Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1249: Chương 1249: Tra Hỏi (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Dạ! Dạ! Nhưng…ông ơi, cánh tay cháu…” Triệu Bưu ôm tay bị trật khớp, gương mặt tái nhợt, tay kia không thể cử động.

Lý Đằng nắm lấy cánh tay của Triệu Bưu, kéo mạnh rồi vặn, trong tiếng kêu la thảm thiết của hắn, khớp tay đã trở lại bình thường.

Lần này Triệu Bưu thực sự hiểu được Lý Đằng lợi hại, không dám làm gì thêm, ngoan ngoãn theo bốn người vào bếp, giúp đỡ nấu ăn.

“Tao hỏi mày vài câu, mày trả lời thành thật, có thể bớt được chút đau đớn.” Lý Đằng không tha cho hắn khi hắn làm việc.

“Ông tổ, mời ngài hỏi.” Bây giờ Triệu Bưu nhìn thấy Lý Đằng giống như thấy quỷ, hoàn toàn không còn vẻ hung hăng trước đó.

Ba người khác nhìn cảnh này, cảm giác rất kỳ quái.

Phải biết rằng trước đó bọn họ rất sợ đầu bếp này, nhưng giờ bị Lý Đằng xử lý một trận, giờ ngoan ngoãn như cún con.

“Triệu Oánh chết thế nào? Nhân viên trong viện mất tích là sao?”

Kế hoạch không theo kịp biến hóa, ban đầu Lý Đằng định ăn sáng xong sẽ tìm những người thích hợp trong bệnh viện để điều tra, không ngờ Triệu Bưu tự nạp mạng, sau khi bị đánh một trận thì trở nên rất thành thật.

Tất nhiên Lý Đằng sẽ nhân cơ hội này mà bắt đầu điều tra sớm.

“Cái đó…cháu không rõ lắm…cháu chỉ là người nấu ăn, những việc mà đám viện trưởng làm, cháu không tham gia…” Triệu Bưu nịnh nọt nói với Lý Đằng.

“Không muốn nói? Mày muốn ăn đòn hay gì?” Lý Đằng lạnh mặt.

“Không phải là không muốn nói! Mà do cháu thật sự không tham gia những việc này! Nhưng cháu biết ai rõ những chuyện này, Triệu Đăng và Triệu Cường đều biết! Triệu Đăng và Triệu Cường là cánh tay đắc lực của Viện trưởng, tất cả những việc dơ bẩn của Viện trưởng bọn họ đều biết!” Triệu Bưu vội vàng khai ra hai cái tên.

Nhưng thông tin này không có giá trị đối với Lý Đằng, trước đó ở ruộng ngô, bọn họ đã thấy Triệu Đăng và Triệu Cường tham gia vào việc của Viện trưởng.

Triệu Cường đã chết, có vẻ Triệu Bưu còn chưa biết.

Triệu Đăng… vốn là người tiếp theo Lý Đằng định hỏi thăm.

“Hiện tại tao rất ngứa tay, rất muốn đánh ngươi, hơn nữa đánh rất dữ dội… để giải quyết việc tao ngứa tay, mày phải nói ra một việc về bệnh viện này mà tao chưa biết, mà tao sẽ cảm thấy hứng thú, nếu không…” Lý Đằng bẻ tay răng rắc.

Triệu Bưu thấy Lý Đằng như vậy, gương mặt hắn tái nhợt.

Tên này đánh đau thật! Đau đến thấu xương.

“Triệu Đăng và Triệu Cường từng làm hại không ít nữ bệnh nhân…” Triệu Bưu vội nói.

“Chuyện này tao không hứng thú.” Lý Đằng lắc đầu.

“Con gái Viện trưởng, Triệu Oánh không phải con ruột của ông ta!” Triệu Bưu lại nói.

“Tao đã biết chuyện này rồi.” Lý Đằng lắc đầu.

Triệu Bưu không còn cách nào, đành phải liên tiếp nói hơn chục chuyện.

