Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1250: Chương 1250: Tra Hỏi (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Triệu Bưu dù gọi được nhiều người, nhưng khi thấy Lý Đằng, vẫn còn bóng ma tâm lý, nhanh chóng trốn sau lưng Triệu Đăng.

“Đăng lão đệ, tên khốn này đánh anh thảm quá! Cậu nhất định phải đòi lại công bằng cho anh!” Triệu Bưu nói với Triệu Đăng.

“Ba người kia, ra đây nói chuyện! Đừng để tôi phải cho người mời các ngươi ra!” Triệu Đăng quát lớn vào bếp.

Phương Kiến Quốc, Hà Tư Doanh và Mai Thu Quế run lẩy bẩy, nhưng không còn cách nào, đành cắn răng bước ra.

“Các vị tôn kính…” Phương Kiến Quốc nhanh chóng nở nụ cười, muốn hòa hoãn tình hình.

“Câm miệng! Ở đây không đến lượt anh nói chuyện!” Triệu Bưu lập tức hung hăng cắt lời Phương Kiến Quốc, hắn có thể thấy sự sợ hãi trong lòng họ, điều này khiến hắn càng thêm hống hách.

“Có vẻ như điều tra viên các người tinh thần không ổn, bệnh viện chúng tôi quyết định đánh giá tinh thần của các người, sau đó quyết định xem có nên điều trị cho các ngươi hay không.”

“Thế này, các ngươi tự đưa tay vào vòng dây đi, cũng đỡ trách chúng ta dùng bạo lực.” Triệu Đăng ném một vòng dây liên hoàn tới, bảo bốn người tự đưa tay vào vòng dây.

“Việc này thực sự là lỗi của chúng tôi, cậu ấy còn trẻ và bốc đồng, không nên ra tay với vị đại ca đầu bếp này. Thực ra chúng tôi đã khuyên cậu ấy rồi, để cậu ấy xin lỗi đầu bếp nhé. Mong các người rộng lượng, bỏ qua cho cậu ấy lần này đi!” Phương Kiến Quốc nhận thấy tình hình không ổn, vội vàng cầu xin Triệu Đăng và những người khác.

“Chúng tôi không tham gia vào chuyện này, xin các người hãy tha cho chúng tôi, chúng tôi không có ý định gây sự.” Mai Thu Quế kéo chặt Hạ Tư Doanh, cầu xin Triệu Đăng.

“Tôi không quan tâm những chuyện này, các người đều cùng một bọn, tự đưa tay vào dây thừng đi, đừng để người của tôi ra tay, đến lúc đó sẽ rất mất mặt.” Triệu Đăng có vẻ mất kiên nhẫn.

“Triệu Bưu, nhớ lời tao đã nói với mày lúc nãy không?” Lý Đằng hỏi Triệu Bưu.

“Mày… Đồ khốn! Ông đây thèm nhớ cái đếch!” Triệu Bưu nấp sau lưng Triệu Đăng, lớn tiếng chửi mắng Lý Đằng.

“Tao đã nói, tao cho mày cơ hội này, nhưng đừng giở trò. Dám giở trò, lần sau đánh mày không chỉ là đau đớn về thể xác nữa, có vẻ như mày xem lời nói của tao như là gió bay?” Lý Đằng cười nói.

“Con kặc nè! Đến lúc chết rồi còn cứng miệng! Các người đừng đứng đó nữa! Đánh nó ngã xuống cho tôi!” Triệu Bưu tức giận, lúc trước bị Lý Đằng bắt nạt, giờ mang theo một đám anh em đến đòi lại thể diện, thế mà Lý Đằng còn dám đe dọa hắn trước mặt mọi người? Điều này làm hắn mất mặt biết bao!

“Có vẻ như cậu cố ý gây sự nhỉ? Đừng trách chúng tôi không khách sáo!” Triệu Đăng cũng tức giận, vẫy tay ra hiệu, bảy, tám người mặc áo blouse trắng cầm dùi cui điện và dùi cui cao su, cùng xông vào bao vây Lý Đằng.

