Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 634: Chương 634: Biểu Diễn Thăng Cấp (5)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đám người rừng này hiển nhiên là sinh sống trong sơn trại, hơn nữa số lượng rất nhiều, tính về số người rừng nam giới cũng có hơn mấy chục mạng.

Sau khi bị bắt vào sơn trại, Lữ Dương bị trói chân tay được đám dã nhân nhốt vào một căn hầm sâu 5, 6 mét.

Gần đó có một hố đất được ngăn cách bằng hàng rào gỗ, có thể nhìn thấy bên cạnh là một cái hố to, trong hố có nuôi sói hoang, tựa hồ chúng rất đói khát, ngửi thấy mùi người của Lữ Dương cách hàng rào gỗ bên này liền trở nên nóng nảy.

“Đây là chỗ quái quỷ gì…? Bên cạnh bãi cát có biệt thự hiện đại, tiến vào rừng cây lại trở về xã hội nguyên thuỷ ?” Lữ Dương bắt đầu mắng to.

“Cũng không biết hai người kia trốn đi đâu, bọn họ sẽ không bỏ mặc mình chứ?

“Khả năng rất cao.” Lữ Dương tự nhận không may.

Có mấy gã người rừng đứng trên mặt đất nói chuyện, Lữ Dương lại có thể nghe hiểu bọn hắn nói gì.

Buổi tối hôm nay, bọn hắn sắp sửa tổ chức bữa dạ tiệc.

Trong đó có một nội dung là đại chiến người sói.

Rất nhanh Lữ Dương đã biết rõ đại chiến người sói là cái gì.

Vài tên người rừng trèo xuống hầm qua một sợi thừng, cởi bỏ dây thừng trói Lữ Dương, sau đó xua đuổi hắn vào trong hố lớn.

Lữ Dương đang suy nghĩ nên thừa dịp giết mấy gã này rồi bỏ chạy hay không, nhưng nhìn thấy bức tường cao 5, 6 mét, cùng với một đám người rừng cầm cung tiễn nhắm xuống dưới, hắn vẫn bỏ đi ý nghĩ này.

Cho dù hắn có thể đánh thắng thì sao, những gã người rừng phía trên sẽ bắn tên, hắn sẽ bị bắn thủng như cái sàng gạo.

Hàng rào gỗ phía trước được mở ra, Lữ Dương bị đám người rừng đẩy vào, còn ném cho hắn một cây gậy gỗ.

Sau đó một hàng rào gỗ khác được kéo lên, một đầu sói hoang đói khát được thả vào hố sâu.

Đây là một cái hố sâu có đường kính hơn 10m, cao chừng 5, 6 mét.

Chu vi của cái hố này đủ cho đám người rừng quan sát, bọn hắn vừa uống rượu tự cất, vừa cao hứng tưng bừng quan sát người đấu với sói.

Bọn họ đang đánh cược Lữ Dương cùng đầu sói hoang kia, tiền đánh cược chính là các loại hoa quả khô, cây nấm…

Người cược Lữ Dương thắng rất ít, đa số đều đánh cược sói hoang thắng.

Con sói hoang này được xưng là chiến lang, bởi vì đã có hơn mười gã tù binh bị chết dưới móng vuốt sắc nhọn của nó.

……

“Không đợi tôi cùng lên sao?”

Lý Đằng đang núp trong bụi cỏ, đang suy nghĩ có nên tiến vào doanh trại người rừng hay không, tìm cách cứu viện Lữ Dương, thì một giọng nữ xuất hiện ở sau lưng hắn.

Cơ thể Lý Đằng không khỏi cứng đờ.

Hắn cho là mình hành động đã rất cẩn thận, rất kín đáo, không ngờ lại bị người phụ nữ tên là Chu Linh này phát hiện.

“Tôi nói tôi và anh là một tổ, các anh không tin tôi, nếu như tôi là tổ B, vừa rồi anh đã là xác chết.” Chu Linh nằm rạp xuống bò tới gần Lý Đằng.

