Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 610: Chương 610: Lý Đằng Làm Đạo Diễn (7)
“Trong bộ phim ma này nhất định phải có người chết hay sao? Chết rồi sẽ biến thành tượng sáp, cùng chẳng khác gì người chết, quá tàn nhẫn.” Một diễn viên nữ mập mạp đeo kính bên cạnh Thẩm Mộng Anh lên tiếng, nàng ta tên là Lý Quyên.
“Đúng vậy, quy tắc này quá tàn khốc. ” Thẩm Mộng Anh thấy Lý Quyên nói chuyện với mình, cho nên vội vàng nói phụ hoạ.
Thẩm Mộng Anh vẫn là một sinh viên vừa mới hoàn thành kỳ thi Đại Học, bình thường nàng chỉ biết đọc sách, ở nhà ít ra ngoài, có chuyện gì đều nhờ cha mẹ giúp đỡ.
Chưa từng nghĩ, sau khi tới nơi này, tất cả đều phải dựa vào chính mình.
Trong đoàn phim Lý Đằng quản lý có 8 người.
Ngoại trừ Thẩm Mộng Anh ra, còn có Lý Quyên và hai diễn viên nữ, một người tên là Dương Lệ Mỹ, người kia tên là Hồ Thu Dung, sắc mặt đều tương đối lạnh lùng, bộ dạng không muốn nói chuyện với ai.
Khi Lý Quyên chủ động bắt chuyện với nàng, bày tỏ thiện ý, nàng vội vàng nói hùa theo, dù sao cũng kết bạn được một người, trên tâm lý còn có chút điểm tựa.
“Cô diễn vai gì?” Lý Quyên tiếp tục trò chuyện cùng Thẩm Mộng Anh, người phụ nữ béo này có vẻ dễ gần, là người hiền lành, dáng vẻ rất có sức hút.
“Thợ trang điểm xác chết. ” Thẩm Mộng Anh trả lời Lý Quyên.
“Đóng vai thợ trang điểm…? Đừng nói là đi trang điểm cho xác chết thật chứ?” Lý Quyên cười cười.
“Không thể nào? Nếu quả thật làm như vậy thì cũng quá đáng sợ đi !” Thẩm Mộng Anh thè lưỡi nói.
“Yên tâm đi, nếu quả thật cô phải làm vậy, tôi sẽ đi cùng cô.” Lý Quyên tiếp tục bày tỏ ý tốt đối với Thẩm Mộng Anh.
“Cảm ơn chị rất nhiều.” Thẩm Mộng Anh rất cảm kích nhìn Lý Quyên.
“Các vị, nếu như chúng ta phải ở lại đêm nay, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên tự giới thiệu một chút đi, bằng không thì chẳng ai biết ai, kịch bản kế tiếp cũng khó mà tiếp tục, phát triển có phải hay không?” Lý Quyên phủi tay, hô to với mọi người.
“Tôi làm mẫu nhé, tôi tên là Lý Quyên, đóng vai tuần tra viên trong bộ phim này, trước đó từng là một quản lý bán hàng, chuyên bán đồ trang điểm, các người nhìn làn da trắng của tôi này…! Ha ha……Thói quen nghề nghiệp……” Lý Quyên sờ lên cổ tay mình rồi cười khẽ.
Lý Quyên giới thiệu xong sau, liền nháy mắt cho Thẩm Mộng Anh.
“Tôi là Thẩm Mộng Anh, là một sinh viên mới hoàn thành kỳ thi Đại Học. Đúng rồi, tôi đóng vai thợ trang điểm trong bộ phim này.” Thẩm Mộng Anh vội vàng tự giới thiệu, nhìn thấy tất cả mọi người nhìn về phía mình, nàng không khỏi luống cuống tay chân.
“Ta là Quách Văn Long, tôi đóng vai bảo vệ, trong hiện thực tôi cũng là một gã bảo vệ. ” Một gã đàn ông giơ tay tự giới thiệu.
“Đều phải giới thiệu ư? Được rồi, tôi là Thôi Trí Viễn, tôi là một giáo viên, không nghĩ tới lại đóng vai bảo vệ trong bộ phim này, khí chất của tôi làm sao mà thích hợp đóng bảo vệ chứ? Ai, không nói nữa.” Một gã đàn ông đeo kính có chút buồn bực mà lắc đầu.
“Tôi, Lưu Duyên Lương, đóng vai vận chuyển xác chết trong bộ phim này, trước kia là một gã giao đồ ăn. ” Lại một gã đàn ông giới thiệu, sau đó huýt vai gã bên cạnh.
“Giao đồ ăn ? Tôi và anh gần như chung ngành, tôi chuyên giao thư.” Gã đàn ông bên cạnh cười khà khà.
“Anh còn chưa nói mình tên gì. ” Lý Quyên nhắc nhở gã đàn ông kia.
“Tôi là Phan Vũ. ” Gã ta bồi thêm một câu.
“Tốt, bảo vệ Quách Văn Long, giáo viên Thôi Trí Viễn, người giao hàng Lưu Duyên Lương, người giao thư Phan Vũ, ừ, tôi đã nhớ kỹ. Hai vị tiểu thư này, các cô còn chưa có tự giới thiệu đâu.” Lý Quyên nhìn về phía hai cô gái ít nói kia.
“Tôi, Hồ Thu Dung, trước kia là một nhân viên công chức, hiện tại đóng vai một giám sát viên.” Một cô gái đã mở miệng.
“Dương Lệ Mỹ, đóng vai thợ trang điểm, trước kia làm cái gì, các người không cần phải biết.” Cô gái cuối cùng đã lên tiếng.
“Không phải là ngành nghề đặc biệt chứ?” Shipper Lưu Duyên lương không có ý tốt mà cười cợt.
“Cút!” Dương Lệ Mỹ cầm lấy chén nước trên bàn tạt vào người Lưu Duyên Lương.
“Này! Cô bị con gì cắn à…? Trong trường quay không thể công kích lẫn nhau! Cô còn dám như thế tôi sẽ đánh trả đó!” Lưu Duyên Lương không khỏi giận dữ.
“Anh ra tay thử xem? Xem lão nương trừng trị anh thế nào!” Dương Lệ Mỹ đang chuẩn bị tìm đồ vật đập Lưu Duyên Lương, nhưng bị Lý Quyên ngăn cản.
“Có thể gặp nhau thì chính là duyên phận, đừng nóng nảy như vậy, như thế nào một lời không hợp liền đánh nhau chứ?” Lý Quyên vội vàng khuyên can hai người.
Những người khác cũng khuyên giải vài câu, Lưu Duyên Lương cùng Dương Lệ Mỹ mới không giằng co tiếp, chẳng qua là hai người dùng ánh mắt khó chịu nhìn về đối phương.
“Tốt rồi, bây giờ tất cả chúng ta đã biết nhau, kế tiếp, tôi nghĩ có lẽ chúng ta nên rời phòng làm việc, làm quen xung quanh một chút, chính là tình huống toàn bộ nhà xác, như vậy mới có lợi cho diễn xuất tiếp theo của chúng ta, các người nói có đúng hay không? ” Lý Quyên vỗ bàn tay tiếp tục nói với mọi người.