Phương Kiến Quốc, Mai Thu Quế, Hạ Tư Doanh và những người khác nhanh chóng lùi ra xa, thậm chí không dám nhìn về phía đó.

Bảy, tám người cầm dùi cui và dùi cui điện đối phó với một mình Lý Đằng, kết quả không cần nói cũng biết.

Lý Đằng vừa nãy quá bốc đồng, lần này chắc chắn sẽ bị đánh thê thảm!

Quả nhiên, ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Nhưng khiến tất cả mọi người ở đó bất ngờ là, người kêu thảm thiết không phải là Lý Đằng.

Mà là bảy, tám người mặc áo blouse trắng xông vào bao vây hắn!

Trong sân nguyên đám ngã lăn ra đất, tất cả đều lăn lộn kêu thảm thiết.

Dùi cui cao su trên tay họ cũng rơi xuống đất, còn hai cái dùi cui điện thì… đều nằm trong tay Lý Đằng.

Triệu Bưu mở to mắt, hắn không thể tin được, mang theo một đám anh em đến, lại có kết cục như thế này!

Nhưng điều còn đáng sợ hơn lại ở phía sau.

Lý Đằng cầm dùi cui điện, lao nhanh như chớp xông tới chỗ hắn.

“Má ơi!” Triệu Bưu quay đầu bỏ chạy, nhưng chưa chạy được mấy bước, lưng bị đau nóng rát, rồi cả người co giật mạnh, không tự chủ được ngã xuống đất.

“Nhớ ra lời tao cảnh cáo mày lúc nãy chưa?” Lý Đằng đạp lên mặt Triệu Bưu, hỏi lại hắn.

“Làm ơn tha mạng!” Triệu Bưu hồn bay phách lạc.

Tên này còn là người không? Một mình hắn không đánh lại cũng thôi, mang theo bao nhiêu người, có dùi cui điện, dùi cui cao su, cũng không đánh lại hắn, người bình thường không thể nào như vậy!

“Cậu…cậu…thả anh ta ra! Đây không phải chỗ để cậu giương oai!” Triệu Đăng run rẩy, cố gắng đe dọa Lý Đằng.

“Thưa ông nội! cháu đã nói sẽ lừa hắn đến đây phải không? Giờ cháu đã hoàn thành nhiệm vụ mà ông nội giao cho! Tất cả vừa rồi chỉ là một màn kịch! Mục đích thật sự của cháu là lừa hắn đến để giao cho ông nội ạ!” Triệu Bưu bị dùi cui điện chích nóng rát, còn bị đạp lên mặt, nhưng đầu óc không hỏng, nhanh chóng bịa chuyện với Lý Đằng.

“Vậy được, mày đứng dậy đi.” Lý Đằng dường như ‘tin’ lời Triệu Bưu, bỏ chân ra khỏi mặt hắn.

“Cảm ơn ông nội!” Triệu Bưu vội vàng đứng dậy, nhìn đám áo blouse trắng đang rên rỉ khắp nơi, không dám chạy trốn nữa.

“Cảm ơn tao có ích gì, muốn không bị đánh nữa thì phải xem biểu hiện của mày thế nào.” Lý Đằng dùng dùi cui điện vỗ nhẹ lên mặt Triệu Bưu.

“Ông nội muốn cháu làm gì? Cháu sẽ làm tốt!” Triệu Bưu sợ hãi đứng thẳng không dám động đậy.

“Cầm lấy dùi cui điện này, mày chịu trách nhiệm tra hỏi hắn tất cả thông tin. Nếu mày không hỏi ra câu trả lời, thì tao sẽ chích điện vào mông mày.” Lý Đằng đưa một cái dùi cui điện cho Triệu Bưu.

“Vâng…cháu nhất định sẽ hỏi ra…” Triệu Bưu cầm lấy dùi cui điện, cứng rắn bước tới chỗ Triệu Đăng.

“Anh… anh định làm gì?” Triệu Đăng cảm thấy tình hình rất không ổn, muốn chạy nhưng nhìn thấy kết cục của Triệu Bưu lúc trước, nên không dám chạy.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...