Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 617: Chương 617: Thở Dài (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trong hành lang rất yên tĩnh, không có chút tiếng động nào, chỉ có tiếng phát ra từ bánh xe lăn do hai người đẩy.

Đi khoảng 20, 30 mét trong hành lang, rốt cuộc mới đi tới trước cửa phòng hoá trang.

Cửa phòng đang đóng, Lưu Diên Lương bước tới đẩy nhẹ, cánh cửa bỗng nhiên bị đẩy ra.

“Này! Bước vào không biết gõ cửa à…? Có hiểu lễ phép hay không vậy…? “

Ba người Lý Quyên, Dương Lệ Mỹ, Thẩm Mộng Anh đang trò chuyện trong phòng hóa trang, Lưu Diên Lương đột nhiên đẩy cửa ra, dọa cho ba cô gái kêu to một tiếng, Dương Lệ Mỹ rất không vui về trách mắng.

“Gõ cửa làm cái gì? Chẳng lẽ các người tắm rửa trong phòng hoá trang…? Sợ bị ai nhìn lén? ” Lưu Diên Lương nói bằng giọng khinh thường.

“Quả nhiên chỉ là tên shipper, không có chút tố chất!” Dương Lệ Mỹ mắng một câu.

“Shipper thì làm sao? Có thù với cô à? Người phụ nữ này có phải là đầu óc có bệnh hay không?” Lưu Diên Lương mắng lại.

“Mẹ anh mới là đầu óc có bệnh!” Dương Lệ Mỹ cầm chén nước dội vào mặt Lưu Diên Lương.

“Mẹ nó! Muốn tôi ra tay đúng không? ” Lưu Diên Lương nổi đoá.

“Anh thử động vào một đầu ngón tay của bà thử xem? ” Dương Lệ Mỹ không yếu thế chút nào.

Những người khác đều không có ý khuyên bảo, cứ mặc cho hai người bọn họ cãi lộn.

“Lão tử đánh chết cô!” Lưu Diên Lương lớn tiếng đe dọa.

“Đến…! Làm đi…! ” Dương Lệ Mỹ tiếp tục khiêu khích.

“Hắc hắc, đều chờ đợi tôi ra tay, sau đó nhìn tôi bị xử phạt nốc-ao, các người liền ngư ông đắc lợi đúng không? Tôi đâu có ngu như vậy.” Lưu Diên Lương chợt thay đổi thái độ như lật bánh tráng.

Có vẻ hắn đúng là không ngốc, Dương Lệ Mỹ dường như đang cố ý chọc giận hắn, muốn cho hắn ra tay, sau đó lợi dụng quy tắc khiến Lưu Diên Lương bị nốc-ao.

Lưu Diên Lương rất không thoải mái, nhưng không dám ra tay, hắn chỉ buồn bực tại sao Dương Lệ Mỹ dùng nước tạt hắn, tại sao đạo diễn cũng không phán Dương Lệ Mỹ vi phạm quy định, xem ra hắn chỉ có thể tìm cơ hội dùng nước tạt vào Dương Lệ Mỹ.

Nhìn thấy Lưu Diên Lương ngưng cãi với Dương Lệ Mỹ, Phan Vũ đứng ngoài hành lang lúc này mới đẩy xe vào phòng hoá trang.

“Uy uy này! Các người làm gì vậy? Quần áo đâu? Cứ đẩy vào như vậy?” Lý Quyên nhìn thấy thi thể xong liền trách mắng Phan Vũ.

Thẩm Mộng Anh có chút xấu hổ, vội vàng quay đầu đi.

“Hừ! Nhất định là bọn hắn làm chuyện gì xấu xa! Khó trách đợi lâu như vậy!” Dương Lệ Mỹ bộ dạng xem thấu hai người Lưu Diên Lương, Phan Vũ.

“Chớ nói lung tung…! Vốn là xác chết như vậy ! Cũng không phải chúng ta cởi đồ.” Lưu Diên Lương giải thích.

“Vậy sao? Vậy tại sao các người làm ăn lâu lắc quá vậy? Chẳng phải các người làm chuyện gì bậy bạ, mới chậm như rùa vậy?” Dương Lệ Mỹ nắm lấy cơ hội tiếp tục tấn công Lưu Diên Lương.

“Chúng ta nào có làm cái gì? Chỉ là giằng co vụ mở ngăn kéo xác mà thôi.” Lưu Diên Lương giải thích không tốt lắm, hắn và Phan Vũ là do sợ hãi mới chờ lâu như vậy.

“Vậy sao? Một chuyện cực kỳ đơn giản, các anh làm hơn mười phút? Mấy phút là đủ rồi? Nhiều hơn mười phút, mỗi người làm 5 phút?” Dương Lệ Mỹ tiếp tục vạch trần Lưu Diên Lương.

“Chủ yếu là hắn kéo nhầm cửa tủ, mở ngăn tủ ở giữa ra, con quỷ bên trong bực bội, doạ hắn một hồi, không dám mở cửa tủ, khiến cho chúng ta làm trễ nãi thời gian. ” Phan Vũ vội vàng giải thích vài câu, hắn cảm thấy vừa rồi không nên nghe theo Lưu Diên Lương, có lẽ đi tìm tấm vải che thi thể, như vậy thì sẽ không khiến mấy người này nghi ngờ.

“Các anh vốn là người nhát gan mà…! ” Lý Quyên đã tin tưởng lí do giải thích của Phan Vũ.

“Tôi thấy sắc mặt bọn hắn nói chuyện mất tự nhiên, nhất định là đang nói xạo, hai người bọn họ tuyệt đối làm ra chuyện không muốn ai biết, chờ một lát đi xem lại camera là sẽ biết.” Dương Lệ Mỹ nói bằng giọng không buông tha.

“Tùy cô kiểm tra! Đúng là có sức tưởng tượng! Tôi thấy là người phụ này có tư tưởng không quá sạch sẽ? Mới nghĩ người khác xấu xa như vậy!” Lưu Diên Lương biết rõ lúc này không thể yếu thế, mặc dù bọn lúc đó bọn họ cũng sờ mó, nhưng cũng không có làm gì quá đáng? Một khi sợ hãi, chẳng phải nói rõ bọn hắn thật sự có vấn đề?

“Đúng vậy! Người có tư tưởng dơ bẩn sẽ xem người khác dơ bẩn theo.” Phan Vũ vội vàng phụ họa.

“Hai người các ngươi, đúng là có thể tìm vải che thi thể, các người cảm thấy làm như vậy thích hợp sao? Ít nhất là không tôn trọng người chết?” Lý Quyên nói chen vào, nàng vừa nói vừa tìm một tấm vải trong phòng hoá trang đắp lên thi thể.

“Cũng không phải chúng ta……Được rồi, không cùng các cô cãi nhau, chúng tôi còn phải chuyển thêm một cỗ thi thể nữa, các cô bắt đầu trang điểm đi!” Phan Vũ chột dạ, không muốn ở đây quá lâu, nói xong liền lôi kéo Lưu Diên Lương rời đi.

“Nàng……Nàng……Thật là……Người chết ư? ” Thẩm Mộng Anh không ngờ lại thấy một cỗ xác chết, trong lòng không khỏi giật bắn.

“Trước kia tôi cũng chưa từng thấy người chết.” Lý Quyên liếc nhìn thi thể một cái liền né tránh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...