Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 651: Chương 651: Sinh Tồn, Hay Là Tình Người? (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lý Đằng nhìn trái phải một lượt, phía bờ sông một con đường nhỏ.

Hai bên đường nhỏ là rừng cây cùng bụi cỏ, ánh trăng không lọt vào được, bên trong không thể nhìn thấy gì.

Lý Đằng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể đẩy xe cút kít vào đường nhỏ, sau đó chạy như điên về phía trước.

Hai nhóm thi triều nhìn thấy một nhà ba người Lý Đằng, vội vàng bám theo vào đường nhỏ.

Đường nhỏ rất hẹp, trên đường xuất hiện vài con Zombie lẻ, cũng có thể chặn đường cả nhà Lý Đằng.

Hơn nữa khả năng rất cao đường nhỏ là đường chết.

Bây giờ Lý Đằng đúng là không còn lối thoát.

Hắn dự cảm nhiệm vụ kịch bản lần này quá nửa là thất bại, thành tích bất bại của hắn cũng dừng ở đây.

Đây cũng là chuyện sớm hay muộn, khi số lần chiến thắng của hắn càng nhiều, những đạo diễn và biên kịch kia lại càng chú ý tới hắn, các đại lão thần bí đứng sau màn cũng sẽ yêu cầu gia tăng độ khó cho hắn.

Không hề nghi ngờ, lần này bọn hắn được như ý.

Rốt cục, Lý Đằng đi tới cuối con đường nhỏ.

Đây là bờ sông.

Tuyệt lộ.

Có một cái bến tàu nhỏ.

Lúc Lý Đằng vọt tới bờ sông, có một chiếc thuyền đã nổ máy, đang chuẩn bị rời bến.

Phía trên là một cặp vợ chồng già.

Bọn hắn thả neo ở bờ sông tránh né Zombie, kết quả một nhà ba người Lý Đằng kéo thi triều qua đây, cho nên bọn hắn thả dây thừng muốn chạy trốn.

Lúc xe cút kít tới bờ sống, thuyền đã cách bờ 3, 4 mét, hai vợ chồng già đang nhìn tình huống trên bờ.

“Cám ơn các người đã đợi, xin hãy mang con gái tôi đi!”

Lý Đằng ngừng xe cút kít, ôm lấy Na Na, không nói gì ném nàng lên thuyền.

Lão đầu thò tay chụp lấy Na Na.

Na Na bị bừng tỉnh, trợn mắt phát hiện ba mẹ không còn, nhìn một vòng thấy được Lý Đằng trên bờ, vì vậy lớn tiếng khóc.

Lão bà do dự một lát, cởi bỏ dây thừng trong tay ném cho Lý Đằng.

“Ai……Đây là thuyền nhỏ chứa được 3 người! Chở không được nhiều người như vậy…! ” Lão đầu thở dài.

“Xin mang vợ tôi lên thuyền! Tôi sẽ ở lại.” Lý Đằng dùng sức kéo thuyền tới gần bờ, sau đó quay người mang Trương Manh Địch ôm lên trên thuyền.

“Nàng bị thương sao?” Lão đầu thấy được Trương Manh Địch bị cụt chân.

“Không phải bị cắn, là vết thương do súng, do người trong doanh trại bắn.” Lý Đằng Hướng giải thích cho lão đầu.

Bầy thi sau lưng ngày càng gần, chỉ có khoảng cách 20m.

Mặt đất đang run rẩy.

Lúc này trong lòng Lý Đằng rất giằng xé.

Hiện tại hắn có thể một quyền đánh chết lão đầu, sau đó đoạt thuyền chở ba người một nhà rời khỏi.

Thế nhưng, dây thừng là lão bà ném cho hắn.

Đây là một cặp vợ chồng già lương thiện.

Sinh tồn, hay là tình người?

“Tôi van xin hai người.” Lý Đằng lần lượt trả dây thừng, ném tất cả vật tư trên xe lên thuyền.

Sau đó quay người cầm lấy đoạn cốt thép.

“Ba ba, cùng đi.” Na Na cảm giác tình huống không đúng, gọi với Lý Đằng.

“Na Na đừng khóc, ba ba sẽ quay lại tìm con.” Lý Đằng mỉm cười an ủi Na Na một câu.

“Em là phế nhân! Ném em xuống! Anh lên thuyền chăm sóc Na Na! ” Trương Manh Địch giãy dụa muốn nhảy thuyền.

“Đừng làm rộn! Anh là một người cha không hợp cách! Na Na cần em hơn!” Lý Đằng rống lên một tiếng với Trương Manh Địch.

Bầy Zombie sắp vây kín.

Lão đầu thay đổi đầu thuyền, thuyền máy đã rời bến.

“Ba ba! Ba ba! ” Na Na tựa hồ ý thức được cái gì, lớn tiếng khóc hô Lý Đằng.

Lý Đằng chạy vài bước dọc theo bên bờ, thả người nhảy vào trong sông, cũng thò tay bắt được mạn thuyền.

“Cậu nắm cho chắc vào.” Lão đầu quay đầu lại nhìn Lý Đằng, sau đó gia rồ ga động cơ.

Thi triều sau lưng nhảy vào trong nước, ra sức bơi theo hướng thuyền máy.

Rất nhanh thuyền máy đã bơi tới chỗ nước sâu.

Thuyền máy tăng tốc trên mặt nước, khiến cho đám Zombie phía sau dần dần mất đi mục tiêu, không có đuổi tiếp.

Lý Đằng nắm chặt mép thuyền, không để bản thân vị rớt lại.

“Ba ba lên đi.” Na Na bước tới gần mép thuyền, dùng bàn tay nhỏ bé kéo lấy cánh tay Lý Đằng đang nắm giữ mép thuyền.

“Ba ba đang bơi lội!” Lý Đằng cười dỗ dành Na Na.

Thuyền này hắn không thể lên, mạn thuyền cách mặt nước chỉ 20cm, lay động một chút sẽ lật thuyền, hắn mà cố lên mà nói, thuyền nhỏ xác định sẽ chìm trong nước.

Thuyền đang chạy, đột nhiên động cơ lại tắt máy.

“Ai, đã hết dầu, trước kia vẫn có thể bơi qua bờ bên kia! Xem ra cần phải chèo thuyền qua kia.” Lão đầu liếc nhìn một cái bèn nói với lão bà.

“Chèo đi.” Lão bà lấy ra hai mái chèo, đưa một cái cho lão đầu.

Hai người chậm rãi chèo trên sông.

Tốc độ dòng chảy trong sống không nhanh, đông cơ vừa ngừng lại, Lý Đằng mới nghe thấy tiếng súng phát ra từ chỗ doanh trại.

Quay đầu nhìn sang bên kia, quả nhiên cầu lớn đã bị nổ sập, một chiếc trực thăng chiến đấu đang bay trên không, tựa hồ đang quan sát tình huống thi triều trên mặt đất.

“Có thể ăn đồ ăn của các cháu không? Chúng tôi đói bụng hai ngày, cũng không có sức chèo thuyền. ” Lão bà hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Không thành vấn đề, ăn đi, hết rồi cháu sẽ tìm thêm.” Lý Đằng mỉm cười với lão bà.

Lúc trước cả nhà bọn họ tới bến tàu, kỳ thật lão bà đã có thể rời đi từ sớm, nhưng vẫn luôn do dự mà chưa nhổ neo, cuối cùng còn chở ba người lên thuyền. Nếu như không phải gặp hai vợ chồng già này, một nhà ba người Lý Đằng xem như chết chắc, hiện tại Trương Manh Địch cùng Na Na nhất định là dữ nhiều lành ít.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...