Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 584: Chương 584: Công Viên (3)
Lý Bạch ngồi ở giữa hai người Lý Đằng cùng Trình Thiến, Trình Thiến lại không dám nhìn Lý Bạch, làm bộ thưởng thức cảnh sắc mặt hồ, vẫn nhìn thuyền trên mặt hồ.
Thuyền vịt bơi tạch tạch, mặt hồ đột nhiên nổi bong bóng.
Lại một lát sau, có đồ vật gì trăng trắng nổi trên mặt nước.
Trình Thiến vô thức nhìn qua, không nghĩ tới trồi lên mặt nước, lại là một cỗ xác chết! Một xác chết nữ trần truồng, thân thể bị trương phồng, bộ mặt biến dạng nhìn không ra.
Đột nhiên thấy một màn như vậy, Trình Thiến sợ tới mức hét toáng lên.
“Mụ mụ làm gì vậy? Làm như vậy doạ con sợ! Cái thói quen này đúng là không tốt!” Lý Bạch có chút tức giận.
“Trên mặt nước……” Trình Thiến chỉ chỉ cái xác chết trôi kia, giọng nói cũng run rẩy.
“Quỷ nước chết đuối mà thôi, quá bình thường. ” Lý Bạch rất khinh thường Trình Thiến.
Ngay lúc Trình Thiến quan sát xác chết trôi kia, xác chết trôi đột nhiên ngẹo cổ 90 độ về phía nàng.
Trình Thiến lại hét.
“Mụ mụ nếu mà người còn rít gào ầm ĩ như vậy, con sẽ ném mẹ xuống nước đó.” Lý Bạch bắt đầu đe doạ Trình Thiến.
“Mẹ không hét nữa.” Trình Thiến vội vàng thu hồi ánh mắt, ngồi một bên ra sức đạp vịt, muốn cho thuyền vịt bơi ra khỏi chỗ này.
Khiến cho nàng không ngờ tới chính là, cái xác chết trôi kia thế mà không cần động lực, liền có thể bơi trên mặt nước, hơn nữa còn trôi tới cạnh thuyền vịt, đưa đầu nhìn sang thuyền vịt gần đó, con mắt trương phồng thẩn thờ liếc nhìn Trình Thiến.
Trình Thiến sợ hãi đến tột đỉnh, nhưng không dám hét lên, chỉ biết đưa ánh mắt cầu cứu nhìn sang Lý Đằng.
“Bảo bối tiểu Bạch, quỷ nước kia thật đáng ghét, một mực đi theo thuyền của chúng ta, con mau đuổi nó đi.” Lý Đằng mỉm cười nói với Lý Bạch.
“Ngươi cút ngay…! ” Lý Bạch đứng bật dậy quát to về phía quỷ nước.
Thế mà con quỷ nước kia lại bơi đi, sau một lát đã lặn xuống mặt nước biến mất không thấy.
“Bảo bối tiểu Bạch giỏi quá, ba mẹ yêu con.” Lý Đằng liền khen Lý Bạch.
Đối với con nít phải khen ngợi thật nhiều……Đây là chỉ dẫn của người vợ Trương Manh Địch trong kịch bản 《 thành phố điện ảnh: khởi nguyên 》 .
“Thật sự yêu con ư? Tại sao con có cảm giác giả tạo như vậy? ” Lý Bạch nghi ngờ câu nói của Lý Đằng.
“Những năm này ba mẹ không ở cùng con, xa lạ một ít cũng là bình thường, hiện tại người một nhà chúng ta đã đoàn tụ, rất nhanh sẽ thương yêu lẫn nhau, ba mẹ sẽ càng yêu con hơn.” Lý Đằng nói tiếp.
“Được rồi, xem hai người biểu hiện.” Lý Bạch không nói gì thêm nữa.
Trình Thiến cũng muốn nói vài lời, nhưng về sau lại quyết định không nói, nàng phát hiện mặc dù nàng cái luật sư, nhưng da mặt của nàng còn không dày bằng Lý Đằng, có mấy lời thật sự không dám nói ra.
“Bơi qua bên kia.” Lý Bạch ra lệnh cho hai người Lý Đằng.
Vốn hai người vẫn luôn bơi ở ngoài công viên, nhưng Lý Bạch lại kêu bọn họ bơi về chỗ sâu trong công viên.
Ở chỗ sâu trong công viên có âm khí rất nặng, hiển nhiên là chỗ cực kỳ hung hiểm, sau khi tiến vào, sợ là rất khó sống trở ra.
Nhưng cũng hết cách, bé gái này thâm tàng bất lộ, quỷ lực thâm sâu, hai người bọn họ không thể nào chống lại nó.
Chỉ có thể trước tiên bơi sâu vào công viên, đến lúc đó gặp được tình huống gì lại tùy cơ ứng biến.
Thuyền vịt bơi thẳng một đường, dọc theo hồ nước bơi sâu vào công viên.
Bên cạnh bờ mọc rất nhiều cỏ, còn có thảm thực vật cây cối, nhìn không tới tình cảnh trên bờ.
Dưới mặt nước thỉnh thoảng sẽ có một ít đồ vật kỳ quái ngoi lên, trong đó còn có tay chân bị đứt các loại.
Thậm chí còn có một cánh tay đứt bám vào mạn thuyền, Trình Thiến sợ quá suýt nữa thét lên, vẫn là bé gái Lý Bạch rống to một tiếng, mới doạ cho cánh tay đứt kia chui xuống mặt nước.
Hơn 10 phút sau, Lý Bạch lại bảo Lý Đằng cập vào bờ, nó nói muốn tới khu giải trí đi tìm các bạn nhỏ chơi đùa.
Ba người xuống thuyền, đi tới bến cập, bước lên vài bậc thang, phía trước chính là khu giải trí trong công viên.
Bên trong khu giải trí có điện, hoặc là không phải điện, mặc dù đèn ven đường, và các thiết bị trò chơi đều loé lên, lại tạo cho người ta một loại cảm giác điện yếu, rất tối tăm.
Bất quá kinh khủng nhất là, chỗ thiết bị trò chơi, có rất nhiều đứa bé đang chơi đùa.
Cũng không thiếu phụ huynh bồi tiếp.
Trong không gian dị độ cỡ lớn này, không gặp được người có lẽ sẽ an toàn hơn, gặp được người mới đúng là không phải chuyện tốt.
Mà gặp được nhiều người như vậy, thì là một chuyện khiến người ta cực kì khủng bố.
Bởi vì, ngươi không biết bọn hắn rốt cuộc là người hay quỷ.
“Tiểu bảo đã tới?” Một đứa bé trai chạy tới bên này, rất hiển nhiên là đang chào hỏi Lý Bạch.
“Tớ tìm được ba mẹ, hiện tại tớ không phải Tiểu Bảo, tớ là Lý Bạch.” Bé gái sửa lời bé trai.
“Cậu có tên rồi ? Thật tốt quá.” Đứa bé trai biểu lộ thật cao hứng.
Cùng lúc đó, cha mẹ đứa bé trai cũng đi về phía này.
Tuổi của bọn hắn thoạt nhìn cũng xêm xêm Lý Đằng, Trình Thiến.
“Chào hai người. ” Cha mẹ đứa bé trai chủ động chào hỏi Lý Đằng cùng Trình Thiến, hai người này không hung ác, rất giống người bình thường.
“Chào mọi người.” Lý Đằng cùng Trình Thiến cũng chào hỏi bọn họ.