Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1281: Chương 1281: Bóng Ma Tuổi Thơ (2)
“Cuối phần giới thiệu bản thân, mọi người phải trình bày quan điểm của mình về một vấn đề xã hội hoặc quốc tế nào đó mà mọi người quan tâm.”
“Những người khác có thể tranh luận và hỏi thêm tin tức trong quá trình này, để hiểu rõ hơn về người giới thiệu.”
“Người trình bày không được nói dối trong phần giới thiệu và các lời nói sau đó, nếu bị phát hiện nói dối, sẽ bị loại khỏi nhiệm vụ ngay lập tức và bị tuyên án tử hình!”
“Ngoài ra, giới thiệu càng chi tiết, sẽ được điểm ấn tượng càng cao, điểm ấn tượng cao sẽ rất có lợi trong nhiệm vụ tiếp theo.””
Một giọng nói điện tử vang lên trong cabin.
Nghe giọng nói này, mọi người trố mắt nhìn nhau, nhưng không ai chủ động giới thiệu trước.
“Nếu không ai bắt đầu, chúng tôi sẽ chọn ngẫu nhiên, chọn ai thì người đó phải tự giới thiệu.” Giọng nói kia lại vang lên.
“Để tôi giới thiệu trước!” Gã da vàng cùng ngôn ngữ với Lý Đằng đứng dậy nói.
“Được, thái độ tích cực sẽ được điểm ấn tượng cao hơn. Bất quá anh không cần đứng dậy, ngồi giới thiệu cũng được.” Giọng nói điện tử dường như khen ngợi người gã ta.
“Cảm ơn, tôi tên là Nhạc Bổn Cô, hiện là một nhân viên bình thường nhất, đặc điểm lớn nhất của tôi là chân thật, chăm chỉ, chịu khó và sống hòa thuận với mọi người.
“Sở trường của tôi là chạy nhanh, hồi đại học từng đạt giải ba cuộc thi chạy 100 mét trong đại hội thể thao của trường. Đáng tiếc tôi không có chí hướng ở lĩnh vực này, nên không tiếp tục phát triển.”
“Tuổi thơ của tôi… Tôi lớn lên ở nông thôn, nhìn chung tuổi thơ không mấy hạnh phúc ! Chủ yếu là vì nhà nghèo, cảm giác hạnh phúc nhất lúc đó là khi người bác từ thành phố về thăm, mua đồ chơi và kem cho chúng tôi, cho nên tôi rất thích bác ấy, ấn tượng rất sâu sắc.
“Nói về bóng ma tuổi thơ, đó là… ở làng tôi, có một người đàn ông chuyên gánh phân, chỉ cần ông ta đi qua, bọn trẻ chúng tôi đã ngửi thấy mùi hôi từ xa, sẽ tránh thật xa.
“Người gánh phân biết rõ bọn trẻ ghét và sợ ông ta, nên cũng rất ghét chúng tôi, nếu chúng tôi không kịp trốn, ông ta sẽ hét lớn doạ bọn tôi sợ hãi, tạo nên bóng ma tuổi thơ cho chúng tôi.
“Mẹ tôi cũng biết tôi sợ người gánh phân, để khuyến khích tôi học hành, thường nói với tôi rằng, nếu không học giỏi, sau này không vào được đại học tốt, tôi sẽ phải trở về làng để gánh phân!”
“Vì chuyện này, tôi luôn cố gắng học tập, khi đó, điều tôi khao khát nhất là học giỏi, có cơ hội du học nước ngoài, mở rộng tầm mắt, học thêm nhiều kiến thức, trở thành người có ích cho xã hội.”
“Dù cuối cùng không vào được đại học tốt, cũng không có cơ hội du học, nhưng cuối cùng tôi vẫn nhờ nỗ lực của mình ở lại thành phố, lấy vợ là người thành phố.
