Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 581: Chương 581: Ám Chỉ (3)
Mượn ánh sáng đèn đường, có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong tiệm bánh mì, mặc dù trong khay bánh mì trống rỗng, nhưng bên trên giá hàng, vẫn đang trưng bầy không ít túi bánh mì, còn có đủ loại bịch túi trái cây sấy ăn vặt.
Trong tủ lạnh cũng có thức uống.
Cửa tiệm đã bị khoá lại.
Bất quá chuyện này không thể làm khó Lý Đằng.
Dù sao không gian dị độ này cũng không có ai, trực tiếp đập cửa chui vào là được rồi.
Lý Đằng tìm kiếm khắp nơi một phen, rốt cuộc tìm được một tảng đá gần bồn hoa ven đường, bắt đầu nện ầm ầm vào cánh cửa tiệm bánh mì, thành công phá được chốt cửa, sau đó dẫn Trình Thiến đi vào.
Không chỉ là Trình Thiến đói bụng, bản thân Lý Đằng cũng đã đói meo tới mức da bụng dán lưng.
Một đêm này hắn tiêu hao đúng là quá lớn, gần như rút cạn sức lực, nếu như không tiến hành bổ sung thích hợp, thì sau đó hắn chẳng còn sức lực để đi bộ.
Vừa bước vào tiệm bánh mì, Trình Thiến còn có chút do dự, nhưng Lý Đằng không do dự chút nào, xé toặc một túi bánh mì, chỉ vài phát cắn đã ngốn hết túi bánh mì nhân đậu rất lớn, sau đó lại ăn hết bánh mì chà bông.
Ăn xong hai túi bánh mì, hắn lại xé thêm mấy túi đồ ăn vặt, bánh quai xoắn, các loại đồ ăn nhanh, từng túi từng túi dốc vào trong miệng.
Trình Thiến thấy Lý Đằng ăn điên cuồng như thế, nàng cũng không còn băn khoăn cái gì, bắt chước Lý Đằng xé từng bịt mà ăn. Đương nhiên, sẽ không ăn như hổ đói giống Lý Đằng.
Lý Đằng ăn xong thì bước tới kệ tủ lạnh, cầm lấy một chai nước lớn bật nắp tu ừng ực.
“Suýt nữa là mắc nghẹn.” Lý Đằng uống nước vào, lại nhét thêm mấy cái bánh quai xoắn vào trong mồm.
“Vừa rồi không có ai tranh ăn với anh, gấp gáp như vậy làm gì?” Trình Thiến không biết nên nói gì cho phải, Lý tổng này chẳng thèm giữ chút hình tượng nào, xông vào tiệm bánh mì ăn chùa thì thôi đi, còn ăn như ma chết đói vậy.
“Thói quen.” Lý Đằng nhớ tới đoạn thời gian bị bỏ đói trên chóp đá.
“Công việc bận rộn, không có thời gian ăn cơm, ngàn vạn lần không thể rượu chè ăn uống quá độ như vậy, sẽ có hại cho cơ thể, những năm này, bên cạnh anh chẳng có ai quan tâm chăm sóc, bởi thế nên anh dưỡng thành thói quen xấu.” Trình Thiến vừa đau lòng vừa tức giận, đương nhiên, phần nhiều là đang ám chỉ cùng nhắc nhở Lý Đằng.
Bất quá Lý Đằng mặc kệ nàng, chỉ chuyên tâm đối phó với đống thức ăn trước mặt.
“Có thể cho cháu ăn không?” Đột nhiên vang lên một giọng nói non nớt.
Một bé gái cả người dơ bẩn đột nhiên xuất hiện ở cạnh cửa tiệm bánh mì.
Trình Thiến sợ hãi kêu ré lên.
“Cháu đói bụng, có thể cho cháu ăn một ít không? Van xin cô chú!” Bé gái lại mở miệng, nhưng giọng nói lại không giống van xin người khác.
“Cho cháu này.” Lý Đằng cầm lấy một túi bánh mì chuẩn bị đưa cho bé gái.
“Đừng đi qua! Ai biết nó là người hay quỷ? ” Trình Thiến liền vội vàng kéo Lý Đằng trở bề.
Bé gái tự động bước tới, Trình Thiến vội vàng cầm điện thoại rọi về phía bé gái.
Vừa thấy mặt bé gái kia, Trình Thiến không khỏi kinh hãi, điện thoại trong tay suýt nữa đánh rơi xuống đất.
“Nó……Nó……” Trình Thiến có chút nói không ra lời.
“Cô biết nó sao?” Trong lòng Lý Đằng cũng cảm giác có chút không đúng, Trình Thiến này làm chuyện gì cũng không sạch sẽ…! Đi đến chỗ nào cũng có quỷ bám theo nàng?
“Mẹ.” Bé gái vừa đến gần, liếc nhìn Trình Thiến rồi hô lớn một tiếng.
“Ê ê này! Cháu loạn hô cái gì…? Ai là mẹ cháu chứ…? ” Giọng nói Trình Thiến rất tức giận, những năm này nàng quá bận rộn cho sự nghiệp, không có lòng dạ nào lo mấy chuyện lập gia đình, chỉ có một thân một mình làm việc quần quật.
Bé gái này gọi nàng là mẹ trước mặt Lý Hoa Đằng, chẳng phải là đang bôi xấu danh tiếng của nàng? Khiến cho nàng không có cơ hội tái hợp với Lý Hoa Đằng hay sao?
“Chúng ta có dung mạo giống nhau, đương nhiên cô là mẹ cháu, bằng không thì cô giải thích thế nào?” Bé gái lại đến gần vài bước, thò tay nhận lấy bánh mì từ tay Lý Đằng.
Lúc này Lý Đằng mới nhìn kỹ gương mặt bé gái này.
Khoan hãy nói, thật sự lớn lên rất giống Trình Thiến, cái mũi, lông mi, con mắt, khuôn mặt, tất cả bộ phận đều giống.
“Cháu ăn nói lung tung như vậy, có tin cô xé miệng của cháu hay không?” Trình Thiến cực kỳ tức giận bèn đe doạ bé gái.
Nhưng lúc này trong đầu nàng có chút hỗn loạn……Bé gái này đúng là rất giống nàng khi còn nhỏ, nói cách khác, bằng không thì vừa rồi nhìn thấy bé gái này nàng sẽ không giật mình như vậy.
Vấn đề là, tại sao lại có một bé gái như vậy, đột nhiên xuất hiện ở đây?
Đây cũng quá quỷ dị đi?
Là vì vừa rồi nàng trốn trong bồn hoa, nhớ lại chuyện lúc nhỏ sao?
Bé gái này, đến tột cùng là người là quỷ?
“Cô hung ác với cháu như vậy làm gì? Nào có người mẹ nào đối xử với con gái như vậy?” Bé gái lộ vẻ bất mãn trước Trình Thiến.
“Đừng…hung ác với con nít như vậy.” Lý Đằng khuyên Trình Thiến một câu. Mặc kệ bé gái này có phải con gái Trình Thiến hay không, hiện tại những lúc thế này, tốt nhất là đừng chọc giận bé gái này.
Trong một vài một phim kinh dị, con nít quỷ còn muốn hung tàn hơn quỷ trưởng thành, bởi vì bọn nó không có quan niệm đúng sai.