Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 578: Chương 578: Nói Dối (5)
“Chúng ta cùng leo xuống vậy, cô bám vào dây thừng, tôi không cần dây thừng, trực tiếp bò xuống bằng ô cửa là được.” Lý Đằng đành phải nảy ra ý tưởng khác.
“Bò xuống bằng ô cửa?” Trình Thiến không rõ lắm.
Lý Đằng lộn người ra ngoài cửa, đứng ở trên bệ cửa, cho dù hắn không nắm dây thừng, chỉ cần bám vào mấy bệ cửa sổ này thì cũng có thể dễ dàng leo xuống tầng hai.
“Anh leo xuống thế nào…? ” Trình Thiến nhìn thấy sân thượng phía dưới thì rất sợ hãi.
“Cô tự lo cho mình là được, tôi sẽ leo xuống gần cô, cùng cô bò xuống.” Lý Đằng giải thích cho Trình Thiến hiểu.
“Cao quá đi…! ” Trình Thiến vẫn rất sợ, cả người run rẩy.
“Bây giờ cô mà còn lề mề, con ác quỷ kia sẽ phá cửa xông vào.” Lý Đằng liền đe dọa Trình Thiến, đương nhiên cũng không phải dọa chơi, đúng là ác quỷ kia sắp phá cửa xông vào rồi.
Trình Thiến cũng hết cách, chỉ đành tuột xuống lan can cửa sổ, cẩn thận bám lấy dây thừng tuột xuống.
“Đừng nhìn xuống dưới, cứ trượt từ từ, tôi sẽ ở cạnh bảo vệ cô.” Lý Đằng dặn dò Trình Thiến.
Trình Thiến cố gắng khiến bản thân bớt sợ, nhưng nàng vẫn rất sợ hãi, cầm lấy dây thừng mà không dám tuột xuống, không thèm cử động.
“Ác quỷ đã đập vỡ cửa, mau tuột xuống, bằng không thì hết chạy !” Lý Đằng lại doạ Trình Thiến.
Trình Thiến đành phải bò xuống dưới cửa sổ.
Lý Đằng bò kế bên cửa sổ, chỉ cần Trình Thiến chậm rãi bò xuống, hắn có thể leo xuống sân thượng lầu hai bất cứ lúc nào.
Trình Thiến tuột xuống được hai mét, dây thừng lại bắt đầu lay động, nàng rất sợ, lại nắm chặc dây thừng không nhúc nhích.
“Tôi đang ở cạnh cô, đừng sợ, nhanh tuột xuống, bằng không thì ác quỷ bắt kịp thì cô sẽ chết chắc.” Lý Đằng duỗi tay ra đẩy mông Trình Thiến, hối nàng vài câu.
“Anh mặc kệ tôi! Tự anh bám cho chặt! Đừng té xuống chết ngắc!” Trình Thiến biết rõ Lý Đằng không cần dây thừng, rõ ràng một tay hắn bám vào bệ cửa sổ, một tay đỡ nàng, vạn nhất hắn té chết, sẽ không có ai cứu mạng nàng nữa.
“Cô tuột xuống càng sớm càng tốt, bằng không thì lúc cô đuối sức, ngay cả dây thừng cũng không thể nắm chặt.” Lý Đằng tiếp tục thúc giục Trình Thiến.
Trình Thiến cắn răng tiếp tục tuột xuống, Lý Đằng ở gần cửa sổ dùng tay bám vào mấy ô cửa mà trèo xuống.
Thuộc tính sức mạnh là 20, sau đó sức bền còn tăng đến 18 điểm, hiện tại Lý Đằng dùng một tay cũng có thể dễ dàng trèo xuống, cho nên chỉ cần mặt ngoài khách sạn không phải tường kính bóng nhẵn, hắn vẫn có thể tìm được chỗ bám.
Hai người từng chút một leo xuống sân thượng lầu hai, Trình Thiến bò được một lát thì càng lớn gan, tốc độ cũng nhanh hơn.
Trong lúc hai người leo xuống tầng ba, chỉ cách sân thượng khoảng 3 4 mét, ác quỷ đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài cửa sổ tầng 5, nhìn thấy Trình Thiến cùng Lý Đằng đang leo xuống phía dưới, liền lộ ra bộ mặt hung ác, nó dùng sức bắt lấy dây thừng ga giường, chỉ trong chốc lát đã xé rách.
Trình Thiến lắc lư dữ dội ở phía dưới, khi ác quỷ xé rách dây thừng, nàng kêu thảm một tiếng rồi té xuống.
Khá tốt là Lý Đằng nhanh tay lẹ mắt, ngay lúc nàng ta rơi xuống, hắn giơ một tay bắt lấy eo của nàng, giữ chặt nàng ở không trung.
“Bám vào thắt lưng của tôi, nghĩ cách bám vào trên người tôi.” Lý Đằng dặn dò Trình Thiến, hắn chỉ còn một tay cũng không thể tiếp tục bò xuống.
Trình Thiến bị hoảng sợ mất hồn, bây giờ mới tỉnh táo lại, vừa nghe Lý Đằng nói như vậy, vội vàng giơ tay nắm chặt thắt lưng Lý Đằng, Lý Đằng được rảnh hai tay, vội vàng bò xuống, rất nhanh đã cõng Trình Thiến xuống dưới sân thượng lầu hai.
Thừa dịp ác quỷ còn chưa đuổi kịp, Lý Đằng nắm tay Trình Thiến nhảy qua một ô cửa sổ, tiến vào nhà hàng tầng 2.
Sau đó chạy tới chỗ cầu thang, trèo xuống tầng dưới.
Nhưng mà không ngờ, động tác ác quỷ cực nhanh, hơn nữa bây giờ hai con ác quỷ cùng xuất hiện trong khách sạn, ngăn chặn lối vào cầu thang bộ, khiến cho hai người hết cách xuống lầu.
Mặc dù nơi này là lầu hai, nhưng trên thực tế lại cao trên 7 mét, hơn nữa vách tường phía dưới bóng loáng, Lý Đằng cũng không thể cõng Trình Thiến bò xuống từ sân thượng, chỉ có thể đi thang bộ.
“Cô còn nhớ con đường chúng ta gặp ác quỷ này không? Lát nữa tôi sẽ nghĩ cách dụ hai con ác quỷ, sau đó cô thừa dịp chạy xuống cầu thang. Sau khi chạy ra đường lớn, liền theo con đường lúc trước chạy thẳng một mạch, chạy thêm chừng 500 mét là an toàn.
“Đến lúc đó cô tìm một chỗ vắng để trốn, chờ sau khi tôi thoát hiểm, tôi sẽ tới đó tìm cô, cô quan sát ở mặt đường, chờ sau khi thấy tôi thì hai người tụ họp. Nếu như một giờ sau còn chưa thấy tôi, thì một mình cô tiếp tục đi về phía trước, tìm kiếm chỗ an toàn mà núp.” Lý Đằng lôi kéo Trình Thiến ra một góc vắng vẻ, thấp giọng dặn dò nàng.
“Thế nhưng mà……” Trình Thiến muốn nói lại thôi, nàng không muốn tách ra khỏi Lý Đằng, một khi hai người tách ra, nàng cảm thấy dựa vào bản thân thì khó mà sống sót.