Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 621: Chương 621: Đối Mặt Sợ Hãi (1)
Yên tĩnh đến mức gần như nàng có thể nghe thấy một chút âm thanh kỳ quái mà trước đó chưa từng nghe qua.
Thẩm Mộng Anh bắt đầu thở dốc.
Bởi vì nàng quá sợ hãi, lúc này cả người đều trở nên cứng ngắc.
Thậm chí đơ cứng tới mức cánh tay cùng chân không thể nhúc nhích.
Lại qua nửa phút, cái tủ kéo ở giữa kêu “đùng” một tiếng, tự động đóng lại.
Một tiếng vang này, gần như doạ cho Thẩm Mộng Anh suýt ngất xỉu, nàng lảo đảo vài bước đi tới cạnh cửa, dùng sức lôi kéo cửa phòng, sau khi mở không ra, lại dùng sức đập vào cánh cửa.
“Cứu mạng…! ” Thẩm Mộng Anh gào thét khàn cả giọng.
“Van xin các người, mở cửa ra có được không?” Thẩm Mộng Anh lại bắt đầu khóc lóc.
Bên ngoài không ai đáp lại.
Giống nhhư lúc nàng trôi dạt trên mặt biển.
Tuyệt vọng.
Tĩnh lặng.
“Ha ha, các người làm vậy có ác quá không? Sẽ doạ con bé kia sợ chết khiếp.” Trở lại trong phòng giám sát, Phan Vũ nói cười với hai người Lưu Diên Lương, Lý Quyên. Vừa rồi hắn và Lưu Diên Lương đóng vai người quấn vải xông vào bắt Lý Quyên, cảm giác rất hưng phấn cùng kích thích.
“Đây là chúng ta dạy cho nàng một bài học, nói cho nàng biết xã hội hiểm ác cỡ nào, đi ra bên ngoài, không thể tuỳ tiện tin tưởng bất kỳ ai.” Lý Quyên trả lời Phan Vũ. Vừa rồi một màn trong nhà xác, là trước đó nàng thương lượng cùng hai người Lưu Diên Lương, Phan Vũ.
Lý Quyên tìm ra một chìa khoá giấu trên người, lừa gạt Thẩm Mộng Anh bước vào phòng chứa xác, sau đó hai người Lưu Diên Lương cùng Phan Vũ mặc áo ngược dùng vải quấn trên đầu làm bộ hú hét bắt nàng ta ra ngoài, sau đó Lý Quyên đóng cửa phòng, dùng chìa khoá trái cửa từ bên ngoài.
Ở bên trong phòng chứa xác chỉ còn lại một mình Thẩm Mộng Anh.
Sau khi phòng chứa xác đóng lại, nhiệt độ bên trong sẽ giảm xuống dưới 4 độ, sau đó chạm tới không độ.
Hơn nữa ác quỷ bên trong, bầu không khí quỷ dị, đủ hù chết con bé nhát gan này.
“Chị Lý khoá chết nàng ta, đây là muốn lấy mạng con bé, hơn nữa là bị doạ chết tươi, chết cóng, tựa hồ có chút tàn nhẫn…! ” Lưu Diên Lương mở miệng nói vài câu.
“Cũng hết cách, kịch bản lần này nhất định phải có một người chết, nó không chết đi, phải có người trong chúng ta ngủm, các người cảm thấy không đành lòng, có thể thay nó chết đi…, như vậy nó sẽ không chết.
“Hơn nữa chúng ta đã thương lượng rồi, cũng không phải một mình tôi làm, hiện tại giống như tôi trở thành người xấu. Hơn nữa tôi làm như vậy, còn không phải là vì các người? Chỉ cần nó cúp, bảy người chúng ta sẽ được cứu.” Lý Quyên có chút không vui trả lời hai người.
“Cô nói có đạo lý, thành phố điện ảnh muốn chúng ta tự giết lẫn nhau, chúng ta làm như vậy cũng là bị ép, chắc chắn sẽ có người bị loại bỏ, ai bảo con bé này ngu ngốc dễ lừa như vậy?” Phan Vũ đồng ý cách nói của Lý Quyên.
“Ba người các ngươi làm như vậy, đúng là rất âm hiểm. Bất quá tôi cũng không có trách các người, tôi còn ủng hộ cách làm của các người.” Giám sát viên Hồ Thu Dung đã mở miệng.
Trên màn hình giám sát, có thể rành mạch mà nhìn thấy Thẩm Mộng Anh đã bị dọa ngu người trong phòng chứa xác, nàng ta vốn đập cửa khóc lóc, sau khi phát hiện vô dụng, lại chạy tới phía dưới camera, không ngừng phất tay ra hiệu.
Tựa hồ là muốn ra dấu cho giám sát viên nhìn thấy, sau đó tới cứu nàng.
Có vẻ như con bé này vẫn chưa biết mình bị hố, là bọn họ cố ý khoá cửa nhốt nàng lại.
“Nhiệt độ phòng chứa xác có thể giảm thấp hay không? Giảm xuống âm 20 độ, đoán chừng nó sẽ không chịu nổi. Chúng ta nhất định phải giết nó trước khi ác quỷ ra tay giết người, nói cách khác, chúng ta vẫn còn nguy hiểm tính mạng.” Lý Quyên nhìn thấy màn hình giám xác bèn nói với mấy người còn lại.
“Tôi tìm hiểu qua, nhiệt độ phòng chứa xác thấp nhất chỉ có thể xuống 0 độ, lại thấp hơn thì xác chết sẽ đóng băng.” Lưu Diên Lương lắc đầu.
“Con bé này không mặc đồ dày, bộ dạng cũng không có mập như chị Lý vậy, nhiệt độ này đủ rồi, hơn nữa sợ hãi, không căng được bao lâu ” Phan Vũ nhìn thấy Thẩm Mộng Anh dùng lấy hai tay ôm lấy cơ thể mình trong camera, sau đó dậm chân, chuyện này cho thấy lạnh đến mức chịu không nổi.
“Cậu nói nó gầy, cũng không cần đặc biệt chê tôi béo? Thằng em thối!” Lý Quyên mất hứng đá Phan Vũ một cước.
“Lỡ lời! Lỡ lời! Chị Lý đâu có béo…? Là to bự.” Phan Vũ nở nụ cười vài tiếng.
“Cút! ” Lý Quyên lộ vẻ tức giận.
……
“Ba mẹ, các người ở nơi nào? “
Thẩm Mộng Anh rất bất lực mà khóc trong phòng giám sát.
Chừng này tuổi đầu, nàng còn chưa từng rời xa ba mẹ, không có thoát khỏi vòng bảo bọc của họn họ.
Trải qua mấy ngày này, đối với nàng mà nói tựa như một cơn ác mộng.
Nhưng giấc mộng này từ đầu đến cuối lại không muốn chấm dứt.
Nàng cho sau khi kết bạn với một người như Lý Quyên, có thể tìm được bảo hộ cùng trợ giúp, kết quả hiện tại Lý Quyên cũng bị bắt đi.
Nàng bị nhốt một mình ở đây.
Không chỗ nương tựa.
Hết thảy, chỉ có thể dựa vào chính mình rồi.