Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 661: Chương 661: Bóng Người Nhỏ Bé (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trái tim của Lý Đằng đập thình thịch, hắn không biết rốt cuộc giờ khắc này tâm tình của mình là vui hay buồn.

Hắn đã quyết ý vứt bỏ, chấm dứt kịch bản lần này, nhưng hiện tại xem ra, còn phải kéo thêm một đoạn thời gian.

Nội dung nhiệm vụ cũng không có nhắc nhở thất bại, rất có thể……Mẹ con các nàng vẫn chưa gặp chuyện?

Chuyện này rất khó xảy ra…!

Hai vợ chồng già tay chân bình thường còn chết, Trương Manh Địch bị cụt chân làm sao có thể bỏ chạy cùng Na Na?

Nhưng Lý Đằng kiểm tra đám Zombie xung quanh vài lần, đều không tìm thấy bóng dáng mẹ con các nàng.

Chuyện này kì quái, rốt cuộc là hai mẹ con đi đâu chứ?

Trương Manh Địch bị cụt chân tại sao lại tách ra với hai vợ chồng già?

Hơn nữa đã dặn dò bọn họ, phải bôi chất lỏng Zombie lên người để tự bảo vệ mình, tại sao hai vợ chồng già vẫn chết?

Rốt cuộc tình huống này là sao?

Có một chuyện Lý Đằng có thể xác định.

Đó là bất kể mẹ con Trương Manh Địch có biến thành Zombie hay không, khẳng định không thể rời khỏi khu vực này quá xa.

Không biến thành Zombie, các nàng đã trốn thoát?

Nếu như các nàng trốn thoát, sẽ trốn ở chỗ nào chứ?

Lý Đằng nhìn quanh bốn phía.

Rất nhanh hắn liền tập trung vào mấy chỗ khả nghi.

Tron bồn hoa um tùm……

Một chiếc thuyền hỏng mắc cạn gần bờ……

Cuối cùng Lý Đằng tìm được hai mẹ con các nàng trong phòng bảo vệ bên cạnh bờ kè, chỗ này bị Zombie phá thành một cái lỗ lớn.

Toàn thân các nàng đều bôi chất lỏng Zombie.

“Ba ba!” Na Na vừa nhìn thấy Lý Đằng, vội vàng hô to chạy tới.

Lý Đằng nhanh chóng bế nàng lên, sau đó bảo nàng đừng hô to.

Mấy con Zombie gần đó nghe được động tĩnh vọt sang phía này, Lý Đằng thả Na Na xuống, vung gậy thép quần nhau với bọn chúng, không bao lâu sau đã đập nổ sọ vài con Zombie.

Nhìn thấy đám Zombie khá xa cũng chưa bị kinh động, không có chạy tới đây, lúc này Lý Đằng mới bước vào phòng bảo vệ.

“Em còn cho rằng sẽ không còn gặp lại anh nữa.” Trương Manh Địch nằm trên mặt đất nói bằng giọng nức nở.

“Anh không thể lẻn vào doanh trại, làm trễ nãi quá nhiều thời gian, thật xin lỗi.” Lúc này Lý Đằng đối mặt Trương Manh Địch, đây là lời xin lỗi phát ra tận đáy lòng.

Tựa như một người chồng công tác xa nhà không quan tâm tới vợ con, hoặc là nói người chồng không biết quan tâm chăm sóc vợ mình.

“Em không trách anh…, em chỉ là sợ không còn cơ hội gặp lại anh.” Trương Manh Địch phát hiện Lý Đằng hiểu lầm ý của nàng, vội vàng giải thích vài câu.

“Sau khi anh đi thì xảy ra chuyện gì? ” Lý Đằng vội đổi chủ đề.

“Một đợt thi triều quét qua bờ đê……” Trương Manh Địch bắt đầu kể lại cho Lý Đằng.

Buổi chiều muộn chút, hai vợ chồng già dìu nàng tới chỗ phòng bảo vệ bên này.

Một đợt thi triều từ vùng ven sông đường lớn quét qua, trong đó có một nhóm Zombie du đãng tới chỗ bờ kè.

Bọn họ trốn trong phòng bảo vệ cũng không dám thở mạnh, bởi vì trên người bôi lên chất lỏng Zombie, Zombie phía ngoài thật cũng không chú ý tới bọn hắn.

Na Na cũng rất ngoan, cũng có thể là bị dọa sợ, Trương Manh Địch nhỏ giọng dặn dò nàng, một tiếng cũng không dám gọi.

Nhưng về sau, chất lỏng trên người bọn họ chậm rãi khô đi, có một nhóm Zombie chưa rời khỏi cùng thi triều.

Có hai con Zombie bắt đầu hoài nghi bọn hắn, một mực lang thang ở gần đó, nhìn bọn hắn chằm chằm, về sau thậm chí phát ra tiếng gào thét về phía bọn họ.

Chất lỏng Zombie trên người ngày càng khô, mùi vị càng lúc càng mờ nhạt, càng có nhiều Zombie chạy qua phía này, mắt thấy tình huống càng ngày càng nguy cấp, lão đầu quyết định dẫn đám Zombie này đi, lại để cho lão bà tìm cơ hội kéo một xác Zombie tới đây tiếp tục bôi lên.

Lão đầu đúng là dắt đám Zombie chạy đi, nhưng sau khi bầy xác sống đi theo, phát hiện bí mật của lão, liền nhào tới cấu xé.

Lão bà tìm cơ hội kéo một xác Zombie đến phòng bảo vệ, chẳng quan tâm chính mình liền chạy ra cứu lão đầu, kết quả bị biến thành Zombie giống như lão đầu.

Nhưng sau khi bọn họ bị cắn, trước khi biến thành Zombie triệt để, cố gắng kéo bầy Zombie đi xa hơn, Trương Manh Địch cùng Na Na mới có thể may mắn sống sót.

“Lão bà trước khi đi, đã nhắc tới cháu gái của bọn họ, nói nếu có thể, hãy nghĩ cách cứu nàng từ trong doanh trại ra ngoài.” Trương Manh Địch đã kể xong.

Lý Đằng nghe đến đó không khỏi im lặng.

Cặp vợ chồng già kia đúng là người tốt.

Cứu gia đình Lý Đằng cạnh bờ sông.

Sau khi hắn rời khỏi, thậm chí không để ý an nguy bản thân cứu giúp mẹ con Trương Manh Địch.

Nhưng khiến hắn xấu hổ chính là, căn bản hắn không lẻn vào doanh trại được, chớ nói chi là cứu cháu gái của bọn họ ra ngoài.

Cũng may mẹ con Trương Manh Địch an toàn, xem như trong cái rủi có cái may, lúc này trong lòng Lý Đằng cảm giác phức tạp dị thường.

Nội dung nhiệm vụ còn chưa thất bại.

Thế nhưng, nhất định sẽ thất bại.

Kế tiếp hắn không thể làm gì.

Nếu như đã bó tay, vậy thì lặng yên cùng mẹ con các nàng, đợi đến lúc trưa mai, để bom hạt nhân phá nát thành phố.

Ít nhất cả nhà có thể chết chung.

“Em có đói bụng không?” Lý Đằng bèn hỏi Trương Manh Địch.

“Không đói bụng. ” Trương Manh Địch trả lời Lý Đằng.

“Ba ba con đói, con muốn uống sữa.” Na Na vội nói cho Lý Đằng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...