Đáng tiếc, hoặc là Lý Đằng không hứng thú, hoặc là Lý Đằng đã biết rồi.

“Tôi thật sự không biết còn có thể nói gì nữa…” Triệu Bưu nói bằng gương mặt méo xệch.

“Vậy thì ăn đòn.” Lý Đằng cũng rất thẳng thắn.

“Chờ đã! Triệu Đăng biết nhiều chuyện hơn tôi, tôi có thể giúp anh dụ hắn đến đây, lúc đó anh muốn hỏi gì cũng được!” Triệu Bưu vội vàng đề nghị.

“Được thôi, tao cho mày cơ hội này, nhưng đừng giở trò, nếu dám giở trò, lần sau đánh mày không chỉ đơn giản là đau thôi.” Lý Đằng nghĩ một chút rồi đồng ý với Triệu Bưu.

“Cảm ơn ông nội! Tiểu nhân sẽ đi dụ Triệu Đăng tới ngay!” Triệu Bưu như được đại xá, cúi đầu chào Lý Đằng rồi nhanh chóng chạy ra khỏi bếp.

“Cậu cứ để hắn đi như vậy? Chú em Lý Đằng, cậu thiếu kinh nghiệm quá! Rõ ràng hắn đi gọi người tới báo thù!” Phương Kiến Quốc ban nãy muốn ngăn Lý Đằng lại, nhưng lại sợ đắc tội với Triệu Bưu, chần chừ một chút, Triệu Bưu đã chạy đi.

Đây chẳng phải là thả hổ về rừng sao?

Trong mắt những người họ Triệu này, bốn người bọn họ là một nhóm, Triệu Bưu gọi một đám người tới đánh ngã Lý Đằng, chắc chắn sẽ trút giận lên họ, có thể sẽ đánh họ một trận.

Lần này phiền phức thật rồi.

“Phương đại ca nói đúng, việc này anh làm không tốt, không có kinh nghiệm xã hội, hắn rõ ràng là đi gọi người rồi.” Hà Tư Doanh đồng ý với ý kiến của Phương Kiến Quốc.

“Gây họa lớn rồi.” Mai Thu Quế thở dài.

Lý Đằng cũng không thèm giải thích nhiều, hắn cầm lấy bát, đi múc thức ăn trong nồi sắt lớn, ăn ngon lành.

Ba người khác nhìn nhau, lắc đầu thở dài, luôn cảm thấy đại họa sắp giáng xuống.

Đám người Phương Kiến Quốc đoán không sai.

Triệu Bưu quay lại rất nhanh .

Cùng hắn tới, còn có Triệu Đăng, và bảy, tám người mặc áo trắng to lớn, có vẻ là bảo vệ kiêm hộ lý trong bệnh viện, thường giúp Triệu Đăng quản lý những bệnh nhân không nghe lời.

Trong số bọn họ có người cầm gậy cao su, có người cầm dùi cui điện, theo sau Triệu Bưu, hùng hổ tiến đến, đứng giữa sân nhà bếp và nhà ăn.

“Thằng chó họ Lý kia! Cút ra đây cho ông! Hôm nay chuyện này, chúng ta phải nói rõ!” Triệu Bưu lần này người đông thế mạnh, hùng hổ quát.

Ba người Phương Kiến Quốc thấy cảnh này, tay chân run rẩy.

Có vẻ như điều đáng sợ nhất sắp xảy ra.

Họ đã đắc tội với Triệu Bưu, Triệu Bưu gọi đến một đám người, còn mang theo vũ khí, lần này Lý Đằng chắc chắn không đối phó nổi.

Những người mặc áo trắng thậm chí mang theo dùi cui điện, có vẻ nếu bắt họ, sẽ bị đưa vào bệnh viện nhốt lại.

Có thể còn dùng điện để tra tấn họ.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ.

“Mày đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, xem ra bị đánh chưa đủ đúng không?” Lý Đằng lạnh lùng bước ra khỏi cửa bếp.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...