Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 630: Chương 630: Biểu Diễn Thăng Cấp (1)
Lý Đằng đứng dậy, quyết định kiểm tra xung quanh một vòng…thử xem có người nào khác còn sống.
Hắn lật một thi thể trên mặt đất.
Cỗ thi thể đầu tiên, là đàn ông, đã không còn hơi thở cùng nhịp tim.
Cái xác thứ hai, đàn ông, cũng không có hơi thở và nhịp tim.
Cái xác thứ ba, là một phụ nữ, lúc Lý Đằng lật ngược nàng ta lại, nàng mở mắt, tựa hồ mới tỉnh lại.
“Anh là ai?” Cô gái rất cảnh giác mà nhìn về phía Lý Đằng, thoáng giật giật về sau, nàng đau đến mức kêu oai oái.
“Tôi cũng không biết mình là ai.” Lý Đằng nhặt lấy một tấm thẻ bên cạnh cô gái.
Trên đó viết:
Tên: Trịnh Nghiên ;
Giới tính: nữ ;
Tuổi: 27.
“Cô tên là Trịnh Nghiên?” Lý Đằng đưa tấm thẻ cho cô gái, sau đó đỡ nàng ngồi dậy.
“Tôi cũng không nhớ rõ.” Cô gái dùng tay xoa đầu, biểu lộ rất thống khổ.
“Cô thử cảm giác một chút, vết thương của cô đến từ bộ phận nào?” Lý Đằng lại hỏi cô gái tên Trịnh Nghiên này.
“Không biết……Đầu rất đau, trên người……thắt lưng có chút đau.” Trịnh Nghiên thử cảm nhận.
“Chân có đau hay không?”
“Có chút, cũng không quá đau.”
“Chân không đau mà nói, tôi đỡ cô đứng lên thử xem, hẳn là cô phải biết vết thương của mình nằm ở đâu.” Lý Đằng vươn tay đưa cho Trịnh Nghiên.
Trịnh Nghiên nhờ Lý Đằng giúp đứng dậy cảm nhận một phen.
Chính là phần thắt lưng có chút đau, nhưng đau đớn có thể chịu được, thoạt nhìn hẳn là không gãy xương.
“Nếu như cô ổn rồi, tôi phải đi kiểm tra xem còn người nào sống sót hay không.” Lý Đằng phán đoán sơ bộ, có lẽ vết thương Trịnh Nghiên không đáng ngại.
“Tôi và anh cùng đi, có lẽ những người khác đang cần chúng ta giúp đỡ.” Trịnh Nghiên chủ động nói với Lý Đằng.
“Tốt.” Lý Đằng không có từ chối Trịnh Nghiên, hai người kiểm tra bãi cát một vòng, cùng nhau đi tới phần xác máy bay vẫn còn tương đối nguyên vẹn.
Lý Đằng cùng Trịnh Nghiên vừa mới tới gần xác máy bay, thì từ bên trong chạy ra hai người một nam một nữ.
Mặc dù trên người của bọn hắn có chút vết máu, nhưng có vẻ bị thương không nặng, cũng có thể đi lại bình thường.
“Đều là người sống sót sau tại nạn máy bay ư?” Đôi nam nữ kia vừa chạy ra liền hỏi hai người Lý Đằng, Trịnh Nghiên.
“Đúng vậy.”
“Các người còn nhớ rõ gì không? Trước khi ngồi máy bay, còn có tại sao máy bay lại bị rơi.” Gã đàn ông hỏi hai người Lý Đằng một tiếng.
“Không nhớ rõ.”
“Tôi cũng không nhớ rõ, vậy hai người có nhớ gì không?”
Lý Đằng cùng Trịnh Nghiên đều trả lời.
“Chẳng nhớ gì ráo, cảm giác mất toàn bộ trí nhớ, nếu như không phải bên cạnh có tấm thẻ, cũng không biết mình là người nào. ” Gã đàn ông sờ lên tấm thẻ, lắc đầu lộ vẻ bất đắc dĩ.
Lý Đằng liếc qua tấm thẻ của gã đàn ông, xác nhận tên của hắn là Lữ Dương.
Ba người Lý Đằng cũng lần lượt lấy ra tấm thẻ trong tay, cô gái bên cạnh Lữ Dương gọi là Chu Linh.
Bốn người cũng không có bị thương nặng, vì vậy cùng nhau tìm kiếm khắp bãi cát.
Không tìm được thêm người nào sống sót, cũng không có tìm được tin tức nào có ích, bất quá sau một phen tìm tọi, ngược lại là bọn hắn lại phát hiện ra một toà nhà bên trong cánh rừng.
Bốn người tạm thời mất trí nhớ không biét làm gì, vì vậy cùng nhau đi tới chỗ toà nhà kia.
Là một toà nhà kiểu phương tây, thoạt nhìn rất giống biệt thự bờ biển.
Gõ cửa, ấn chuông cửa, đều không có ai trả lời.
Biệt thự không có khóa cửa, vì vậy bốn người đẩy cửa bước vào.
Sau khi bước vào thì gặp một đại sảnh, trong đại sảnh có đặt ghế sô pha cùng bàn trà.
Trên bàn trà có mâm đựng trái cây, trên mâm có đặt một ít hoa quả khô và đồ tráng miệng.
Bọn hắn hô lớn vài tiếng, nhưng không có ai đáp lại.
Có vẻ như chủ toà nhà đã ra ngoài, hoặc là trốn đi.
“Chúng ta……Trước tìm vài thứ ăn đi, cảm giác có chút đói bụng. ” Lữ Dương nói với ba người còn lại.
Ba người khác cũng chẳng phản đối.
Mặc dù chưa được chủ nhà đồng ý, lại vào nhà ăn trộm thức ăn của người ta có chút không đúng.
Nhưng hiện tại tình huống của bọn họ là đặc biệt, chủ toà nhà cũng không hiện thân, vậy cũng hết cách, chỉ có thể chờ đợi sau khi nhớ lại, mới đền bù tổn thất cho chủ nhà.
Trong phòng bếp có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, nhưng hai phụ nữ đều có chút ngẩn người, tựa hồ không biết nên xử lý thế nào.
Ngược lại hai người Lý Đằng cùng Lữ Dương dùng động tác thành thạo xử lý đống nguyên liệu nấu ăn kia, bắt đầu nấu ăn.
Hai người phụ nữ chỉ có thể nghe lời bọn họ mà làm chút việc vặt.
“Hiện tại xã hội này, đã là trọng nữ khinh nam, đều do đàn ông nấu cơm.” Lữ Dương vừa nấu ăn vừa cười ha hả.
“Thật xin lỗi, tôi không nhớ cách nấu ăn, cảm giác rất lạ lẫm đối với mấy đồ vật này, không biết nên xử lý thế nào, các người còn nhớ ở mặt này ư?” Trịnh Nghiên thấy lạ nên hỏi hai người Lý Đằng cùng Lữ Dương.