốn đi vào doanh trại quân sự à? ” Gã đàn ông nở nụ cười hỏi Lý Đằng một tiếng.
“Đúng vậy, tôi nghe từ đài phát thanh thông báo cho người sống sót tới doanh trại để nhận được sự bảo hộ.” Lý Đằng cười cười với gã ta.
Chính là tên đàn ông này, lúc trước làm hại cha mẹ của hắn bị bắn nát đầu, Trương Manh Địch bị đứt chân.
Bất quá Lý Đằng cũng không ra tay với hắn.
“Chỉ một mình anh sao?” Gã đàn ông xem xét trong xe, thấy được ghế sau xe có chất mấy túi vật tư, không khỏi mừng lớn, đây là câu được một con cá lớn…!
“Đúng vậy, người nhà đều thất lạc. ” Lý Đằng trả lời gã ta.
“Đừng quá lo, tiến vào doanh trại lại nói, mọi người trong doanh rất tốt, đến lúc đó bọn hắn sẽ giúp anh tìm kiếm người nhà. Đúng rồi, lúc đi vào sẽ cần anh phối hợp kiểm tra. Cũng hết cách, doanh trại cũng lo lắng một vài người xấu trà trộn vào.” Gã đàn ông an ủi Lý Đằng vài câu.
“Có thể hiểu được, tôi sẽ phối hợp. ” Lý Đằng nhẹ gật đầu.
“Thuận tiện giúp tôi dời chướng ngại vật trên đường chứ?” Gã đàn ông nói như lần đầu, xin hắn dời chướng ngại vật trên cầu.
“Không thành vấn đề. ” Lý Đằng mở cửa xuống xe.
“Có thể tiến vào trong doanh trại, chính là may mắn của anh. ” Gã đàn ông vừa dời đồ vật vừa nói với Lý Đằng.
“Ừ, đúng là rất may mắn. ” Trong lòng Lý Đằng cười lạnh, bị lừa đến trước cửa doanh trại, phụ nữ bị bắt buộc dẫn vào làm đồ chơi, đàn ông thì bị đuổi ra ngoài chờ chết.
Cốt nhục chia lìa, người thân bị tàn sát, gã đàn ông này lại có thể mỉm cười mà nói với Lý Đằng lời này.
Lý Đằng cũng không chuẩn bị ra tay ở đây.
Bởi vì trong xe gần đó còn có một gã đàn ông, gã đàn ông kia canh giữ cửa sổ xe, rất có thể trong tay sẽ có súng ngắn các loại, Lý Đằng không muốn đánh đổi 10 năm tuổi thọ.
Đằng sau có rất nhiều cơ hội.
Cách một đoạn đường trên cầu, thì có chướng ngại vật khác, cầu lớn hơn một ngàn thước, ở giữa bố trí 4 đoạn ngăn cách.
Ở chỗ chướng ngại vật thứ tư, cũng chính là chướng ngại vật cuối cùng trên cầu, Lý Đằng cùng gã đàn ông bước xuống xe, Lý Đằng không có tiếp tục diễn xuất, bộc lộ gương mặt hung ác đánh cho gã ta một trận nhừ đòn.
Đương nhiên, không có đánh mặt hắn.
Sau đó Lý Đằng khống chế gã ta, dùng một sợi dây nhỏ buộc chặt “tiểu đệ” của hắn.
Một đầu dây còn lại luồn dưới háng, nắm ở trong tay Lý Đằng.
Chỉ cần gã đàn ông này dám làm bậy, Lý Đằng sẽ kéo nhẹ một cái, sẽ khiến cho hắn đau đớn khó chịu.
Nếu như Lý Đằng dùng nhiều sức, sẽ khiến cho hắn đoạn tử tuyệt tôn.
Mặt khác, Lý Đằng còn cầm một cái chai có sợi dây, trong bình chứa chất lỏng, ngửi thấy mùi xăng, còn giơ bật lửa ra trước mặt hắn.
“Tao biết rõ bọn mày chỉ lừa gạt người vào doanh trại, lừa gạt vật tư, lừa gạt phụ nữ, nhưng mà đàn ông giống như tao, căn bản là vào không được. Bọn mày làm cái gì tao chẳng quản, tao chỉ muốn vào trong doanh trại kia, chỉ cần mày thành thật thì “thẳng nhỏ” của mày sẽ được an toàn.
“Nếu như mày không biết điều, tao có thể dùng lửa đốt bom xăng này, chúng ta cùng nhau chết trong xe.” Lý Đằng lại đe dọa gã ta.
“Người anh em đừng quá kích động, không phải là tiến vào doanh trại ư? Dẫn một người vào doanh trại đối với tôi là chuyện dễ như ăn bánh, căn bản không cần liều mạng như vậy! Tôi cam đoan dẫn anh vào khu vực an toàn, có chuyện gì thì từ từ nói, ngàn vạn lần đừng đốt cái chai kia!” Gã đàn ông thấy một màn như vậy, không khỏi hoảng hồn, nhìn ra được hắn rất sợ chết.
“Đã như vậy, mau dẫn đường.” Lý Đằng dọn chướng ngại vật xong, bức ép gã ta cùng lên xe.
Gã ta ngồi ở ghế tài xế lái xe, chạy tới trước cửa doanh trại.
Lý Đằng núp ở chỗ ngồi phía sau, tay kéo dây thừng, bốn lạng đẩy ngàn cân.
Gã đàn ông rất quen thuộc với người canh cổng, lúc tới cửa doanh trại, hắn thò đầu ra cửa xe, nói vài câu đùa vui với mấy gã gác cổng, sau đó bảo mình phải về doanh trại lấy thêm đồ vật.
Nhân viên gác cổng cũng không có cản hắn, trực tiếp thả hắn vào trong.
Xe chạy đến khu vực tương đối vắng người, Lý Đằng lại để bảo hắn ta dừng xe.
Xe vừa tắt máy, Lý Đằng từ phía sau tóm chặt cổ gã, sau đó dùng sức bẽ gãy cổ hắn.
“Cho mày chết nhanh gọn như vậy, xem như mày được lợi rồi.” Lý Đằng hừ lạnh một tiếng.
Mặc dù hắn rất là căm hận tên tráo trở này, nhưng không cần phải tốn sức hành hạ một NPC, hoàn thành nhiệm vụ mới là quan trọng nhất.