Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 588: Chương 588: Hội Thao (4)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cuối cùng Lý Đằng là người chạm đích đầu tiên, đã giành được hạng nhất “đại hội thể dục thể thao gia đình” lần này.

Trần Uy là người thứ hai chạm đích, cho nên giành được hạng nhì.

Hai người đàn ông cố gắng hết sức tranh đoạt hạng ba và tư, gần như là đồng thời chạm đích, nhưng cuối cùng một gã đàn ông trong đó vẫn chậm hơn không phẩy mấy giây.

Lại có hai cỗ quan tài thủy tinh được khiêng tới đây, hai người xấu số bị ném vào trong.

“Các ngươi là cha mẹ giỏi nhất trên đời này! Con tha thứ cho tội lỗi các người trước đó vứt bỏ con! Từ giờ trở đi, chúng ta có thể sống hạnh phúc cùng nhau!” Lý Bạch rất vui vẻ hôn lên mặt hai người Lý Đằng cùng Trình Thiến.

Trình Thiến lộ vẻ cười khổ……Ai muốn sống chung với ngươi chứ…?

Bất quá Lý Đằng cũng không cho rằng đây là chuyện xấu.

Những đứa bé này có vẻ rất lợi hại, trong thời gian kế tiếp, làm tốt quan hệ cùng Lý Bạch, nói không chừng nếu gặp phiền phức gì đó, cũng có thể nhờ vả Lý Bạch giải quyết.

Chỉ cần bình an vượt qua 10 tiếng còn lại, nói không chừng có thể thành công thoát ra khỏi đây.

Trong sân chơi đèn sáng rồi tắt, ngựa gỗ xoay tròn, đủ loại thiết bị trò chơi cũng bắt đầu có điện vận hành.

Lý Đằng cùng Trình Thiến giống như cha mẹ chính thức, dẫn theo Lý Bạch chơi từng món đồ chơi.

Hai gia đình còn lại cũng vui đùa trong khu vui chơi.

Một giờ sau, trong sân chơi ngừng điện, thời gian chơi trò chơi chấm dứt.

Mấy đứa trẻ không có cha mẹ đều trốn vào bóng đêm.

Ba gia đình thắng cuộc thì rời khỏi công viên.

Mấy đứa trẻ tạm biệt lẫn nhau, sau đó dẫn cha mẹ bọn hắn đi về theo hướng khác nhau..

“Con mệt mỏi, bên kia có một khách sạn, con muốn cùng ba mẹ tới đó ngủ lại.” Lý Bạch nói với hai người Lý Đằng.

“Không thể đi khách sạn kia.” Trình Thiến vội vàng từ chối.

“Tại sao?” Lý Bạch tỏ vẻ khó hiểu.

“Trong khách sạn kia có hai con quỷ, là ác quỷ đòi mạng, ba mẹ suýt tí nữa là bị chúng hại chết.” Trình Thiến giải thích cho Lý Bạch.

“Còn có loại chuyện này? Lại dám khi dễ ba mẹ của con! Con đây phải ra tay dạy dỗ cho bọn chúng một bài học.” Ngược lại Lý Bạch chẳng hề sợ chút nào.

“Hay là thôi đi, lỡ như chúng hại con thì sao? Ba mẹ cũng không muốn con bị thương tổn gì.” Trình Thiến không tin tưởng Lý Bạch lắm.

“Hừ! Hai con tiểu quỷ mà thôi, căn bản không cần lo lắng, dám trêu con lập tức khiến chúng nó hồn phi phách tán.” Cơ bản là Lý Bạch không có để hai con quỷ kia vào mắt.

“Con gái tiểu Bạch ngoan, hay là chúng ta đi chỗ khác, nơi khác cũng có khách sạn.” Lý Đằng chen vào.

“Được rồi, tiểu Bạch nghe lời ba ba.”

Bởi vì đêm nay Lý Đằng biểu hiện rất xuất sắc trong hội thao, cho nên Lý Bạch vẫn cảm thấy thân thiết với Lý Đằng.

Một nhà ba người dọc theo đường đi tiếp tục bước tới.

Người của hai gia đình khác cũng biến mất, đường đi lại trở nên cực kỳ yên ắng.

Đi tới một hồi, Lý Bạch có chút không muốn đi tiếp.

Vì vậy Lý Đằng bế nó lên, ôm nàng tiếp tục đi về trước.

Lại một lát sau, Lý Bạch dựa đầu vào bơ vai Lý Đằng, bởi vì thân thể Lý Đằng lay động trong quá trình đi lại, cho nên nó ngủ thiếp đi.

Trình Thiến thở ra một hơi dài, rốt cục đã vượt qua mấy tiếng khó khăn.

Thời gian chấm dứt lời nguyền tử vong 24 tiếng ngày càng gần.

Lại đi được một đoạn, Lý Đằng cùng Trình Thiến tiến vào một con phố sáng đèn, phát hiện một cửa hàng trà sữa ở ven đường.

Con đường này trong ngoài đều sáng.

Tiệm trà sữa này tên gọi là Tiệm Trà Sữa Hạnh Phúc, bài trí cửa tiệm theo phong cách ấm áp.

Là một mặt tiền cửa hàng ở lầu một, lầu hai dường như là nhà ở gia đình.

Cửa tiệm khép hờ, có thể đẩy ra.

“Nếu không chúng ta nghỉ ngơi trong tiệm trà sữa này một chút?” Trình Thiến đề nghị với Lý Đằng.

Khách sạn hay gì đó cũng không đáng tin cậy, ai biết bên trong có quỷ hay không?

Loại nhà ở như cửa hàng trà sữa này, dù sao cũng tương đối an toàn.

“Tốt, nghỉ ngơi ở đây một lát đi.” Lý Đằng cũng không phản đối.

Mặc dù hắn và Trình Thiến đều tự mình ngủ một giấc, nhưng ác mộng liên tục, ở trong mộng càng mệt mỏi, về sau đi công viên, còn tham gia cái hội thao chó má gì đó, càng khiến cho người ta sức cùng lực kiệt.

Chưa kể Lý Đằng cùng Trình Thiến lăn lộn trong hai tiếng, về sau lại dùng hàng ma chùy đại chiến hai ác quỷ.

Hiện tại bọn hắn cũng đã mệt mỏi đến cực hạn, rất muốn tìm một chỗ ngủ một giấc.

Bằng không thì đúng là hết chịu nổi.

“Có ai không? ” Trình Thiến vừa bước vào cửa hàng trà sữa, cất tiếng hỏi một tiếng.

Không có ai đáp lại.

“Chúng ta chỉ đi ngang qua, nếu như bên trong không có ai thì sẽ ở nhờ một đêm, có được không?” Trình Thiến lại hỏi một tiếng.

Không có ai đáp lại.

“Có lẽ nơi này không có người, nơi này và thế giới hiện thực không nằm cùng không gian.” Lý Đằng ngồi xuống một cái ghế, vốn sức mạnh cùng sức bền của hắn dư giả, hiện tại cũng tiêu xài gần như cạn sạch, còn phải ôm một đứa bé trên vai, đúng là rất mệt mỏi.

Cho dù là người sắt cũng có lúc mỏi mệt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...