Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 635: Chương 635: Biểu Diễn Thăng Cấp (6)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sau khi gậy gỗ bị gãy, Lữ Dương mới đột nhiên nhớ ra cái gì.

Loài sói vốn là loại đầu cứng eo mềm…! Tại sao lại đập vào đầu nó làm gì?

Lần này phiền phức rồi !

Cây gậy gỗ kia cũng đủ rắn chắc, cũng không phải củi nhuốm lửa, chủ yếu là Lữ Dương dùng sức quá mạnh, đập vào đầu sói cứng hơn nên bị gãy là phải.

Sói hoang bị đánh vào đầu, mặc dù khiến gậy gỗ gãy đôi, nhưng đầu của nó vẫn rất đau, điều này cũng kích phát dã tính nguyên thuỷ trong người nó. Sau khi gào lên hai tiếng, nó lại nhe răng lườm mắt, đột nhiên xông tới cắn Lữ Dương.

Nhưng mà trong nháy mắt Lữ Dương đã bình tĩnh lại, ngay lúc sói hoang tung người nhảy lên định cắn vào cổ hắn, hắn lựa đúng thời cơ, đột nhiên đâm nửa phần gậy gỗ bị gãy vào miệng sói hoang rất chuẩn xác.

Lực đẩy của hai bên rất mạnh, trong nháy mắt gậy gỗ bị gãy chọc đứt yết hầu sói hoang, sói hoang bị chọc đứt khí quản, nó thống khổ mà lăn lộn trên mặt đất, lăn qua lăn lại, thậm chí dùng chân trước chụp gậy gỗ trước miệng, nhưng hết thảy đều vô ích.

Sau khi lăn được vài vòng, cơ thể nó thoáng run rẩy, sau đó liền nằm yên bất động.

“Súc sinh! Còn dám đấu với bố mày!” Lữ Dương chưa tỉnh hồn mà nhìn xác sói, sau đó lại nhìn vào hai tay của mình.

Bộ thân thể này đánh nhau rất tốt…! Phản ứng rất nhanh, còn có rất nhiều trí nhớ liên quan tới bản năng chiến đấu.

Đám người rừng ở trên vuốt đầu của mình, phát ra từng đợt tiếng thở dài, bọn hắn đặt cược sói hoang ăn tươi Lữ Dương, kết quả sói hoang thua, bị giết nằm một đống.

Chỉ có vài tên người rừng phát ra tiếng rên vui vẻ, lúc trước bọn hắn đánh bạc Lữ Dương sẽ thắng, đương nhiên chỉ là ôm ý nghĩ ăn may, không ngờ tới Lữ Dương lại thắng.

Lữ Dương thắng lợi, cũng không có nghĩa là hắn có thể kết thúc giác đấu, sau khi đám người rừng trả tiền đánh cược xong, vòng giác đấu thứ hai liền bắt đầu.

Đám người rừng trèo xuống hố, khiêng xác sói ra ngoài, còn thuận tay cầm đi gậy gỗ bị gãy.

Trận giác đấu thứ hai, Lữ Dương dùng tay không chống lại sói hoang khoẻ mạnh.

Khẳng định độ khó trận này lớn hơn, nhưng số người đặt cược Lữ Dương đã tăng nhiều, theo bọn hắn suy đoán, tên tù binh đến từ bên ngoài này tương đối mạnh mẽ, có khả năng tay không tấc sắt đánh bại một đầu sói hoang.

Lữ Dương khẽ nhíu mày.

Đám người rừng này đúng là mẹ nó bị bệnh! Đánh xong lại bắt đánh tiếp.

Cái hố sâu bên cạnh nuôi ít nhất mười đầu sói hoang, chẳng lẽ cứ bắt hắn chiến chon này tới con khác?

Sớm muộn gì hắn sẽ hao hết thể lực mà chết…!

Liếc nhìn đám người rừng đứng trên hố tay cầm trường mâu cung tiễn các loại, Lữ Dương biết mình chỉ có thể tiếp tục đánh tiếp, nếu muốn phản kháng, hắn khó mà bò lên mặt hố, trong nháy mắt sẽ bị bắn thành con nhím.

Cũng hết cách, chỉ có thể kiên trì.

Không biết hai người kia có tới cứu mình hay không, nếu như bọn họ không tới, rất có thể đêm nay hắn sẽ chết mệt ở chỗ này.

Tay không tấc sắt, đối mặt một con sói hoang khoẻ mạnh, đúng là có chút phiền phức.

Con sói hoang vừa được thả vào cũng bị bỏ đói 1 ngày.

Sau khi tiến vào hố sâu, nó lập tức xem Lữ Dương trở thành con mồi của mình, dùng sức nhét vào bụng.

Khẽ tru lên vài tiếng, sói hoang liền lao tới chỗ Lữ Dương.

Trước khi chiến đấu, Lữ Dương đã cởi áo sơ mi, dùng nó vặn thành một đoạn dây thừng.

Lúc sói hoang nhào tới, hai tay của hắn nhanh chóng quơ đoạn dây thừng tới trước đầu sói hoang.

Súc sinh chính là súc sinh, sói hoang một ngụm liền cắn sợi dây làm bằng quần áo.

Lữ Dương thuận thế vọt tới gần sói hoang, dùng sợi dây kia kéo đầu sói ngửa về sau, sau đó một cánh tay hắn kẹp chặt cổ sói hoang như kìm sắt, dùng thân thể đè lên người sói hoang.

Sói hoang dốc sức liều mạng giãy dụa, bốn chân không ngừng cào cấu trên mặt đất muốn tránh thoát.

Nhưng lực cánh tay của Lữ Dương hết sức kinh người, không cho sói hoang bất luận cơ hội nào chạy thoát, cứ như vậy kẹp chặt cổ nó, mấy phút sau, sói hoang không giãy dụa nữa, biến thành một xác sói nằm ngửa ra đất.

Đám người rừng đặt Lữ Dương thắng lợi tiếp tục reo hò.

Còn mấy kẻ đặt sói hoang thì buồn rười rượi.

……

Lý Đằng núp trên một ngọn cây cao, nhìn thấy một màn dưới hố, không khỏi cảm thán gã đàn ông tên Lữ Dương này quá dũng mãnh.

Tương đương với dùng tay không liên tục giết chết hai đầu sói hoang…!

Làm đồng bạn với người như vậy, cùng nhau giết qua đội B, biểu diễn thi đấu thăng cấp lần này sẽ có cơ hội thắng lớn.

Vấn đề là, làm thế nào cứu hắn ra ngoài?

Bên cạnh hố sâu có ít nhất mười gã người rừng khoẻ mạnh, hơn nữa trong tay cầm cung tiễn, trường mâu, một khi động thủ, ba người bọn họ không thể thắng được.

Đúng rồi, người phụ nữ tên Chu Linh đâu rồi? Sau khi lẻn vào sơn trại, hai người liền tách ra, nàng nói nàng phải nghĩ cách cứu viện Lữ Dương, vấn đề là nàng nghĩ ra cách gì chưa?

……

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...