Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1210: Chương 1210: Bắt Cóc (4)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Nhân vật chính luôn trải qua nhiều khó khăn, chịu đủ mọi loại cực khổ phi nhân tính, về sau sống dai giống như con gián không thể bị đánh bại, hơn nữa càng trải qua nhiều khó khăn, cực khổ thì càng trở nên mạnh mẽ.”

“Tiếp đó, chúng ta cũng thấy rằng, trong cả cuốn tiểu thuyết, nhân vật chính hầu như không có bạn bè, tất cả mọi người đều chống lại nhân vật chính, đàn áp, bài xích, hành hạ, liên thủ muốn giết chết hắn ta…”

“Tại sao Trung Quốc chúng ta luôn bị nhắm đến trên thế giới? Bị liên thủ nhắm đến? Đó là vì, năm nghìn năm qua, chúng ta luôn là nhân vật chính của thế giới này, của trái đất này!”

“Chỉ có nhân vật chính mới bị tất cả mọi người nhắm đến, nếu không phải là nhân vật chính, người muốn bị nhắm đến cũng không có tư cách đâu!”

Lý Đằng hoàn thành phần giải thích của mình.

Hiện trường im lặng.

“Tốt! Tốt! Tốt! Nói hay lắm!” Sau một lúc im lặng, Lôi Đại Sơn vỗ tay tán thưởng.

Trước khi bàn luận vấn đề này với Tống Vân Phi, thực ra trong lòng bọn họ đã có câu trả lời.

Cây to đón gió! Trước đây đất nước nghèo, các nước Âu Mỹ hoàn toàn không để chúng ta vào mắt, luôn nhìn từ trên xuống, thậm chí còn thương hại, nên mới đối xử tốt với ngươi.

Giờ ngươi mạnh lên rồi, đe dọa đến lợi ích của họ, thậm chí còn sống tốt hơn họ, họ đương nhiên sẽ trở mặt.

Nhưng lời giải thích của Lý Đằng lại khác hẳn, khiến hắn cảm thấy mới mẻ.

“Hừm, cũng có chút thú vị.” Biểu cảm của Tống Vân Phi lại rất bình thản, dường như cảm thấy Lôi Đại Sơn phản ứng quá mức.

Mọi người tiếp tục uống rượu, điện thoại của Tống Vân Phi đột nhiên đổ chuông.

Sau khi nghe máy, Tống Vân Phi nhíu mày.

“Xin lỗi, tôi phải rời đi.” Tống Vân Phi đứng dậy.

“Chuyện gì vậy?” Lôi Đại Sơn cũng đứng dậy.

“Là Tiểu Lạc xảy ra chuyện rồi…” Tống Vân Phi nhanh chóng giải thích với Lôi Đại Sơn.

Ông và Lôi Đại Sơn có quan hệ rất tốt, thuộc dạng huynh đệ có thể ngủ chung khi uống rượu. Ông thích chạy tới đây không chỉ vì công việc mà còn vì lý do khác.

Vợ Tống Vân Phi sau khi sinh con gái lớn, cũng chính là người bị nước Úc giữ lại, thì đã mất khả năng sinh con.

Tống Vân Phi có nhiều tài sản như vậy, làm sao có thể không có con trai thừa kế? Vì thế, dưới sự giúp đỡ của Lôi Đại Sơn, ông bí mật nuôi một người ở đây, giúp ông sinh con trai, đặt tên là Tống Tiểu Lạc, bình thường được Lôi Đại Sơn chăm sóc.

Tống Tiểu Lạc hiện đang học tại một trường tiểu học quý tộc, nội trú.

Chuyện của Tống Tiểu Lạc biết rất ít người, mỗi lần Tống Vân Phi tới đây, đều lấy lý do bàn công việc với Lôi Đại Sơn để bí mật thăm Tiểu Lạc, nhưng không biết tại sao, bí mật của Tiểu Lạc vẫn bị lộ ra.

Khoảng mười phút trước, một nhóm bắt cóc giả dạng nhân viên kiểm tra xâm nhập vào trường, sau đó bắt giữ tất cả học sinh đang ăn tối trong căng tin, hiện đang đối đầu với cảnh sát.

Họ yêu cầu Tống Vân Phi đích thân tới, cung cấp một tỷ USD và một chiếc trực thăng, nếu không sẽ giết con tin!

Cảnh sát vừa tìm cách cứu con tin, vừa thông báo cho Tống Vân Phi, bàn bạc đối sách tiếp theo.

Gặp tình huống đột ngột này, Tống Vân Phi cũng hơi hoang mang, hiện tại không còn gì để nói, trước hết phải đến hiện trường đã.

Bình thường, là Lôi Đại Sơn giúp chăm sóc Tiểu Lạc, nghe Tiểu Lạc gặp chuyện, ông đương nhiên không tránh khỏi trách nhiệm, vừa an ủi Tống Vân Phi đừng lo lắng, vừa sắp xếp xe đưa ông và Tống Vân Phi nhanh chóng đến hiện trường.

Còn về phía Lý Đằng, chỉ đành xin lỗi, Lôi Đại Sơn để Lý Đằng tự sắp xếp, có thể tự do vui chơi trong Lôi Minh Sơn Trang, sẽ không ai ngăn cản anh, mọi chi phí ký sổ là được.

Lý Đằng cho biết anh còn phải về viết kịch bản, không ở lại Lôi Minh Sơn Trang, mà để Hoàng Văn Đông lái xe đưa anh về thành phố điện ảnh.

Rời khỏi Lôi Minh Sơn Trang, Lôi Đại Sơn thúc giục tài xế nhanh chóng tới trường quý tộc nơi Tống Tiểu Lạc học.

Lúc này xung quanh trường đều bị cảnh sát bao vây, cùng với lực lượng vũ trang tăng cường.

“Tình hình thế nào?” Tống Vân Phi tới nơi, lập tức liên lạc với người phụ trách.

“Tình hình rất nghiêm trọng, bọn bắt cóc rất manh động, đã có hai con tin bị thương, họ còn gửi qua một đoạn video…” Người phụ trách mở đoạn video cho Tống Vân Phi xem.

Trong video, Tống Tiểu Lạc bị một người đàn ông đeo mặt nạ đen nắm lấy, trong tay người đàn ông còn có một con dao, hắn gào thét yêu cầu Tống Vân Phi nhanh chóng chuẩn bị tiền và trực thăng, nếu không sẽ giết con tin.

Tống Tiểu Lạc lớn tiếng khóc gọi cha cứu.

“Trả lời họ, bảo họ đừng làm hại Tiểu Lạc, số tiền quá lớn, tôi cần thời gian gom góp, trực thăng tôi cũng sẽ chuẩn bị.” Tống Vân Phi nói với người phụ trách.

“Không được, chúng ta không thể để bọn bắt cóc thoát đi như vậy.” Người phụ trách lắc đầu.

Đã huy động nhiều cảnh sát như vậy, bọn bắt cóc mang tiền lên máy bay trốn mất, thì còn gì thể diện?

“Chẳng lẽ các người muốn có thêm nhiều người chết?” Tống Vân Phi nổi giận.

“Anh nghĩ rằng đưa tiền thì không có người chết sao? Chưa lấy được tiền, bọn bắt cóc còn không dám làm gì, một khi có tiền trong tay, chúng có thể làm gì? Anh nghĩ đưa tiền là có thể thả người?” Người phụ trách phản bác lại Tống Vân Phi.

“Vậy các người định làm gì?”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...