Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 629: Chương 629: Chân Thực (3)
“Đạo diễn, lần này mới diễn một kịch bản, thế mà chúng tôi đã đóng sáp, chuyện này không tốt đâu? Thật lãng phí tài nguyên…! Đạo diễn cho chúng tôi thêm một cơ hội đi!” Lý Quyên van xin Lý Đằng.
Lưu Diên Lương cùng Phan Vũ cũng nhao nhao cầu khẩn Lý Đằng.
“Nào có dễ như vậy, quy tắc của thành phố điện ảnh là không thể thay đổi.” Lý Đằng mỉm cười trả lời 3 người Lý Quyên.
“Trầm muội muội, tâm địa của em quá ác độc! Là cô ta nghĩ kế hại em, em lại hành hạ chúng tôi chết đi sống lại, đúng là quá đáng, cho dù chúng tôi có tội, cũng không đáng chết.” Lưu Diên Lương không thể lay chuyển Lý Đằng, lại tiếp tục phàn nàn Thẩm Mộng Anh.
“Ác ma giết người, dù là đồng bọn của ác ma thì cũng thế thôi, đều đáng chết.” Thẩm Mộng Anh trả lời Lưu Diên Lương.
“Con bé này đúng là ác độc! Tao có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho mày!” Lý Quyên bắt đầu nguyền rủa Thẩm Mộng Anh.
“Hy vọng chị có cơ hội thành quỷ, đáng tiếc chị chỉ có thể trở thành tượng sáp.” Thẩm Mộng Anh liền trào phúng Lý Quyên.
Lúc trước nàng muốn kết bạn với Lý Quyên cỡ nào…! Nàng tin tưởng cô ta bao nhiêu…! Trước nó nàng tin tường bao nhiêu, thì bây giờ lại oán hận bấy nhiêu.
Đối với một người mà nói, hận nhất, không ai khác ngoài kẻ phản bội.
Kẻ thù tấn công tạo ra sát thường, còn kém xa vết thương gây ra từ kẻ phản bội.
Cừu nhân tấn công chỉ tạo thành cừu hận, mà bạn bè phản bội, lại tạo thành tuyệt vọng, khiến cho người ta trong nháy mắt rét buốt tâm can.
Rất nhanh 10 phút trao đổi là xong.
Kế tiếp là khâu ba người Lý Quyên bị đóng sáp.
Bọn hắn khóc rống chảy nước mắt các loại, chửi bới đủ kiểu, nhưng cũng không thay đổi được vận mệnh bị đóng sáp.
Từng khâu một tiến hành, đêm qua đóng phim, đến bây giờ cũng thu nhận hoàn mỹ.
Các diễn viên nên đều trở về chỗ nghĩ ngơi.
“Đạo diễn……” Thẩm Mộng Anh hô gọi Lý Đằng.
“Chuyện gì?” Lý Đằng đứng yên.
“Có thể không trở về thuyền hay không? Chỗ đó……Thật khiến cho người ta tuyệt vọng.” Trên mặt Thẩm Mộng Anh lộ ra vẻ thống khổ.
“Đây là quy tắc của thành phố điện ảnh, không ai có thể thay đổi. Tuyệt vọng không phải chuyện xấu, tuyệt vọng cùng trắc trở sẽ giúp cô nhanh chóng phát triển, cố gắng lên! Con đường sau này của cô còn rất dài.” Lý Đằng lộ vẻ rất quan tâm nàng.
Tựa như lúc trước Diêu Tuyết thưởng thức hắn, sau màn diễn xuất lần này, cũng rất thưởng thức Thẩm Mộng Anh.
Thế nhưng, hắn biết rõ quy tắc của thành phố điện ảnh, cũng biết dưới loại quy tắc này, giúp nàng chính là hại nàng.
Con đường sau này của nàng, phải dựa vào chính mình.
Hắn có thể chiếu cố nàng……Bởi vì nàng là diễn viên đầu tiên hắn chọn lựa, sở dĩ phải âm thầm, chỉ cần nằm trong phạm vi cho phép, sẽ ra sức giúp nàng một chút.
Giống như Diêu Tuyết giúp đỡ hắn lúc trước.
Đương nhiên, cũng chỉ vẻn vẹn là thưởng thức mà thôi, không mang theo bất cứ chút cảm tình nào.
Thẩm Mộng Anh im lặng một hồi, sau đó thở dài, vẫn là bước lên xe buýt.
Nàng cùng vài diễn viên may mắn sống sót chuẩn bị ngồi buýt tới sân bay, sau đó lên trực thăng riêng trở về chỗ cũ.
Ngược lại tiếp theo Lý Đằng có chuyện quan trọng cần làm.
Hắn đã giành được phần thưởng tấm thẻ đăng ký thăng cấp miễn phí từ 《 thành phố điện ảnh: khởi nguyên 》 , có được tấm thẻ này thì không cần tốn phí báo danh.
Hắn chuẩn bị hoàn thành biểu diễn thăng cấp lên “đại đặc ước”.
Hắn chỉ là đạo diễn lâm thời, hiện tại thân phận thật sự của hắn vẫn là một gã trung đặc ước, sau khi trở thành đại đặc ước, mới có cơ hội trở thành vai phụ, vai chính, cuối cùng trở thành ảnh đế.
Biểu diễn thăng cấp đại đặc ước, đã bắt đầu.
“Khởi động chương trình dịch chuyển cơ thể……”
“Khởi động hoàn tất……”
“……”
Tựa hồ nơi đây đã diễn ra một tai nạn máy bay, khắp nơi đều là bộ phận của máy bay.
Còn có một vài xác chết nằm ngổn ngang trên bờ cát.
Đầu óc đau nhức kịch liệt, thân thể cũng đau thắt.
Một gã đàn ông cả người đầy máu khó khăn ngồi dậy trên bờ cát, hắn vô thức kiểm tra vết thương của mình, khá tốt, chỉ là một ít vết thương ngoài da, cũng không có gãy xương nghiêm trọng.
Gã ôm đầu cố gắng nhớ lại, thế nhưng, hắn phát hiện minh chẳng nhớ gì ráo.
Hắn không nhớ rõ mình là ai, không nhớ rõ mình tới đây bằng cách nào, cũng không nhớ rõ bản thân ngồi máy bay lúc nào, tại sao lại xảy ra vụ tai nạn máy bay này.
Bên người có rơi vài tấm thẻ nhuốm máu.
Gã đàn ông nhìn nội dung trên tấm thẻ.
Trên đó viết tên: Lý Đằng ; giới tính: nam ; tuổi: 25 và các loại tin tức.
“Mình là Lý Đằng ư? ” Gã đàn ông lẩm bẩm cái tên này, nhưng trong đầu lại chẳng có chút ký ức nào về cái tên này.
“Mình mất trí nhớ, đây đúng là chuyện buồn phiền.” Gã đàn ông suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cho ra kết luận này.
“Dường như tấm thẻ này rớt từ trên người mình xuống, tạm thời mình cứ dùng cái tên này đi.”
Lý Đằng đặt tấm thẻ qua một bên, sau đó lục lọi túi áo, không có tìm ra vật gì hữu dụng.
Vì thế hắn nhìn xung quanh một vòng.
Đây là một hòn đảo, xác máy may rơi trên bờ cát để lại một vết kéo dài sâu nhìn thấy mà giật mình, hẳn là muốn hạ cánh khẩn cấp ở đây, kết quả lại thất bại.