Lý Đằng im lặng.

Chu Linh nói rất có lý, nàng lại có thể lặng yên không một tiếng động mà tìm được hắn, còn có thể áp sát hắn, nếu như ra tay ám sát hắn mà nói, chỉ sợ hắn khó mà thoát khỏi.

“Anh có kế hoạch gì?” Chu Linh hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Đi cứu người, tôi tin chắc hắn là tổ A, chúng ta còn phải chống lại tổ B, hắn là người có sức chiến đấu.” Lý Đằng do dự trả lời Chu Linh.

“Đi theo tôi, tôi đã tìm được một chỗ an toàn có thể lẻn vào.” Chu Linh bật người đứng dậy, xoay người đi tới một hướng khác.

Lý Đằng thở dài, hắn cảm giác mình đã gặp một vị cao thủ, ở trước mặt vị cao thủ này, biểu hiện của hắn chẳng khác gì ma mới.

Một màn vừa rồi đúng là xấu hổ chết người, bị người áp sát sau lưng cũng không phát hiện, loại chuyện này không thể nào để xảy ra lần nữa.

Lại nói tiếp, người phụ nữ tên là Chu Linh này, có đúng là chung tổ với mình không?

Nói cách khác, vừa rồi chính là cơ hội tốt nhất giết mình.

Nếu như nàng là tổ B, nàng giết hắn đi, thậm chí có thể không cần lo lắng tới Lữ Dương, chỉ cần nghĩ cách tìm được đồng bạn, tìm ra người nằm vùng trong tổ B, thì tổ B bọn hắn như cầm chắc thắng lợi.

Nhưng nàng không có ra tay……

Bất luận như thế nào, vẫn không thể tin nàng ta hoàn toàn.

Cứ để trong lòng.

……

“Con mẹ nó chứ.”

Lữ Dương cầm lấy gậy gỗ, căm tức nhìn sói hoang trước mặt, còn mắng chửi nó.

Nếu như không phải kiêng kị cung tiễn cùng trường mâu sắc bén phía trên, chắc chắn hắn sẽ không ngu ngốc mà tham gia vụ đại chiến người và sói, mà là mở một đường máu nghĩ cách chạy ra ngoài.

Hơn nữa dưới tình huống không có dây thừng thả xuống, hắn muốn chạy ra khỏi hố này cũng có chút khó khăn.

Đối với hắn mà nói, hiện tại chỉ có thể nghĩ cách vượt qua cửa ải này.

Con sói hoang được thả vào cái hố này, đã bị bỏ đói hơn 1 ngày.

Lúc này nó rất đói khát.

Hai mắt sói bắn ra lục quang, hai chân trướckhuỵ xuống đất cào cào, răng nanh nhỏ nước dãi, trong miệng phát ra tiếng ô ô, hai chân sau căng cứng, bất cứ lúc nào cũng có thể tung người nhào tới con mồi.

Đương nhiên, gậy gỗ cũng khién cho nó có chút kiêng kị, mặc dù lúc trước đã có hơn mười gã chết dưới móng vuốt của nó, nhưng nó cũng bị trúng vài gậy.

Bất quá nó cũng đã tìm ra nhược điểm của con mồi.

Sói hoang đột nhiên xông tới, nhưng mà không có lao thẳng tới chỗ Lữ Dương, mà là vọt tới bên hông hắn, sau đó lại đột nhiên xoay người một cái, tránh ra ngoài phạm vi công kích của Lữ Dương, từ bên hông tấn công Lữ Dương!

Lữ Dương phản ứng cũng không chậm, ngay lúc sói hoang xông tới, hắn đã khám phá ra phương thức tấn công của nó, hắn xông về trước hai bước, vừa vặn tránh thoát một đòn vồ tới của sói hoang, sau đó vung gậy gỗ đập mạnh, táng thẳng vào đầu sói hoang.

Gậy gỗ bị gãy.

“Mẹ nó đây là gậy nhóm lửa hay sao?”

“Lừa bố mày à?”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...