Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 662: Chương 662: Bóng Người Nhỏ Bé (3)
“Na Na! ” Trương Manh Địch trừng mắt liếc Na Na.
“Con……Không đói bụng. ” Na Na đành phải sửa lại.
“Anh đi ra ngoài tìm chút thức ăn rồi trở về.” Lý Đằng biết rõ khẳng định các nàng đang đói bụng.
“Lúc này tối lửa tắt đèn, ra ngoài tìm thế nào…? Coi như hết, nhịn một đêm cũng chẳng sao.” Trương Manh Địch khuyên Lý Đằng. Người một nhà khó mà ở chung, nàng rất lo lắng một khi tách ra sẽ không thể gặp lại.
“Anh tìm kiếm ở gần đây thôi, đi nhanh về nhanh.” Lý Đằng không đành lòng để Na Na chịu đói.
Trẻ con không giống người lớn, có thể chịu đựng đói khát, trẻ con đói bụng chính là đói bụng, bắt nàng nhịn thì có chút tàn nhẫn.
Trương Manh Địch không khuyên nổi Lý Đằng, nàng đành phải đồng ý.
Trước lúc Lý Đằng rời đi, giết sạch toàn bộ đám Zombie ở gần, sau đó nhét xác của bọn nó vào phòng bảo vệ, mổ ngực rạch bụng, mùi vị rất tởm, nhưng có tác dụng che đi mùi cơ thể trên người hai mẹ con.
Làm xong tất cả mọi chuyện, Lý Đằng mới tự bôi cho mình, sau đó đi ra chỗ bờ kè, đi vào vùng đường lớn ven sông, tìm kiếm mấy nhà dân để tiến hành vơ vét.
Lần này Lý Đằng khá may mắn.
Thế mà hắn tìm thấy nhà kho của một siêu thị trong tầng lầu người dân.
Tường nhà kho bị nện sập, bên trong có hai con Zombie, xem ra giống như là chủ nhà kho, trốn ở chỗ này, nhưng bị Zombie búa sắt đập bể tường.
Mặc dù dưới đất rất bừa bộn, nhưng rất nhiều hàng hóa vẫn còn nguyên vẹn.
Có bánh quy, đủ loại túi đồ ăn vặt, đồ hộp, túi bánh mì, mì tôm, nước uống, bịch sữa tươi, bia.
Đều là hàng hóa thông thường trong siêu thị.
Đáng tiếc gần đây quá nhiều Zombie du đãng, nói cách khác, nếu mang Trương Manh Địch cùng Na Na đến đây sẽ không phải lo ăn uống.
Rất nhanh Lý Đằng lại cảm thấy suy nghĩ này khá buồn cười.
Trưa mai mọi chuyện sẽ kết thúc, còn chuẩn bị sống ở chỗ này bao lâu?
Lý Đằng tìm thấy túi ni lông trong kho hàng, chứa đầy một túi thức ăn, còn cầm theo túi khăn tay, lúc này mới xách theo túi đồ ăn, giả dạng làm bộ dạng Zombie, lắc lư rời khỏi nhà kho, lại loạng choạng men theo đường lớn trở về bờ kè.
Tiến vào phòng bảo vệ.
Na Na nhìn thấy một túi thức ăn khổng lồ thì rất vui vẻ, túi đồ xanh xanh đỏ đỏ rất hấp dẫn, nàng cuống không kịp mà muốn thò tay bắt lấy thức ăn.
Lý Đằng ngăn cản nàng, hắn vặn mở một lọ nước khoáng, rửa sạch bàn tay, lại thoáng rửa mặt cho nàng, dùng khăn giấy giúp nàng lau sạch sẽ, lúc này mới đưa túi đồ ăn cho nàng.
Hai mẹ con không chỉ đói, còn là rất khát, các nàng nhịn khát từ giữa trưa, may là Lý Đằng cầm vài chai nước trở về, Trương Manh Địch uống gần hết chai nước mới bắt đầu ăn, Na Na cũng uống một hộp sữa lớn.
Ăn uống no nê, Na Na liền nằm dựa vào người Trương Manh Địch rồi ngủ thiếp đi.
“Anh cũng ngủ đi, tinh thần của em vẫn còn tốt, để em gác đêm. Anh cả ngày chạy khắp nơi còn đánh giết Zombie, hôm nay phải rất mệt.” Trương Manh Địch nói với Lý Đằng.
Lý Đằng nhìn thấy bộ dạng tinh thần Trương Manh Địch cũng không tệ lắm, vì cũng nằm xuống cạnh Na Na.
Hắn đúng là rất mệt, nằm xuống rất nhanh liền ngủ say.
Mệt đến mức không gặp chiêm bao.
Không biết đã qua bao lâu, Lý Đằng cảm giác có người sờ mặt của hắn, hắn đột nhiên đánh thức.
“Xuỵt! ” Trương Manh Địch làm dấu im lặng với Lý Đằng.
“Xảy ra chuyện gì?” Lý Đằng nhỏ giọng hỏi Trương Manh Địch.
Trương Manh Địch bò ra phòng bảo vệ, tựa hồ đang muốn đi ra ngoài.
Lý Đằng nhìn nhìn Na Na ngủ dươpí đất, lại đi ra ngoài trinh sát một phen, sau đó thò tay ôm Trương Manh Địch rời khỏi phòng bảo vệ, cũng đỡ cơ thể nàng quay mặt về phía mình.
“Em muốn nói cái gì sao? “
“Thật sự rất xin lỗi, em phải giao Na Na cho anh rồi, em cũng hết cách ở lại cùng hai người.” Trương Manh Địch rất thống khổ mà đè nén cảm xúc.
“Làm sao vậy? Có chuyện gì đúng không? Chúng ta cùng nhau đối mặt là được.” Lý Đằng cảm giác có chút không ổn.
“Em nghĩ……mình bị lây nhiễm virus Zombie.”
“Bị cắn ư? Cắn chỗ nào?”
“Có thể là vết thương chỗ chân của em bị lây nhiễm virus Zombie, cho nên em bị lây nhiễm rồi.” Trương Manh Địch trả lời Lý Đằng.
“Đừng nghĩ nhiều như vậy, trên người chúng ta đều bôi những thứ kia, có chút đều rơi vào mũi miệng, cũng không có bị nhiễm, dường như virus này chỉ lây qua vết cắn và cào cấu.” Lý Đằng bèn an ủi Trương Manh Địch, cảm thấy nàng suy nghĩ quá nhiều.
Mặc dù loại thiết lập này không hợp lý, nhưng đây là thiết lập thường thấy trong các bộ phim thể loại Zombie.
“Không, em có thể cảm giác được bản thân muốn uống máu, vừa rồi có xúc động mãnh miệt muốn cắn người. Mặt khác, vết thương chỗ chân của em cũng không đau, dùng sức bóp cũng không đau, thậm chí em có thể cảm ứng được sự tồn tại của Zombie khác, tựa hồ có cái gì đang thôi thúc em gia nhập đội ngũ của bọn chúng.” Trương Manh Địch lắc đầu nói.