Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 589: Chương 589: Hội Thao (5)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng mà Lý Bạch đã tỉnh lại, đưa mắt quan sát bốn phía, sắc mặt có chút đỡ đẫn.

“Không có chuyện gì, con ngủ tiếp đi.” Lý Đằng vỗ vỗ lưng Lý Bạch.

“Con muốn tìm chỗ có giường để ngủ.” Lý Bạch nói với Lý Đằng, nàng nhảy khỏi tay Lý Đằng bước xuống đất.

“Chúng ta lên lầu xem đi.” Lý Đằng lôi kéo tay Lý Bạch, dẫn theo Trình Thiến đi đến chỗ cầu thang.

Theo cầu thang, ba người đi tới lầu hai.

Quả nhiên lầu hai chính là nhà ở.

Lý Đằng ngó qua từng phòng một lượt, cũng không nhìn thấy người, hắn cũng lười kiểm tra từng phòng một.

Nếu lúc này có người nhất định sẽ nhảy ra, nếu như không có người, bên trong có quỷ mà nói, hiện tại hắn cũng tìm không thấy.

Trên lầu có hai căn phòng ngủ, một gian phòng lớn, bên trong có một chiếc giường lớn hai người, còn có một phòng nhỏ, bên trong chỉ có một cái giường đơn.

Trong phòng sáng đèn, đèn trên hành lang cũng mở ra toàn bộ, cho nên hai người cũng không có tắt đèn, tắt đèn trái lại còn lộ ra không bình thường.

Ba người bước vào trong phòng lớn, đóng cửa phòng đồng thời khoá trái cửa.

“Mặt gương này nhìn có vẻ kỳ quái, tại sao phải treo ở đây?” Trình Thiến chỉ vào tấm gương lớn đối diện giường, sau đó hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Có thể là……Buổi sáng thuận tiện móc ghèn mắt?” Lý Đằng suy nghĩ ra lý do.

“Thôi xin……” Trình Thiến câm nín trước câu trả lời của Lý Đằng.

“Tôi mệt sắp chết rồi.” Lý Đằng nằm xuống giường, không thèm nhúc nhích.

Lý Bạch cũng cỡi giày ra nhảy lên giường, lăn lộn ở trên giường rất sung sướng, lăn qua lăn lại.

“Ngủ đi.” Trình Thiến nhìn ra Lý Đằng rất mệt mỏi.

“Ba mẹ phải ngủ chung với con.” Lý Bạch nói với hai người Lý Đằng, Trình Thiến.

“Hai người các ngươi ngủ trước, mẹ ở bên cạnh trông coi.” Trình Thiến chủ động nói ra, mặc dù hiện tại nàng cũng rất mệt mỏi, nhưng so với tình trạng của Lý Đằng mà nói thì vẫn tốt hơn chút.

Cho nên, trước tiên để cho Lý Đằng nghỉ ngơi, nếu như hắn gượng không nổi mà xảy ra chuyện gì, sẽ không có ai có thể bảo vệ cùng cứu vớt nàng.

Nếu như nàng cùng Lý Đằng đều ngủ, vạn nhất có phiền phức gì, sẽ không có ai kịp đánh thức bọn họ.

“Không, chúng ta phải ngủ chung.” Lý Bạch rất kiên trì, lại bắt Lý Đằng cùng Trình Thiến chia ra nằm hai bên, nó muốn hưởng thụ cảm giác được cha mẹ yêu mến.

Cũng hết cách, Trình Thiến đành phải đồng ý, làm bộ ngủ cùng hai người, đợi đến lúc Lý Đằng cùng Lý Bạch thiếp đi, lúc này mới mở mắt, nằm một chỗ nghĩ đến chuyện khác.

Rất nhàm chán, nàng lấy điện thoại di động ra nhìn nhìn.

Hai mắt có chút mệt nhừ, được rồi, vẫn là không xem điện thoại.

Nằm nằm, Trình Thiến cảm giác có chút không đúng.

Nếu như nằm tiếp, nàng cũng sẽ ngủ mất.

Vì ngăn ngừa bản thân ngủ thiếp đi, Trình Thiến cầm lấy điện thoại rón rén bước xuống giường, đứng trên mặt đất.

Sống sót trong 24 tiếng này, thật sự là quá dài.

Cảm giác còn lâu hơn so với 1 tuần lễ.

Không biết có thể giữ mạng sau 24 tiếng đồng hồ kinh hoàng này hay không.

Nếu như chết rồi thì quá uổng, chịu nhiều đau khổ như vậy, lo lắng hãi hùng lâu như vậy.

Đột nhiên……bức gương trên mặt tường kêu một tiếng “răng rắc”.

Trình Thiến vô thức nhìn qua mặt gương, nhìn vào bên trong.

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng trong gương, Trình Thiến không khỏi nổi gai ốc

Hình ảnh trong gương, không phải là mặt của nàng, mà là sau ót của nàng!

Trình Thiến đưa thay sờ sờ ót của mình, người trong gương cũng đưa tay sờ ót của mình. Trình Thiến vuốt ve tóc của mình, kết quả người trong gương cũng vuốt tóc của mình.

Trình Thiến đưa tay sờ lên mặt kính, nhưng người trong gương không đưa tay ra, mà là đưa tay sờ vào chỗ sâu trong gương.

Trình Thiến bước tới gần mặt kính, sờ vào phần ót của nàng trên mặt gương, nhưng lại không chạm vào mặt kính bóng loáng, mà là chạm vào thứ gì đó giống tóc.

Cùng lúc đó, nàng cảm giác được có một bàn tay đang chạm vào sau ót của mình!

Trình Thiến suýt nữa kêu ré lên, nàng đột nhiên xoay đầu lại.

Sau lưng chẳng có gì.

Lý Đằng cùng Lý Bạch vẫn đang nằm trên giường lớn, ngủ rất say.

Trình Thiến lại xoay người nhìn về phía mặt gương.

Không nghĩ tới, lần này trong gương không xuất hiện cái ót của nàng, mà là mặt của nàng!

Vốn đây là một chuyện rất bình thường, nhưng hiện tại đột nhiên nhìn thấy mặt của mình, thế mà Trình Thiến hoảng sợ kêu lên! Suýt nữa kêu thành tiếng.

Sau khi nhìn kỹ mặt của mình, rất nhanh Trình Thiến phát hiện ra chỗ không bình thường.

Da mặt của nàng trong gương có màu nâu xanh, liền giống như một cỗ xác chết.

Nàng cố gắng làm vài biểu cảm, nhưng gương mặt nàng trong gương lại không nhúc nhích.

Trình Thiến bước lại gần tấm gương, cô gái trong gương đột nhiên há ra cái miệng đỏ lòm nhào ra khỏi gương chộp lấy nàng.

“A…! ! ! “

Trình Thiến không kịp chuẩn bị mà hét lên thành tiếng.

Nhưng nàng không có hét ra tiếng.

Bởi vì, hiện tại nàng cũng không có đứng ở trước gương, mà là ngồi dậy từ trên giường.

Bên cạnh giường, Lý Đằng cùng Lý Bạch đang ngủ say.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...