Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1226: Chương 1226: Phòng Bệnh (2)
Bốn người đưa thư giới thiệu và giấy tờ do nhà tù chuẩn bị cho viện trưởng Triệu.
“Phương Kiến Quốc, là cậu nhỉ? Ừ, Lý Đằng, Mai Thu Quế, Hà Tư Doanh…”
Viện trưởng Triệu cầm giấy tờ đối chiếu từng người, dường như muốn nhớ kỹ tên và khuôn mặt của bọn họ.
“Các người có muốn hỏi tôi gì không?” Viện trưởng Triệu xem xong thư giới thiệu, trả giấy tờ lại cho bốn người.
“Thực ra không có gì muốn hỏi, nếu ngài muốn nói gì chúng tôi xin lắng nghe.” Phương Kiến Quốc cười nói.
“Tôi biết các người có một số chuyện muốn hỏi, cứ hỏi đi.” Viện trưởng Triệu cười.
“Bà lão bị bỏng dưới chân núi là sao? Bà ta nói từng là y tá ở đây, làm mấy chục năm, sao lại rời đi? Mà còn không đi xa, ở trong căn nhà gỗ dưới chân núi?” Lý Đằng thấy ba người khác không quan tâm, đành phải tự mình hỏi.
“Bà lão bị bỏng… cậu nói là Điền Cần Chi đúng không? Bà ta từng là y tá trưởng ở đây, không phải tôi đuổi bà ta đi, là do bà ta tự rời đi, hai tháng trước bà ta nói không muốn ở đây nữa, tôi không giữ được, về sau phát hiện bà ta không đi xa, ở trong căn nhà gỗ do công nhân dựng dưới chân núi, vì sao bà ta không muốn ở đây, tự chạy xuống núi ở, tôi cũng không rõ.”
Viện trưởng Triệu đáp.
“Bà ta bị bỏng là sao? Làm bạn đồng hành của chúng tôi sợ hết hồn.” Lý Đằng giả vờ hỏi, quan sát biểu hiện của viện trưởng Triệu.
Khóe miệng viện trưởng Triệu dường như hơi co giật, nhưng ngay sau đó dùng nụ cười che giấu.
“Đó là mùa đông năm ngoái, bà ta kêu phòng lạnh, đốt lò than, nhưng ban đêm vô ý làm cháy màn, khiến bản thân bị bỏng. Mùa đông dùng lửa trong phòng phải cẩn thận, nếu không rất dễ xảy ra hỏa hoạn.” Viện trưởng Triệu giải thích.
Dựa theo biểu hiện, cử chỉ, Lý Đằng cho rằng viện trưởng Triệu đang nói dối.
Chắc chắn Điền Cần Chi có liên quan đến việc cúng hoả thần.
Tại sao bệnh viện tâm thần lại cúng hoả thần?
“Ngày mai các người cúng hoả thần? Có thể cho chúng tôi quan sát hay không?”
Đang lúc Lý Đằng định hỏi về thần lửa, Hà Tư Doanh đột nhiên chen ngang hỏi viện trưởng Triệu.
Lý Đằng im lặng, nghe viện trưởng Triệu trả lời.
Lúc này, cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy mở.
Hai người đàn ông khỏe mạnh mặc áo trắng xông vào.
“Viện trưởng! Tôi nghe Tô Cầm nói, ngài tiếp đón một đám người lạ vào? Lúc này mà còn cho người ngoài vào?” Một người đàn ông mạnh mẽ xông vào, lớn tiếng chất vấn viện trưởng Triệu.
“Tôi đang nói chuyện, khi nào cậu mới học được lễ nghi cơ bản? Vào văn phòng tôi không biết gõ cửa sao?” Viện trưởng Triệu không vui.
“Đừng nói mấy chuyện đó, chúng tôi chịu trách nhiệm an ninh trong bệnh viện tâm thần, người ngoài không rõ lai lịch tiến vào, nhỡ họ là đám người có ý đồ xấu, hoặc tội phạm vượt ngục giả dạng điều tra viên, làm sao chúng tôi bảo đảm an ninh trong bệnh viện?” Người đàn ông khoẻ mạnh lớn tiếng chất vấn.
“Chúng tôi đều là người tốt, sao có thể là tội phạm vượt ngục giả dạng? Hơn nữa chúng tôi chỉ ở đây ba ngày, chỗ nào các người không cho đi chúng tôi tuyệt đối không đi, ba ngày sau chúng tôi tự rời đi.” Phương Kiến Quốc cười giải thích.
“Mau tới đây! Cháy rồi!”
Bên ngoài đột nhiên có người hô cứu.
Nghe thấy báo cháy, Phương Kiến Quốc, Lý Đằng, Mai Thu Quế cùng những người khác liền đứng dậy ngay lập tức.
Viện trưởng Triệu và hai người đàn ông cao lớn vừa vào phòng thì lại không có chút nào vội vã.
“Không sao đâu, người đó là một kẻ tâm thần, suốt ngày cứ la lên cháy rồi. Triệu Đăng, Triệu Cường, hai cậu đi bắt hắn trở lại phòng bệnh, đừng để hắn chạy lung tung phá rối.” Viện trưởng Triệu giải thích vài câu với Phương Kiến Quốc và những người khác đang đứng dậy.
Phương Kiến Quốc và những người khác lại ngồi xuống, không khỏi cảm thấy buồn cười. Trong bệnh viện tâm thần, chẳng phải đều là những người bị tâm thần sao? Nghe họ la lên cũng không thể coi là thật.
Lý Đằng nhớ đến câu nói của bà cụ dưới chân núi: “Những gì tai nghe có thể là dối trá.”
Thế chuyện la lên “cháy nhà” có được tính hay không?
“Còn đứng ngẩn ra làm gì? Đi bắt người đưa về phòng bệnh ngay!” Viện trưởng Triệu thấy Triệu Đăng và Triệu Cường vẫn đứng yên trong văn phòng thì rất tức giận, thúc giục vài câu.
“Đã nói là không cho người lạ ở lại, tự mình phá vỡ quy định!” Triệu Đăng vẫn không cam lòng nói vài câu.
“Ở đây ai là viện trưởng? Tôi là viện trưởng, tôi nói được là được! Quy định cũng do tôi đặt ra! Cậu còn lải nhải nữa tôi nhốt cậu vào phòng giam!” Viện trưởng Triệu quát lớn vào mặt Triệu Đăng.
Triệu Đăng không nói gì thêm, căm hận nhìn mọi người một cái, rồi quay người cùng Triệu Cường rời đi.
“Xin lỗi, mấy nhân viên này càng ngày càng khó quản lý.” Viện trưởng Triệu đuổi Triệu Đăng và Triệu Cường đi xong, xin lỗi mọi người.
“Không sao, không sao, ngài và bọn họ cứ trò chuyện nhiều hơn, chúng tôi đến đây tuyệt đối không phải gây chuyện, chỉ cần qua ba ngày bình an là chúng tôi về báo cáo là được.” Phương Kiến Quốc liên tục nói với Viện trưởng Triệu.
Trong suy nghĩ của Phương Kiến Quốc, nước trong bệnh viện tâm thần này chắc chắn rất sâu, và rất ghét người ngoài, cần phải tỏ vẻ vô hại trước mấy kẻ này, nếu không bị bọn họ nhắm vào thì không tốt.
Lý Đằng lặng lẽ quan sát, không nói một lời nào.
Nhưng từ những chuyện vừa xảy ra, hắn đã hiểu thêm một số chuyện.