Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 570: Chương 570: Ác Mộng (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Bắt tôi tắm chung với cô? Không tốt lắm đâu? Lỡ như cô bắt tôi làm mấy thứ gì đó, vậy thì tôi xong đời!” Lý Đằng nghĩ đến một màn kia đã cảm thấy khủng bố.

“Có vào hay không.” Trình Thiến vừa cởi quần áo vừa bước vào phòng tắm.

“Hài, làm người tốt thì làm đến cùng, tiễn phật tiễn đến tây thiên.” Lý Đằng là người lương thiện, lúc này khẳng định sẽ không đành lòng để một mình Trình Thiến sợ hãi trong phòng tắm.

Có hắn ở đây, nàng sẽ an tâm mà tắm rửa.

Trong lúc hai người chuẩn bị bước vào nhà tắm, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Trình Thiến sợ hãi kêu lên một cái, vội vàng nắm chặt cánh tay Lý Đằng.

Lý Đằng gỡ thẻ từ xuống, tắt điện trong phòng, sau đó cẩn thận từng chút một gỡ tấm giấy che mắt mèo trên cửa, dùng mắt nhìn qua lỗ nhỏ trên cửa.

Bên ngoài có ánh sát, là ánh sáng đèn pin.

Cô gái lúc trước đòi đi theo hai người đang đứng trước cửa, nàng ta gõ cửa phòng vài cái, sau đó liền lui về một bước, yên lặng chờ đợi, đợi được một lát, lại gõ cửa vài cái.

Lý Đằng không khỏi cảm giác kỳ quái.

Cô gái này, tựa hồ lai lịch có chút không đơn giản.

Căn bản cô ta không phải tự dưng xuất hiện, cũng không phải đi theo bọn họ mà không có lý do.

Dường như cô nàng này bám theo là có mục đích, thậm chí còn có thể đoán ra bọn hắn ở trong căn phòng nào!

Phải biết rằng Lý Đằng đã cầm theo một đống thẻ từ của 5 6 tầng lầu, mỗi tầng ít nhất là mười tấm thẻ phòng, người bình thường rất khó dựa vào số thẻ bị mất mà tìm đúng phòng.

Mà cô gái này tựa hồ chẳng cần suy đoán, trực tiếp tới đúng số phòng của bọn hắn.

Đây cũng không phải là người bình thường, mà là có sức mạnh siêu nhiên.

Cô gái kia vẫn kiên trì gõ cửa bên ngoài, Lý Đằng một mực không mở cửa, khiến cho cô nàng kia tức giận, trên mặt của nàng lộ ra vẻ oán độc.

Trình Thiến cũng nhích lại gần, nhón chân lên nhìn qua lỗ hổng mắt mèo, phát hiện là cô gái kia, sợ tới mức mặt trắng không còn chút máu.

Lý Đằng tiếp tục nhìn qua mắt mèo, cô gái kia đứng chờ trước cửa hơn 5 phút mà không chịu bỏ đi.

Nhưng đột nhiên nàng ta lại nhìn sang một hướng khác trong hành lang, cũng giơ đèn pin điện thoại soi sáng, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Sau đó nàng ta xoay người chạy như điên về phía ngược lại.

Tựa hồ đằng sau có mấy bóng đen đang rượt theo nàng, cô ta vừa rời đi, trong hành lang trở nên tối thui, nhìn qua mắt mèo không thấy được gì.

Lý Đằng lại dùng giấy ướt dán vào mắt mèo, lúc này mới đút thẻ vào trên khe cấp nguồn điện.

Trình Thiến kéo Lý Đằng vào phòng, ngồi xuống giường.

Sắc mặt của nàng vẫn trắng xanh, hiển nhiên là hoảng sợ đến cực hạn.

“Tôi nhớ ra cô ta là ai rồi, tôi biết nàng ta.” Trình Thiến vò đầu bứt tai, giọng nói rất thống khổ.

“Nàng ta là ai?” Lý Đằng cũng không cảm thấy bất ngờ, cô gái này hẳn là muốn lấy mạng Trình Thiến? Bằng không thì sẽ không chọn chuẩn xác vị trí như vậy, đuổi theo không bỏ.

“Trước kia tôi từng nhận một vụ ly hôn, anh cũng biết, tôi là luật sư có chút nổi tiếng ở thành phố này, đặc biệt là ở mặt xử lý kiện tụng hôn nhân.”

“Nàng là một vị khách hàng của tôi, tới tìm tôi nhờ giúp đỡ, muốn ly hôn và phân chia tài sản.”

“Tính khí của cô ta rất tệ, cũng rất keo kiệt, không muốn trả quá nhiều phí luật sư, chỉ là chi phiếu nói suông, cô ta nói nếu như nhận được tài sản, đến lúc đó sẽ trả phí luật sư cho tôi, nếu như không được chia tài sản, thì sẽ không chịu trả phí luật sư.

“Lúc ấy tôi vừa khéo lại rãnh, biết rõ chồng cô ta giàu có, sau khi do dự vẫn tiếp nhận vụ kiện này.”

“Về sau tôi phát hiện cô ta là người chẳng ra gì, toàn tiêu xài hoang phí tiền của chồng, còn bắt chồng nàng mua xe sang trọng, ở khu nhà cao cấp, lại lén tìm một gã mặt trắng, còn bố trí hắn làm trợ lý cho chồng cô ta.”

“Sau đó bọn họ lén lút làm chuyện bẩn thỉu sau lưng ông chồng, chuyển tên tài sản chồng sang cho cô ta sang, thậm chí đứa con cũng không phải con ruột của chồng.”

“Mấu chốt là lúc cô ta kể lại những chuyện này, còn rất đắc ý, tôi đúng là không nhịn được thái độ khốn nạn của cô ta.”

“Về sau chồng cô ta cũng tìm tôi, nhờ tôi nhận vụ kiện ly hôn, hơn nữa trực tiếp cho tôi một số tiền lớn, sau khi chuyện thành công, còn có trích phần trăm hoa hồng.”

“Lẽ ra ở lúc này, dựa theo đạo đức nghề nghiệp, tôi không nên nhận vụ kiện của chồng cô ta. Thế nhưng, cô ta chưa trả tiền cho tôi, cũng không làm hợp đồng uỷ thác, giai đoạn trước một vài công tác điều tra, đều do tôi dùng tiền của mình tiến hành, cho nên, kỳ thật giữa tôi và cô ta cũng không tồn tại quan hệ hợp tác.”

“Cho nên tôi nhận vụ kiện chồng cô ta, gồm có một vài đoạn ghi âm giữa tôi và cô ta cũng giao cho người chồng.”

“Chồng nàng cũng dựa vào đoạn ghi âm kia làm bằng chứng, lén lút sưu tập những chứng cớ bất lợi cho nàng, sau đó……công bố toàn bộ những thứ kia lên mạng internet.”

“Kết quả trên mạng toàn là tiếng mắng chửi.”

“Về sau cô ta tìm tôi khắp nơi, gọi điện thoại cho tôi, nhưng mà tôi trốn biệt tăm.”

“Nàng gởi nhắn tin dùng những lời ác độc mắng chửi, nguyền rủa tôi.”

“Tôi không cho rằng mình đã làm sai, đây là tôi trừ hại vì dân, loại phụ nữ thối tha như cô ta đáng bị ngàn ngửi trỉ chích.”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...