Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 568: Chương 568: Thành Phố Ma (4)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Không thể, chúng tôi còn chưa xác định cô là người hay quỷ, lỡ như cô là quỷ giả dạng thì sao đây?” Trình Thiến lập tức từ chối yêu cầu của cô gái. Lý Hoa Đằng bảo hộ một mình nàng là đủ rồi, lỡ như kéo nhiều người, hắn cũng không nhất định bảo vệ nàng chu toàn.

“Van xin hai người……” Bộ dạng cô gái sắp khóc.

“Xin cũng vô dụng, cô không nên đi theo chúng tôi, anh ta rất hung ác, vừa rồi đã giết năm người, cô có thể đi tới nhìn xem, thi thể còn ở bên kia kìa!” Trình Thiến liền doạ cô gái.

Cô gái không lên tiếng, ngồi ở ven đường cúi đầu xuống bồn hoa, không biết đang suy nghĩ gì.

Trình Thiến vội vàng lôi kéo Lý Đằng chạy nhanh về phía trước mặt.

Một lát về sau, Trình Thiến quay đầu ra sau lưng nhìn, kết quả phát hiện cô gái kia đang bám sau lưng hai người, chỉ cách mười mấy mét.

“Cô gái kia rất quái lạ, không nhất định là người bình thường, nói không chừng là quỷ, anh đừng giả làm bồ tát, ngàn vạn lần đừng giúp đỡ nàng.” Trình Thiến dặn dò Lý Đằng.

“Tôi chưa nói gì hết…. ” Lý Đằng cười cười.

“Chúng ta đi nhanh một chút. ” Trình Thiến lôi kéo Lý Đằng bắt đầu chạy chậm, vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn.

Cô gái kia nhìn thấy hai người Trình Thiến bỏ chạy, vẻ mặt tựa hồ có chút oán độc, đuổi được vài bước liền bỏ cuộc, đứng nhìn tại chỗ từ đằng xa.

Trình Thiến chạy được chốc lát, phát hiện cô gái kia đã biến khỏi tầm mắt, lúc này mới vỗ ngực thở dài một hơi.

Hiện tại gặp tình huống này, không thấy người cũng sợ, gặp được người càng sợ hơn.

Đi được thêm một lúc, rốt cục hai người đi tới toà khách sạn theo lời Trình Thiến.

Thế nhưng, khách sạn đã đóng cửa.

Từ cửa thuỷ tinh nhìn vào, bên trong là một mảnh đen kịt.

Toàn bộ cửa sổ phòng khách sạn đều tối đen.

“Có nên đi vào hay không? Cảm giác bên trong cũng âm u…! ” Trình Thiến liếc nhìn toà khách sạn tối đen mà có chút do dự.

“Bây giờ mà không vào, thì phải du đãng bên ngoài cả đêm.” Lý Đằng quan sát mặt đường không một bóng người.

“Vẫn là vào đi thôi, tốt nhất là anh hãy giữ chặt tôi, tôi rất sợ hãi.” Trình Thiến ôm lấy eo Lý Đằng.

“Cô làm như vậy thì tôi đi đường bằng cách nào.” Lý Đằng đẩy Trình Thiến ra xa một ít.

“Chúng ta làm cách gì tiến vào trong đó…? ” Trình Thiến sờ sờ vách tường thuỷ tinh của khách sạn, cảm giác lớp thủy tinh cũng không phải dễ dàng đập bể.

Hơn nữa nện lung tung mà nói, không chừng bản thân sẽ ngộ thương.

“Đi từ bãi đổ xe, bình thường đại sảnh khách sạn sẽ có một cửa sau, là loại cửa gỗ, tương đối dễ cạy.” Lý Đằng trả lời Trình Thiến, sau đó lôi kéo nàng đi về chỗ bãi đậu xe của khách sạn.

Sau khi vòng qua toà nhà, quả nhiên đại sảnh khách sạn có một cánh cửa sau.

Hơn nữa là không khoá.

Chỉ là bên trong là một mảnh đen kịt, cảm giác quá âm u.

Lý Đằng lấy điện thoại chiếu đèn pin, dẫn theo Trình Thiến bước vào đại sảnh khách sạn.

Sau khi đi vào, Lý Đằng đi tới quầy phục vụ, tìm kiếm thẻ từ phòng khách.

“Bên ngoài có người! ” Trình Thiến vỗ vỗ Lý Đằng đang lục tìm, nhỏ giọng nói với hắn.

Lý Đằng nhìn sang vách tường thuỷ tinh phía ngoài.

Chỗ kia là con đường lúc đầu bọn hắn đi qua, bởi vì có đèn đường, cho nên từ bên trong có thể nhìn rõ ra phía ngoài.

Là cô gái lúc trước đi theo hai người Lý Đằng, nàng vừa đi vừa nhìn quanh bốn phía.

Một lát về sau, nàng áp sát mặt vào vách tường thuỷ tinh mà nhìn quanh bốn phía.

Trình Thiến vội vàng kéo Lý Đằng cùng ngồi xổm núp dưới bàn phục vụ.

“Không cần lo lắng, cô ta không thể nhìn thấy chúng ta.” Lý Đằng an ủi Trình Thiến một câu, lúc trước hai người ở ngoài vách tường thuỷ tinh, cũng nhìn không thấy tình cảnh bên trong đại sảnh khách sạn.

“Dù sao tôi cảm thấy cô gái này có chút quái lạ, dưới tình huống thông thường, nếu như người khác không cho nàng đi theo, chắc có lẽ nàng sẽ không đi theo, nhưng cô ta vẫn luôn bám đuôi chúng ta.” Trình Thiến nhỏ giọng thầm thì.

“Có thể cô ta chỉ là một người rất sợ hãi, muốn ở chung với nhiều người.” Lý Đằng suy đoán.

“Anh đừng có bồ tát như vậy! Lỡ như cô ta là quỷ thì sao? Người như anh…! Chính là không thể gặp phụ nữ, nhìn thấy phụ nữ là dính lấy!” Trình Thiến mất hứng nói.

“Tôi dính lấy lúc nào? Tôi chỉ phân tích.” Lý Đằng tức giận.

“Nếu như anh không hám gái như vậy, có thể chúng ta cũng sẽ không chia tay. Ai, được rồi, chuyện quá khứ, nói ra cũng không có ý nghĩa.” Trình Thiến thở dài.

“Tôi tìm được thẻ ra vào, chúng ta đi thôi.” Lý Đằng lục được cái ngăn tủ, bên trong đều là thẻ từ quét cửa.

“Đừng chọn phòng quá cao, ở tầng thứ hai là được rồi.” Trình Thiến lo sợ phải đi cầu thang, cái loại không gian hẹp như cầu thang rất là đáng sợ.

“Tầng thứ hai là nhà hàng, phòng nghỉ thấp nhất là tầng 5.” Lý Đằng trả lời Trình Thiến.

“Được rồi, vậy chọn tầng 5, chúng ta mau đi lên, tôi lo lắng cô gái kia sẽ tìm đến đây. ” Trình Thiến thúc giục Lý Đằng.

“Đi thôi.” Lý Đằng kéo Trình Thiến rời khỏi quầy phục vụ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...