Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 650: Chương 650: Sinh Tồn, Hay Là Tình Người? (2)
Không biết trôi qua bao lâu.
Trong lúc mơ màng, Lý Đằng nghe được bên cạnh giống như có tiếng gì đang gặm thức ăn.
Lý Đằng cảm giác không ổn, đột nhiên đánh thức.
Kết quả phát hiện có hai con Zombie đang nằm dưới đất gặm Trương Manh Địch, đã gặm mặt của nàng hơn một nửa.
Lý Đằng không khỏi giận dữ, dùng tay cầm lấy thanh thép chuẩn bị đập chết hai con Zombie, không có ngờ tới Na Na trong ngực đột nhiên mở ra miệng máu, cắn một ngụm vào cổ họng hắn.
Thân thể Lý Đằng đột nhiên giật mình tỉnh lại.
Trái tim của hắn đập thình thịch, thở phì phò từng ngụm từng ngụm, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Na Na đang yên lặng ngủ trong lòng ngực hắn.
Trương Manh Địch cũng ngủ rồi, rất có thể nàng đã hôn mê.
Lý Đằng đưa tay sờ trán Trương Manh Địch, nhiệt độ hơi cao, có vẻ như thuốc chống viêm không có tác dụng với nàng, tiếp tục như vậy vết thương nhiễm trùng sẽ lấy mạng của nàng.
Vết thương chỗ chân của nàng nhất định phải tiếp nhận điều trị chính quy.
Nhưng hiện tại tìm đâu ra bệnh viện trạm xá các loại?
Ngay lúc Lý Đằng tự hỏi, mặt đất tựa hồ có có chút rung rung, còn mơ hồ nghe thấy tiếng “đùng đùng”, tựa hồ có ai đang đập tường ở phía xa.
Lý Đằng đột nhiên tỉnh ra, hắn vội vàng đứng dậy, rón rén trèo lên lầu, đi tới sân thượng trên lầu ba, mượn ánh trăng mà nhìn ra xa.
Là thi triều!
Thi triều bắt đầu từ trung tâm thành phố, đang tràn về phía bên này.
Một ít Zombie cầm búa sắt đang nện nhà cửa ven đường, phá huỷ vách tường kiến trúc, lại để cho những Zombie bình thường tiến vào từng nhà tìm người sống sót ẩn núp.
Khoảng cách bọn chúng với chỗ nhà Lý Đằng là từ 1 đến 2 cây số.
Dùng tốc độ hành quân của bọn chúng, có thể tới đây trong vòng 10 phút.
Mẹ nó nghỉ ngơi một chút cũng chẳng được…!
Lý Đằng vội vàng ôm Trương Manh Địch đặt lên xe đẩy, Trương Manh Địch mơ mơ màng màng mở mắt, nhưng đầu óc còn chưa tỉnh táo, Lý Đằng cho nàng uống chút nước, nàng lại nhắm mắt.
Sau đó Lý Đằng cũng bỏ Na Na vào xe đẩy.
Na Na đang ngủ ngon bị đánh thức, há miệng muốn khóc, Lý Đằng vội vàng ôm nàng đặt ở đầu vai dỗ dành, nhẹ giọng an ủi nàng vài câu, sau đó mới đặt nàng xuống xe đẩy, để nàng ghé vào ngực Trương Manh Địch ngủ tiếp.
Đóng gói nước uống, túi thức ăn, cùng với thanh cốt thép bỏ vào xe, Lý Đằng đẩy xe cút kít ra cửa, chạy như điên trên đường phố.
Thiết lập Zombie trong kịch bản này quá biến thái, thi triều sau lưng đông như kiến, những nơi chúng đi qua chẳng còn một ngọn cỏ, Zombie truyền thống trong phim thì có thể trốn trong nhà, nhưng ở đây thì vô tác dụng.
Ngoại trừ toà doanh trại quân sự kia, căn bản trong thành thị cũng không có chỗ nào an toàn.
Chỉ có thể di chuyển liên tục, tìm kiếm lấy khoảng cách ở giữa thi triều mà sống sót.
Vấn đề là, còn có uy hiếp cuối cùng là đầu đạn hạt nhân.
Nội dung nhiệm vụ lần này quá khó khăn.
Trong lúc Lý Đằng chạy trốn, chỗ cầu lớn phía sau truyền đến tiếng súng, sau đó là tiếng trực thăng bay vù vù, tiếp đó là một tiếng nổ mạnh, cảm giác không phải quả bom bình thường, tựa hồ là trực thăng chiến đấu ném bom phá huỷ cây cầu.
Thi triều hẳn là xông lên cầu lớn, chuẩn bị mạnh mẽ lật đổ toà doanh trại quân sự này.
Người trong toà doanh trại quân sự kia cũng hết cách, chỉ có nước phá cầu, xem như ngăn cản thi triều tới gần.
Lý Đằng tiếp tục đẩy xe một bánh chạy tiếp, mặt đường phía trước xuất hiện một đám Zombie, ước chừng có 20, 30 con Zombie, vừa nhìn thấy một nhà ba người Lý Đằng, lập tức gào thét nhào tới chỗ xe đẩy.
Lý Đằng không dám vứt bỏ xe đẩy để chiến đấu cùng Zombie, hắn muốn chiến đấu, nhất định phải vứt xe cút kít. Cho dù hắn có năng lực tiêu diệt bầy Zombie này, nhưng chỉ cần có một con Zombie bị xổng, nhích tới gần xe cút kít, hai mẹ con liền xong đời.
Cho nên, hắn chỉ có thể mượn xe hỏng trên đường làm vật cản, nhanh chóng vòng qua bọn chúng, đẩy xe cút kít thoát khỏi vòng vây của đám Zombie.
Nhưng kết quả làm như vậy……
Chính là Zombie đi theo hắn càng ngày càng nhiều, số lượng Zombie càng lúc càng lớn, số lượng nhanh chóng lên tới 50 con, hơn 70 con, trên trăm con.
Sức lực của Lý Đằng cũng có giới hạn, nhưng mà đám Zombie này lại không biết mệt mỏi.
Nếu tiếp tục thế này, người một nhà nhất định sẽ chết sạch.
“Bỏ em lại đi, ôm Na Na chạy, bằng không thì chẳng ai sống được.” Trương Manh Địch không biết tỉnh lại từ lúc nào, đề nghị với Lý Đằng.
“Mẹ kiếp em đừng nói loại lời này ! Muốn sống thì cùng sống! Muốn chết phải cùng chết!” Lý Đằng rống lớn một tiếng vào mặt Trương Manh Địch.
Na Na bị bừng tỉnh, khóc rống lên.
Trương Manh Địch giãy dụa ôm lấy Na Na, dỗ nàng đừng khóc.
“Người một nhà, chết cũng phải chết chung.” Lý Đằng nhỏ giọng nói với Trương Manh Địch.
Đúng là hắn đã sắp tới cực hạn, rõ ràng tốc độ cũng không bằng lúc đầu, khoảng cách giữa đám Zombie và 3 người ngày một gần, bị thi triều đuổi theo là chuyện sớm hay muộn.
Đúng vào lúc này, phía trước đường đi, lại xuất hiện một đám Zombie khác, số lượng ước chừng 300, gần như bịt kín con đường phía trước.
Số lượng Zombie phía sau cũng hơn 100 con.