Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1239: Chương 1239: Quay Đầu (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Khi Hà Tư Oánh định xuống giường đi giày, âm thanh kỳ quái dưới giường lại xuất hiện.

Hà Tư Oánh lại bị sợ đến không dám động đậy, thậm chí nín thở.

Âm thanh kia lại biến mất.

“Á! Á!”

Từ xa vang lên tiếng kêu thảm thiết, nghe rất giống tiếng kêu của Mai Thu Quế.

Hà Tư Oánh run rẩy, nếu Mai Thu Quế chết, ở trong bệnh viện tâm thần đáng sợ này, còn ai có thể bảo vệ mình?

Mình nhất định phải ra ngoài xem chuyện gì đang xảy ra, nếu Mai Thu Quế thực sự gặp chuyện, mình không đi giúp anh ấy, thì ai sẽ giúp anh ấy?

“Rắc rắc rắc rắc rắc…”

Khi Hà Tư Oánh định xuống giường, âm thanh kỳ quái dưới giường lại xuất hiện.

Hà Tư Oánh cảm thấy sụp đổ.

Dường như âm thanh dưới giường, mỗi khi cô định xuống giường sẽ xuất hiện, còn khi cô ngồi yên trên giường thì không xuất hiện, có phải cố tình hù dọa cô không cho cô xuống giường?

Hà Tư Oánh quyết định bất chấp, nhanh chóng đi giày và chạy đến bên cửa.

Không có Mai Thu Quế và những người khác, căn phòng này còn không an toàn bằng hành lang bên ngoài.

Khi Hà Tư Oánh đưa chân ra định đi giày, hai chiếc giày của cô đột nhiên bay ra, đập vào vách tường đối diện rồi rơi xuống đất.

Cảm giác như có người trốn dưới giường cố tình ném giày của cô đi không cho cô đi.

“Á!!!”

Hà Tư Oánh hét toáng lên, toàn thân nổi da gà.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn dưới giường có quỷ.

Cô không thèm để ý nữa, dứt khoát đi tất xuống giường, chạy đến vách tường rồi nhanh chóng nhặt giày của mình, không dám quay đầu lại mà lao ra khỏi phòng, vọt ra bên ngoài hành lang.

Hành lang dưới ánh đèn mờ ảo, không có bóng người.

“Rắc rắc rắc rắc rắc…”

Trong phòng lại vang lên âm thanh kỳ quái, dường như đang tiến đến cửa.

Hà Tư Oánh không dám nhìn vào phòng, chỉ nghĩ xem nên đi đâu tìm Mai Thu Quế.

Không cần nghĩ lâu.

Cuối cùng cánh cửa sắt ở căn phòng cuối hành lang “rầm!” một tiếng bật tung.

Mai Thu Quế toàn thân đầy máu chạy ra.

Dường như chân hắn ta bị tật, đứng không vững, nửa quỳ trên đất.

“Tiểu Oánh đừng qua đây! Chạy đi! Chạy đi!”

Vừa chạy ra, Mai Thu Quế thấy Hà Tư Oánh, phát hiện dường như nàng định đến đỡ mình, hắn vội vàng hét lên.

Hai người đàn ông cao to đeo mặt nạ từ căn phòng phía sau Mai Thu Quế lao ra, bọn họ kẹp lấy Mai Thu Quế rồi mở cửa sắt cuối hành lang, kéo hắn về phía hậu viện.

Mặt nạ họ đeo, chính là loại mặt nạ mà Lý Đằng đã vớt ra từ giếng, khuôn mặt sưng phồng nở nụ cười quái dị.

“Chạy đi!” Mai Thu Quế dùng hết sức hét lên với Hà Tư Oánh.

Cửa sắt cuối hành lang “rầm!” một tiếng đóng lại.

“Chồng ơi!” Hà Tư Oánh run rẩy toàn thân.

Một lát sau, nàng đột nhiên nhận ra… không có Mai Thu Quế, một mình nàng làm sao sống sót ở đây?

Mình nhất định phải cứu anh ấy.

“Rắc rắc rắc rắc rắc…”

Âm thanh kỳ quái đã đến bên cửa, sẵn sàng xuất hiện bất cứ lúc nào.

Hà Tư Oánh cắn răng, lao về phía cuối hành lang dẫn ra sân sau.

Mặt đất đầy máu, dường như là máu của Mai Thu Quế.

Khi đi ngang qua phòng mà Mai Thu Quế và hai người đàn ông cao to lao ra, nàng phát hiện mặt đất trong phòng cũng đầy máu.

“Chồng ơi!”

Mắt Hà Tư Oánh đỏ hoe, nàng lao đến cuối hành lang mở cửa sắt, nhìn ra hậu viện.

Mai Thu Quế và hai người đàn ông cao to đã biến mất.

Trên con đường đá vẫn nhìn thấy dấu vết máu vung vãi.

Lý Đằng và Phương Kiến Quốc đi đâu? Họ đã thấy gì mà đuổi theo gấp như vậy?

Khi ở bên cửa Mai Thu Quế đã thấy gì? Ai bị bắt khiến anh ấy bất chấp nguy hiểm lao ra ngoài? Rồi bị nhốt trong phòng chịu hành hạ?

Trong đầu Hà Tư Oánh có quá nhiều điều khó hiểu, nhưng điều nàng cần nghĩ đến trước tiên bây giờ là làm thế nào để cứu Mai Thu Quế.

Hai người đàn ông đeo mặt nạ kia rất khỏe mạnh, Hà Tư Oánh không nghĩ mình có khả năng cứu Mai Thu Quế từ tay bọn họ.

Nhưng nếu bọn họ đưa Mai Thu Quế đi đâu đó rồi rời đi thì sao? Biết đâu mình có cơ hội cứu anh ấy.

Hà Tư Oánh cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, vừa quan sát dấu vết máu dưới ánh trăng, vừa cẩn thận tiến về phía trước.

Đổi lại lúc trước, một mình nàng không dám tiến vào con đường hậu viện này.

Nhưng bây giờ không thể lo nghĩ nhiều như vậy.

Không bao lâu sau, Hà Tư Oánh liền tới cái đình ở hậu viện.

Vết máu chảy theo hướng sau núi.

Ngay lúc Hà Tư Oánh chuẩn bị tiếp tục đi về phía sau núi, thì một phương hướng khác, cũng chính là con đường giếng nước bên kia, đột nhiên truyền đến một tiếng ‘Bịch’ , phảng phất có hòn đá cực lớn , hay là có người rơi xuống giếng nước.

Trong lòng Hà Tư Oánh bị dọa kêu một tiếng ‘Lộp bộp’.

Nàng không dám dừng lại, tiếp tục đi về phía sau núi.

Phía hậu viện, có một cánh cửa sắt thông với sau núi, hiện tại cánh cửa sắt này đang mở.

“Rắc rắc rắc rắc rắc…”

Sau lưng truyền đến tiếng quái dị của nữ quỷ, dường như nó luôn bám theo nàng.

“Không được quay đầu lại.” Hà Tư Dĩnh tự nhắc nhở bản thân.

Trước đây cô không xem nhiều phim kinh dị, chỉ có vài bộ là xem cùng với Mai Thu Quế.

Có một bộ phim kinh dị để lại ấn tượng sâu sắc cho nàng, đó là vài người gặp phải quỷ, chỉ cần không quay đầu lại thì quỷ sẽ không giết bọn họ, nhưng mấy người trong phim đều không biết quy tắc này.

Có mấy người vì sợ hãi mà quay đầu lại, kết quả đều bị giết chết.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...