“Tôi tự giới thiệu xong, cảm ơn mọi người, hy vọng trong nhiệm vụ lần này chúng ta sẽ giúp đỡ nhau, trở thành bạn tốt, mong mọi người quan tâm giúp đỡ!”
Dù giọng nói điện tử thông báo có thể ngồi giới thiệu, nhưng Nhạc Bổn Cô vẫn kiên quyết đứng dậy hoàn thành phần giới thiệu, sau khi nói xong, anh ta cúi chào mọi người vài lần.
“Anh còn thiếu phần trình bày quan điểm.” Giọng nói điện tử nhắc nhở Nhạc Bổn Cô.
“Ồ, xin lỗi, ừm ừm, tôi bổ sung ngay…
“Nên trình bày quan điểm gì đây… ừm ừm, thế này nhé, tôi trình bày một quan điểm về bảo vệ trái đất.”
“Môi trường trái đất của chúng ta ngày càng tệ, khí thải carbon, khí nhà kính các loại… chúng ta đang phá hủy hành tinh mình đang sống.”
“Ở đây, tôi thay mặt 1,4 tỷ người, chân thành xin lỗi các cư dân khác trên trái đất! Vì mức tiêu thụ càng ngày càng cao của chúng tôi, tài nguyên trái đất đang ngày càng cạn kiệt, môi trường cũng ngày càng xấu đi.”
“Anh đại diện cho cái mẹ gì?” Lý Đằng vốn đã không ưa Nhạc Bổn Cô, nghe những câu này thì không kìm được mắng chửi.
“Trình bày quan điểm có thể thảo luận, nhưng không được chửi bới, số 13 bị cấm nói trong mười phút.” Giọng nói điện tử vang lên.
Quả nhiên, hiện tại Lý Đằng có mở miệng nhưng không phát ra tiếng.
Nhạc Bổn Cô nhìn Lý Đằng với ánh mắt khinh bỉ, thấy Lý Đằng không thể nói, liền rất đắc ý.
“Loại người thấp kém như hắn ta, không đại diện cho 1,4 tỷ người chúng tôi, chính là người như hắn, kéo xuống hình tượng của 1,4 tỷ người chúng tôi trên toàn thế giới, tôi cảm thấy xấu hổ vì hành vi thấp kém của hắn ta!” Nhạc Bổn Cô lại cúi chào mọi người.
Người da trắng, da đen, Nhật Bản, Hàn Quốc vỗ tay cho Nhạc Bổn Cô, biểu hiện sự đồng tình.
“Tôi muốn trình bày quan điểm… ví dụ, nhóm người tiêu thụ nhiều hải sản lớn nhất thế giới, sự tham lam vô độ của chúng ta đang tiêu diệt nguồn tài nguyên biển trên khắp thế giới. Chúng ta không nên tham lam như vậy, chúng ta nên làm một người tiêu dùng có trách nhiệm.” Nhạc Bổn Cô tiếp tục nói.
“Xin lỗi, tôi muốn ngắt lời, theo tôi biết, có dữ liệu cho thấy người Nhật Bản và người Mỹ tiêu thụ hải sản bình quân đầu người cao hơn người Trung Quốc nhiều, sao anh lại nói chúng ta tham lam vô độ? Họ không tham lam vô độ sao?” Vị Hoa Kiều người Đông Nam Á không kìm được được ngắt lời Nhạc Bổn Cô.
“Vấn đề này phải nhìn nhận rõ, người Nhật Bản và người Mỹ là các quốc gia phát triển sớm, khi họ hưởng thụ, tài nguyên trái đất vẫn còn dồi dào, ai bảo chúng ta tới chậm hơn? Lúc chúng ta tiêu phí, tài nguyên Trái Đất đã rất cạn kiệt, vì vậy, chúng ta nên chọn kiềm chế và kiểm soát bản thân, làm gương tốt cho các quốc gia khác.” Nhạc Bổn Cô biện luận.