Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 649: Chương 649: Sinh Tồn, Hay Là Tình Người? (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lý Đằng đỡ Trương Manh Địch ngồi dậy, thử bón cho nàng ít nước.

Trương Manh Địch chậm rãi tỉnh lại, uống vài ngụm nước, lại uống thuốc chống viêm do Lý Đằng tìm được, cố gắng đau nhức nhìn xung quanh một vòng.

“Tối quá, em mù rồi sao?” Trương Manh Địch muốn khóc.

“Em nói đùa gì đấy, là trời tối.” Lý Đằng mỉm cười giải thích choTrương Manh Địch.

“À.” Trương Manh Địch có chút xấu hổ.

“Có nhìn thấy anh không? ” Lý Đằng tiến tới trước mặt Trương Manh Địch.

“Có thể.”

“Vậy là không mù.” Lý Đằng thấy Trương Manh Địch tỉnh lại, còn có thể nói chuyện, trong lòng cũng an ủi rất nhiều.

“Đây là nơi nào?” Trương Manh Địch vội hỏi Lý Đằng.

“Một toà nhà riêng, nơi đây vẫn còn tương đối an toàn. Em đừng bỏ cuộc, mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn.” Lý Đằng khích lệ Trương Manh Địch.

Trương Manh Địch cảm nhận được đau đớn chỗ chân cụt, sắc mặt có chút ảm đạm.

“Ý chí sống tiếp rất quan trọng, anh đã trải qua rất nhiều lần đối mặt sinh tử, đều dựa vào ý chí kiên trì mà tiếp tục, phải nghĩ cho Na Na, phải nghĩ đến tương lai một nhà chúng ta, em nhất định phải kiên trì, đừng đầu hàng số phận.” Lý Đằng lại cổ vũ Trương Manh Địch.

Trương Manh Địch nhẹ gật đầu, cố gắng khiến bản thân quên đi đoạn chân cụt kia.

Trấn an Trương Manh Địch xong, Lý Đằng bước vào phòng bếp, bắt đầu làm cơm tối.

Hắn đã đồng ý làm bánh quy gấu cho Na Na, thế nhưng hắn không tìm ra nguyên liệu, cũng không có công cụ, không thể nào làm.

Chỉ có thất hứa với nàng.

Như vậy thật tệ, về sau cố gắng không làm như vậy.

Na Na rất đói, Lý Đằng đun nước sôi rồi pha cho nàng cốc sữa.

Na Na uống sữa xong thì tâm tình lập tức khá hơn, cũng không có nhắc lại chuyện gấu bánh quy.

Lý Đằng dùng nước khoáng nấu một nồi mì sợi, điều kiện có hạn, hương vị rất bình thường, bất quá hiện tại không phải lúc ăn ngon, mạng sống mới là quan trọng nhất.

Mì sợi vừa chín, Lý Đằng bới cho Na Na một chén, để nàng tự mình cầm lấy ăn.

Sau đó hắn lại bới một chén nữa cho Trương Manh Địch, để cho nguội một ít, cầm lấy bón cho Trương Manh Địch.

Trương Manh Địch chỉ ăn một chút liền ăn không nổi, Lý Đằng đặt nàng nằm xuống ghế sa lon, bản thân hắn ngồi bên cạnh nàng ăn mì sợi.

Trời càng ngày càng tối, trong thành phố không có đèn, cũng may ánh trăng đêm nay rất sáng, xuyên thấu qua cửa sổ lọt vào trong phòng, mắt người sau khi thích ứng với bóng tối, ngược lại có thể nhìn thấy đồ vật lờ mờ.

Một con Zombie lang thang không biết từ đâu tới, nó đi qua đi lại trước cổng nhà, tựa hồ cảm thấy trong phòng có người sống, bắt đầu gào thét ý đồ phá cửa sổ mà vào.

Lý Đằng bước tới mở cửa sổ, đập cho nó một phát nằm bất động.

Khá tốt, cũng không có dụ những Zombie khác tới.

Ăn xong cơm tối xong, Lý Đằng lại nhờ Trương Manh Địch trông chừng Na Na, hắn lại rời khỏi nhà.

Hắn muốn thăm dò tình huống xung quanh, tốt nhất là diệt sạch Zombie gần đây, sau đó lại tìm tòi một lượt xem có tìm được vật tư nào hay không.

Mỗi lần dò xét một căn nhà, Lý Đằng đều trở về kiểm tra tình huống hai mẹ con Na Na.

Trải qua hơn hai giờ tìm kiếm, Lý Đằng gần như đã nắm rõ tình huống xung quanh, hơn nữa lại săn giết hơn mười đầu Zombie, loại bỏ uy hiếp đối với người trong nhà.

Vận khí của hắn không tệ, tìm thấy một chiếc xe đẩy 1 bánh trong cửa hàng tạp hoá, cùng với một ít bánh quy, mì tôm, nước khoáng các loại.

Xe đẩy 1 bánh cho thể chở Trương Manh Địch cùng Na Na, còn có thể treo một ít vật tư, gặp được tình huống ngoài ý muốn có thể đẩy xe bỏ chạy, dễ dàng hơn nhiều so với Lý Đằng ôm các nàng bỏ chạy.

Na Na nhìn thấy bánh quy thì rất vui vẻ, mặc dù không phải bánh quy gấu, nhưng cũng xem như Lý Đằng giữ lời hứa, không nuốt lời với nàng.

Người một nhà đều rất mệt, phòng ngủ trên lầu hai, nhưng sau khi Lý Đằng suy nghĩ một chút, cũng không để 3 người trong nhà lên lầu 2 ngủ.

Trương Manh Địch đã mất khả năng di chuyển, Na Na mới 3 tuổi rưỡi, một khi ban đêm gặp được Zombie tập kích, ở lầu hai không dễ bỏ chạy, hắn lên phòng ngủ lầu hai tìm được vài tấm nệm sạch, trải xuống mặt đất tầng trệt, làm thành cái nệm đơn giản dưới đất, sau đó ba người một nhà nằm lên ngủ.

Na Na nằm ở giữa ba mẹ, cảm giác rất an toàn, rất hạnh phúc, một lát thì chui vào trong ngực mẹ, một lát thì chui vào ngực ba.

“Chân mẹ con bị đau, đêm nay Na Na cũng đừng làm phiền mẹ, ba ba ôm Na Na ngủ.” Lý Đằng thấy Trương Manh Địch nhíu chặt lông mày, liền dặn dò Na Na.

Na Na rất nghe lời, không có làm phiền Trương Manh Địch.

Lý Đằng cảm giác Trương Manh Địch thật sự rất kiên cường, hiện tại nàng đau đớn thế nào, vẫn cố gắng không kêu thành tiếng.

“Tam thời em ngủ không được, hai người các anh ngủ trước đi, có gì dị thường em sẽ gọi anh dậy.” Trương Manh Địch nói với Lý Đằng, nàng biết rõ Lý Đằng cũng rất mệt mỏi, vì các nàng mà vẫn luôn gắng gượng.

“Nếu như em cảm giác quá mệt, chỉ cần gọi anh một tiếng.” Mặc dù Lý Đằng biết hắn ngủ rồi sẽ rất nguy hiểm, nhưng hắn nhất định phải ngủ. Tình huống tiếp theo có thể rất nguy hiểm, nếu không giữ đủ thể lực cùng tinh lực hắn sẽ không ứng phó nổi.

“Ừ. “

Cả nhà không nói gì nữa, Lý Đằng quá mệt mỏi bất tri bất giác liền thiếp đi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...