Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 564: Chương 564: Ngươi ở đâu? (4)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Tôi nghĩ đến một chỗ, ở bên trong phòng đợi nhà ga luôn đông người, chúng ta có thể mua hai tờ vé xe lửa, trà trộn vào trong phòng đợi, ở đâu đó vượt qua con trăng này.” Lý Đằng lại thay đổi chủ ý.

“Ừ, chỗ mà anh nói đúng là rất đông người, hành khách cả nước đều lui tới, chờ khi nào lên xe, đổi xe các loại, chúng ta cứ tới phòng chờ nhà ga mà đợi.” Trình Thiến đồng ý với đề nghị của Lý Đằng.

“Tốt, tôi gọi điện cho tài xế chở chúng ta tới đó.” Lý Đằng móc điện thoại ra gọi điện.

Không bao lâu sau, tài xế riêng của hắn đã dừng xe trước mặt hai người.

Trình Thiến cùng Lý Đằng lần lượt bước lên xe, sau đó Lý Đằng ra lệnh cho tài xế chở hai người đến nhà ga.

“Ai, trò chơi này đúng là đáng sợ, nhân vật trong game vừa chết, thế mà người chơi cũng sẽ chết, nhưng mà gặp được quỷ! Quả thực quá ly kỳ.” Trình Thiến vừa đặt mông xuống, tren mặt lộ vẻ mỏi mệt.

Cuộc sống của nàng, còn chưa từng gặp qua sóng gió lớn như vậy.

“Cố gắng đi, còn 16 tiếng nữa, chờ qua đoạn thời gian này, mọi chuyện đều sẽ khá hơn. ” Lý Đằng an ủi Trình Thiến vài câu.

“16 tiếng cơ à, quá dài đi !” Trên mặt Trình Thiến lộ vẻ đau khổ, sau đó đưa tay che miệng ngáp vài cái.

“Nói nhanh thì cũng nhanh, thời gian mấy chục năm cũng chỉ là cái chớp mắt.” Lý Đằng nhớ lại hồi còn ở nhà tù thời gian, hơn 50 năm, thật sự là chỉ thoáng qua.

Đặc biệt là đoạn thời gian trong nhà tù kia, sau khi qua 45 tuổi, cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

Liền giống như đời ngược bị tua nhanh, bất tri bất giác, rất nhanh đã già khụ.

Khi phát hiện mình đã 78 tuổi, cái loại cảm giác vô lực không thể nào níu giữ lại tuổi xuân vẫn còn mới mẻ trong trí nhớ của hắn.

“Tôi muốn ngủ một lát, anh có thể canh giữ cho tôi hay không?” Trình Thiến hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Tốt nhất là đừng ngủ, một khi ngủ rồi, lúc cô…Tỉnh lại, cô sẽ không biết bản thân đang ở phương nào, có lẽ tôi đã không còn bên cạnh cô.” Lý Đằng khuyên bảo Trình Thiến.

“Anh không biết luật sư chúng tôi làm việc vất vả bao nhiêu, hôm qua tôi chỉ ngủ 3 tiếng, chống đỡ tới hiện tại cũng đã là cực hạn, vừa rồi ở trong cục cảnh sát tinh thần luôn ở trạng thái căng thẳng, hiện tại căng sắp đứt. Tôi cảm giác cho dù chết, tôi cũng muốn ngủ một giấc.” Trình Thiến lộ vẻ thống khổ.

“Vậy cô ngủ đi, nếu như tôi phát hiện có gì kỳ lạ, sẽ đánh thức cô ngay. Nhưng nếu cô thật sự xảy ra chuyện, vậy cũng đừng trách tôi, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức giúp cô, loại sức mạnh thần bí siêu tự nhiên này là thứ mà tôi không thể đối kháng.” Lý Đằng dặn dò Trình Thiến.

“Tôi sẽ cố không ngủ gật.” Trình Thiến dùng sức véo tay mình, lại hít sâu mấy ngụm, cố gắng giúp cho tinh thần tỉnh táo.

Nhưng đúng là nàng quá mệt mỏi rồi.

Gần như đã chạm tới ranh giới cuối cùng.

Hiện tại nếu như bên cạnh có một cái gối, nàng cảm giác chỉ cần mình ngã xuống, chỉ sợ sẽ không đứng dậy nổi.

Mí mắt cũng rất nặng nề, dốc sức liều mạng cố gắng mở ra, nhưng lại có chút lực bất tòng tâm.

“Lý tổng, tình huống hiện tại có chút quái lại.” Tài xế đang lái xe đột ngột dừng lại, báo cáo cho Lý Đằng.

“Xảy ra chuyện gì?” Lý Đằng nói chuyện với Trình Thiến nảy giờ, cũng không có chú ý tình huống bên ngoài.

Trình Thiến vừa nghe tài xế nói như vậy, tinh thần có chút khẩn trương, ngược lại có chút tỉnh ngủ.

“Chính ngài tự mở cửa sổ xe xem đi, vừa rồi tôi chạy qua vài con phố, nhưng mặt đường không có chiếc xe nào, ven đường cũng không mọt bóng người, tất cả cửa hàng đều đóng cửa, ngoại trừ đèn đường ra, nhà cửa hai bên, dãy nhà phía xa, khắp nơi đều không nhà nào mở đèn.” Tài xế có chút nghi ngờ nói cho Lý Đằng.

Lý Đằng mở cửa xuống xe, đứng ở trên đường nhìn xem bốn phía.

Quả nhiên giống như lời tài xế nói, cả tòa thành phố, trong nháy mắt khi hắn cùng Trình Thiến ngồi trên xe, tựa hồ đột nhiên biến thành toà thành chết.

“Đã xảy ra chuyện gì…? Lại tiến vào không gian dị độ ư? ” Trình Thiến hoảng hồn, ló đầu ra khỏi cửa xe hỏi Lý Đằng.

“Lý tổng, có chuyện gì vậy? Hiện tại chúng ta phải làm thế nào? Có nên gọi điện báo cảnh sát hay không?” Tài xế cũng xuống xe xin chỉ thị Lý Đằng.

“Anh gọi đi.” Lý Đằng cảm giác gọi điện cũng vô dụng, nhưng hiện tại chỉ có thể xem như đánh cược, nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn xem chừng hơn phân nửa là hai người lại tiến vào không gian dị độ.

Chẳng qua là không gian lần này quá lớn, kéo nguyên cả toà thành thị vào trong.

“Hai người các anh có thể chui vào xe được không? Tôi sợ hãi……” Trình Thiến thông qua cửa sổ xe trò chuyện cùng hai người Lý Đằng, cũng đã biết xảy ra chuyện gì, hiện tại nàng lo lắng nhất, chính là đột nhiên Lý Đằng cùng tài xế biến mất không thấy, thế thì nàng gặp phiền phức lớn rồi.

Lý Đằng lên xe trước, tài xế ở dưới xe gọi điện thoại.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...