Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 659: Chương 659: Quá Khó Khăn (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng chăm sóc trẻ con, đặc biệt là cái loại hùng hài tử này, một ngày 24 tiếng đồng hồ, trừ lúc bọn nó ngủ ra thì mới có thể xả hơi, những lúc khác giống như đang chiến đấu cùng bọn nó.

Lúc bọn nó ngủ thì là thiên sứ, nhưng sau khi tỉnh lại, chính là một ác ma, khiến cho bạn lao lực quá độ, thậm chí bị ép tới biên giới sụp đổ.

Hiện tại những thứ này cũng không phải chuyện khiến Lý Đằng đau đầu.

Hắn chỉ cần nghĩ cách lẻn vào toà doanh trại quân sự kia là được.

Đây là chuyện mà hắn am hiểu.

So với cõng vợ, chăm sóc trẻ con, thú vị hơn nhiều lắm.

Lý Đằng cảm giác bản thân quá lo lắng cho Trương Manh Địch cùng Na Na, tựa hồ liên quan rất lớn tới nội dung nhiệm vụ.

Điều này khiến cho hắn cảm thấy có chút tự trách cùng lẫn lộn.

Đúng vậy, các nàng chỉ là NPC trong thế giới kịch bản mà thôi…!

……

Hơn hai giờ sau, Lý Đằng đã tới bên ngoài doanh trại quân sự.

Lần này không phải ở cửa lớn trên cầu, mà là đằng sau núi.

Mặc dù Lý Đằng đã hứa với hai mẹ con Trương Manh Địch là đi nhanh về nhanh, nhưng chuyện này không nhanh nổi.

Không nói ven đường gặp được nhiều Zombie như vậy, ngọn núi sau lưng doanh trại quân sự này thật đúng là không phải hiểm trở bình thường.

Hiện tại cho dù Lý Đằng đã bò lên trên núi, hắn vẫn chưa tìm ra cách lẻn vào doanh trại quân sự.

Bởi vì, chỗ nối tiếp sau lưng doanh trại và ngọn núi, vẫn có tường cao.

Tường cao khoảng 7, 8 mét, mặt tường rất bóng loáng, trên bức tường còn có nhân viên cầm súng ống tuần tra, muốn lẻn qua từ chỗ này là chuyện không thể.

Lý Đằng bắt đầu suy nghĩ đối sách.

Hắn gần như đã nghĩ ra mọi chuyện.

Trên thực tế hắn muốn lẻn vào doanh trại quân sự này, chỉ có một cơ hội.

Chính là lúc hắn cùng cha mẹ đi tới chỗ cửa lớn doanh trại quân sự trên cầu, lúc gặp được gã đàn ông dẫn đường.

Chỉ cần khống chế gã đàn ông kia, lừa gạt doanh trại mở cửa ra, xông vào nghĩ cách cướp một khẩu súng, sau đó đại khai sát giới trong doanh trại, mới có thể cướp lấy quyền khống chế doanh trại, kể cả trực thăng chiến đấu bên trong, quyền khống chế các loại vũ khí, cũng tập kết lực lượng vũ trang doanh trại, nghĩ cách mạnh mẽ phá vỡ phòng tuyến bên ngoài thành phố.

Nhờ đó mà tránh thoát vận mệnh bị bom hạt nhân nổ chết.

Đây chính là cơ hội duy nhất lật kèo.

Nhưng hắn đã bỏ lỡ cơ hội kia.

Còn muốn tiến vào doanh trại là không thể nào.

Không thể tiến vào doanh trại, hắn cũng không nghĩ ra cách nào khả thi.

Tay không tấc sắt mà muốn đột phá phòng tuyến biên giới thành phố thì đúng là chán sống.

Hiện tại Lý Đằng có loại cảm giác khó nói thành lời.

Hắn không thể thoát khỏi kết cục bị mất đi chuỗi thắng liên tục, nhấm nháp tư vị trái đắng khi nhiệm vụ thất bại.

Kế tiếp, hắn phải làm gì đây?

Trở lại bên cạnh bờ, tìm lại mẹ con các nàng, sau đó trưa mai cùng các nàng ôm nhau chờ chết?

Vào giây phút này, thậm Lý Đằng chí cũng không muốn trở về tìm hai mẹ con Trương Manh Địch.

Tất cả đều trở nên vô nghĩa!

Nhận thua đi, tiếp nhận kết quả thất bại.

Luôn sẽ có một ngày như vậy, không phải kịch bản lần này, thì chính là kịch bản tiếp theo.

Những đại lão thần bí phía sau màn, sẽ không cho hắn thắng hoài như vậy.

Cho dù lần này may mắn vượt qua kiểm tra, kịch bản lần sau sẽ càng khó.

Hắn có mạnh hơn nữa, bọn họ cũng nghĩ cách khiến hắn thất bại.

Ví dụ như lần này, hắn còn không sống được, còn muốn bảo đảm 3 người một nhà sống sót, độ khó quả thực như lên trời.

Bồi hồi bên ngoài vách tường cao hơn 1 giờ, Lý Đằng vẫn quyết định quay về bên cạnh bờ đi tìm mẹ con Trương Manh Địch.

Bởi vì hắn cũng không biết hiện tại ngoại trừ đi tìm các nàng, hắn còn có thể làm gì khác.

Có một chuyện hắn không muốn thừa nhận, kỳ thật đối với hắn mà nói, các nàng không chỉ là nội dung nhiệm vụ.

Đúng là hắn có tình cảm thật sự với các nàng.

Không vì cái gì khác, chỉ vì tiếng gọi “ba ba” của Na Na.

Nếu như nhiệm vụ đã thất bại, trưa mai cùng các nàng ôm nhau chờ chết, lẳng lặng yên chờ đợi bom hạt nhân rơi xuống, có lẽ hiện giai đây là lựa chọn tốt nhất.

Lý Đằng không cam lòng nên lượn vài vòng quanh doanh trại.

Rốt cục hắn đã tìm được cơ hội.

Một đám Zombie, số lượng có chừng 70, 80 con, do mấy con Zombie cầm búa sắt dẫn đầu, vượt qua đủ loại hiểm trở, bọn chúng men theo con đường hiểm trở phía sau ngọn núi rồi tới gần doanh trại.

Vừa nhìn thấy tường cao doanh trại, chúng liền gào to xông tới.

Mấy con Zombie cầm búa sắt kéo theo một đám Zombie, giơ búa lên bắt đầu chuẩn bị phá tường.

Nhưng không nghĩ tới chính là, chúng vừa mới tới gần chân tường, chỗ đầu tường liền vang lên tiếng súng, rất nhanh mấy con Zombie cầm búa sắt đã bị nát sọ ngã lăn ra đất.

Lính canh gác trên cao không quản mấy con Zombie bình thường.

Mặt tường cao như vậy, còn rất bóng loáng, cơ bản là đám Zombie không thể bò lên.

Số lượng bọn này quá ít, không thể xây nổi thang người.

Hơn nữa bón chúng cũng không có ý thức xây thang người.

Lý Đằng đứng ở chỗ núi phía xa suy nghĩ đủ loại mưu hèn kế bẩn, thậm chí còn mạo hiểm dẫn Zombie tới đây, nhưng càng nghĩ càng thấy không xong.

Không quá thực tế, không làm được.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...