Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1185: Chương 1185: Biên Kịch (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Mở cửa giúp em, em tìm không thấy chìa khóa, điện thoại cũng mất rồi, anh giúp em mở cửa được không?” Tiểu Mạn vẫn không trả lời câu hỏi của hắn, mà là tiếp tục năn nỉ.

“Em ngẩng đầu lên, vạch mái tóc ra, để cho anh nhìn thử xem em là ai?” Gã IT nhìn chằm chằm bóng người ngoài cửa rồi hỏi.

“Em tìm không thấy nhà chìa khóa, điện thoại di động của em cũng mất rồi, anh có thể mở cửa giúp em không?” Tiểu Mạn không trả lời gã IT, cũng không ngẩng đầu lên, cũng không vén tóc.

Sau khi nhìn chăm chú bóng dáng ngoài cửa một lúc, cuối cùng gã IT cũng nhận ra tại sao bóng dáng ngoài cửa có vẻ không bình thường.

Đầu của Tiểu Mạn tuy nhìn về phía hắn nhưng cơ thể lại xoay lưng về phía cửa.

Đầu của cô đã xoay 180 độ!

Cô ấy không còn là Tiểu Mạn của hắn nữa, nàng đã thành ma rồi! Chẳng lẽ bởi vì nàng quá yêu hắn, nên muốn đến dẫn hắn đi cùng? Hắn còn trẻ, tương lai còn dài ở phía trước, hắn chưa muốn chết!

Nghĩ đến đây, gã IT càng hoảng sợ, càng không dám mở cửa.

“Em đi đi, anh không cần em nữa.” Gã IT nói to với người ngoài cửa rồi lùi về trong phòng, ngồi xuống ghế sofa thở hổn hển.

Bên ngoài không còn gõ cửa, cũng không có tiếng gọi của Tiểu Mạn nữa.

Một lúc sau, gã IT mới run như cầy sấy bước đến cửa, nhìn qua mắt mèo. Bên ngoài không còn bóng dáng của Tiểu Mạn, chỉ còn thấy mưa vẫn đang rơi.

Gã IT do dự một lúc lâu, cuối cùng mới mở chốt cửa.

Quay phim hôm nay cũng đến đây là kết thúc, kịch bản tiếp theo sẽ phát triển như thế nào cần Lý Đằng tiếp tục viết… cái gì đó.

“Cái gã IT này đúng là không yêu bạn gái, hắn ta càng yêu bản thân mình, cái gọi là phụ thuộc và tình cảm với bạn gái hoàn toàn là coi bạn gái như con ở! Nói thẳng ra là một tên tra nam, nếu thật sự yêu bạn gái, tình huống này phải để bạn gái vào nhà, cho dù cô ấy là người hay ma?”

Lý Đằng nhìn kịch bản mà không khỏi mắng chửi.

Xem xong kịch bản, buổi quay hôm nay cũng kết thúc.

Đạo diễn yêu cầu sáng mai 8 giờ Lý Đằng phải giao kịch bản quay tiếp rồi tuyên bố kết thúc quay, nhân viên có thể trở về nhà nghỉ ngơi.

Hôm nay khi quay, chiếc laptop mà nam chính IT dùng chính là của Lý Đằng.

Nên sau khi kết thúc quay, đạo diễn trả laptop lại cho Lý Đằng, tối nay hắn còn phải dùng laptop này để viết tiếp kịch bản ngày mai. Lý Đằng cầm laptop theo mọi người về khu nhà trọ, tìm được phòng của mình.

Người khác kết thúc quay thì có thể nghỉ ngơi, nhưng Lý Đằng lại phải bận rộn, hắn phải viết kịch bản quay cho ngày mai, sáng mai 8 giờ giao cho đạo diễn.

“Bà cha nó… còn phải làm thêm giờ, có tuân thủ luật lao động hay không đây?” Lý Đằng đau đầu.

Điều làm Lý Đằng đau đầu hơn là công việc viết kịch bản.

Phải nghĩ tình tiết, còn phải viết ra, thực sự không phải công việc dành cho con người!

Đến gần 12 giờ đêm, Lý Đằng mới nghĩ ra được một phần tình tiết tiếp theo.

Sau đó hắn ngồi xuống bàn, mở laptop chuẩn bị viết kịch bản ngày mai.

Vừa mở laptop, màn hình hiện lên một đoạn video, là đoạn video tai nạn trong phim.

Video cô gái bị đụng bay và xoay mấy vòng, cả người bị hất tung.

Lý Đằng định bấm tắt video ở góc phải màn hình thì đột nhiên cái đầu đầy máu trong video rơi ra ngoài, rơi xuống bàn phím của Lý Đằng.

Lý Đằng hoảng sợ vì chưa kịp chuẩn bị, suýt nữa là nhảy dựng khỏi ghế.

Khi hắn ta bình tĩnh lại và nhìn vào laptop một lần nữa, hắn phát hiện ra rằng không có gì trên bàn phím.

Màn hình cũng rất bình thường, video tai nạn giao thông đã dừng phát, chỉ còn lại một khung hình đứng yên. Cái đầu đó, đôi mắt mở to nhìn Lý Đằng chằm chằm.

“Hahahaha, thật là sướng!”

Hiện tại Lý Đằng hiếm khi bị dọa sợ, cảnh máu me nào mà hắn ta chưa từng thấy? Chỉ có những cảnh xuất hiện đột ngột mới có thể khiến hắn giật mình mà thôi.

Khi chuẩn bị đóng trang web tin tức, bắt đầu viết bừa kịch bản cho ngày mai, Lý Đằng phát hiện ra chuột bị đơ.

Hắn ta không thể đóng video bật lên.

Gương mặt của cái đầu trong video dường như cũng lộ ra một nụ cười kỳ quái, giống như đang trêu chọc Lý Đằng.

“Làm như tao không biết cách khởi động máy à?”

Lý Đằng hừ một tiếng, nhấn tổ hợp phím khởi động nóng… vô dụng.

Thế thì khởi động lạnh vậy.

Nhấn nút nguồn một lúc lâu, vẫn không tắt được. Rút dây nguồn…laptop cũng không tắt.

Chỉ còn cách tháo pin thôi.

Trong suốt quá trình này, cái đầu trong màn hình vẫn nhìn Lý Đằng với một biểu cảm lạnh lùng.

Đêm khuya, đối diện với cái đầu này, không khỏi xuất hiện cảm giác lạnh sống lưng.

Cảm giác ớn óc này lại chính là điều mà Lý Đằng cần.

Đối với hắn ta, đây là một loại hưởng thụ.

Sau khi bận rộn một lúc lâu, cuối cùng Lý Đằng cũng tháo được pin của laptop ra.

Rồi hắn ta lại nhìn vào màn hình laptop…

Một cảnh tượng khiến hắn thất vọng xuất hiện.

Máy tính xách tay đúng là đã tắt nguồn.

“Mình cứ nghĩ là dù không có điện thì cái đầu đó vẫn không biến mất! Hoặc, giống như Sadako, bò ra khỏi màn hình, cào cấu mình một cách điên cuồng…

“Kết quả, chẳng có gì cả.”

Lý Đằng thất vọng gắn pin lại vào laptop.

Mở máy lần nữa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...