Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 637: Chương 637: Biểu Diễn Thăng Cấp (8)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Kế tiếp, nếu như các anh không phản đối, vẫn sẽ theo kế hoạch của tôi, chúng ta cùng xông qua doanh trại tổ B, trước tiên quan sát tình huống bên kia.

“Tôi sẽ tự xưng là người bên tổ B, từ doanh trại bên này trốn qua. Sau khi đi vào, khẳng định bọn hắn không dám tùy tiện ra tay giết tôi, tôi sẽ tuỳ thời mà ám sát bọn hắn.

“Nếu như giết nhầm người tổ A nằm vùng, tôi sẽ bị cưỡng chế loại bỏ, đến lúc đó các anh có thể buông tay giết sạch bọn họ.”

“Tôi muốn làm hết thảy chuyện này, cần các anh ở bên ngoài trợ giúp.”

“Đến lúc đó các anh theo yêu cầu của tôi, ở bên ngoài chế tạo các loại động tĩnh, hấp dẫn lực chú ý của bọn họ, tôi mới có cơ hội ra tay.”

“Các anh có chịu phối hợp hay không?”

Chu Linh dừng lại nhìn về phía hai người.

“Đương nhiên sẽ phối hợp với cô.”

“Không thành vấn đề.”

Hai người Lý Đằng cùng Lữ Dương cùng trả lời Chu Linh.

“Nơi đây không nên ở lâu, chúng ta mau chóng lên đường đi, bất quá phải đề phòng cạm bẫy khác trong rừng, ví dụ như các loại mãnh thú, ngàn vạn đừng đạp trúng bẫy rập.” Chu Linh liếc nhìn Lữ Dương.

“Khục……” Lữ Dương nghe Chu Linh nhắc tới chuyện này, sắc mặt có chút xấu hổ.

Lúc trước ở trong rừng, đúng là hắn lỗ mãng, thế mà đạp trúng cạm bẫy bị treo ngược lên trên, sau đó còn bị một đám người rừng bắt vào trong sơn trại, khiến cho đồng bạn tốn nhiều thời gian nghĩ cách cứu hắn ra.

“Để bảo đảm an toàn, ba người chúng ta vẫn nên chia trước sau, bất quá không phải là loại hai trước một sau, tôi đề nghị là một trước hai sau.

“Một người phía trước phụ trách mở đường, hai người đằng sau phụ trách bảo hộ, lỡ như người phía trước có chuyện gì, người phía sau có thể phối hợp tác chiến bất cứ lúc nào.” Chu Linh lại ngó qua Lý Đằng.

“Theo như ý cô đi.” Lý Đằng không có phản đối.

“Ba người chúng ta thay phiên đi dò đường, như thế nào?” Chu Linh tiếp tục đề nghị.

“Tôi cùng hắn thay phiên, cô ở đằng sau phối hợp tác chiến.” Lữ Dương nghĩ nghĩ trả lời Chu Linh, Chu Linh là đầu não trong nhóm, không thể để nàng gặp chuyện.

Lý Đằng cũng không ý kiến.

Vì vậy ba người lại lên đường.

Lần này Lý Đằng đi trước mở đường, Lữ Dương cùng Chu Linh đi ở phía sau.

Vì phòng ngừa dẫm phải cạm bẫy, tốc độ di chuyển của Lý Đằng không quá nhanh, phàm là chỗ có thể đặt bẫy, hắn đều bỏ công lượn vòng qua, cũng không mạo hiểm đi thử.

Sắc trời chậm rãi tối đen.

Đi rừng trong đêm không phải là ý hay.

Có thể gặp được hung thú kiếm ăn, cũng có thể lạc đường trong núi rừng.

Kế hoạch của Chu Linh, cũng không phải muốn tập kích trại địch ban đêm, mà là quang minh chính đại bước vào, cho nên cũng không cần mạo hiểm đi đêm.

Vì vậy ba người bò lên trên một cây đại thụ, sau đó lấy ra đồ ăn dự phòng bắt đầu chấm mút.

Ăn uống xong suôi, tất cả tìm một nhánh cây nghỉ ngơi tại chỗ, chờ bình minh sáng mai sẽ tiếp tục đi đường.

……

“Các người có nhớ lại chuyện cũ hay không?” Nghỉ ở trên cây quá nhàm chán, Lữ Dương chủ động khơi gợi chủ đề trò chuyện với hai người.

“Không có, cũng không nhớ ra cái gì, anh đã nhớ ra gì sao?” Lý Đằng hỏi Lữ Dương.

“Hôm nay lúc đối mặt hai đầu sói hoang kia, trong giây phút sinh tử, dường như tôi nhớ ra một chuyện.

“Tôi cảm giác cái tên trên tấm thẻ là của mình, tiếp đó tôi còn cảm thấy quen thuộc với rừng cây.”

“Mặt khác, tôi còn có một cô con gái.”

“Hiện tại trong đầu tôi có rất nhiều trí nhớ hỗn loạn, tôi không rõ chúng ta tham gia thi đấu thăng cấp này có ý nghĩa gì, hơn nữa tôi cũng không hiểu tại sao thi đấu thăng cấp này lại muốn xoá trí nhớ của chúng ta.” Lữ Dương tựa hồ có chút hoang mang.

“Người đứng sau tất cả mọi chuyện này đúng là tên khốn kiếp, xem chúng ta như đồ chơi, nếu như tôi có thể tìm ra hắn, tôi sẽ cho hắn biết tại sao biển xanh lại mặn! Khiến cho hắn sống không bằng chết.” Chu Linh mở miệng nói, bộ dạng hung ác nghiến răng nghiến lợi.

Lý Đằng không có lên tiếng, hắn cảm thấy trước tiên cứ hoàn thành thi đấu thăng cấp này rồi tính.

Bằng không thì mọi chuyện trước đó đều vô nghĩa.

“Tôi chỉ muốn rời khỏi đây, cùng người nhà sống với nhau, bình an mà trải qua nửa đời sau.” Lữ Dương thở dài.

“Tôi cũng có con gái, đáng tiếc, nàng đã không còn bên cạnh tôi.” Chu Linh trầm mặc một hồi mới mở miệng.

“Ah? Dường như cô đã nhớ ra một vài chuyện?” Lữ Dương nhìn thấy Chu Linh cười cười.

“Căn bản là tôi cũng không có bị xoá đi trí nhớ.” Chu Linh hừ lạnh một tiếng.

“A…? Tại sao tôi bị tẩy sạch trí nhớ, thế mà các người còn giữ lại trí nhớ?” Lý Đằng cảm giác chuyện này không công bằng.

“Đây không phải xoá đi trí nhớ, mà là phong ấn trí nhớ. Chỉ cần là người đủ kiên định, thì không thể áp chế nổi trí nhớ, ý chí của tôi còn chưa đủ kiên định, cho nên chỉ nhớ lại một chút. Có lẽ ý chí của nàng rất mạnh, cho nên vẫn giữ được nguyên vẹn trí nhớ.” Lữ Dương suy đoán rồi trả lời Lý Đằng.

“Xem ra tôi còn quá yếu…. ” Lý Đằng thở dài.

“Vậy sao? ” Hai người Lữ Dương cùng Chu Linh tựa hồ cũng không tin lời của Lý Đằng.

Có thể tới tham gia diễn xuất thăng cấp lần này, chẳng thể nào là người yếu kém, bằng không thì làm sao đi tới một bước này.

Tên này đang giả heo ăn thịt hổ à?

Lý Đằng cười cười, không nói gì nữa.

……

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...