Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1166: Chương 1166: Vượt Ngục (1)
Uống thêm vài ngụm nước từ bồn cầu, Lý Đằng tiến vào khu vực của D3 và ngồi xuống đó.
Cơ thể hắn rất yếu, muốn nằm xuống ngủ nhưng lo sợ rằng nếu nằm xuống sẽ bị coi là trái với quy tắc, hắn ta chỉ có thể dựa vào ý chí để chèo chống.
Mỗi một giây trôi qua như một năm.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Đột nhiên, căn phòng sáng lên với ánh đèn màu, trên bức tường phía trước xuất hiện một cánh cửa.
Trên sàn nhà nhấp nháy mũi tên màu xanh lá, chỉ về phía cánh cửa đó.
Lý Đằng vốn rất yếu ớt, ngay khi ánh đèn màu sáng lên, thể lực của hắn hoàn toàn khôi phục như lúc đầu.
Hắn đứng dậy, đi theo mũi tên màu xanh lá tiến về phía cánh cửa kia.
Đối diện không phải là phòng nhận thưởng, chỉ có một thiết bị kết nối.
Lý Đằng thực hiện một vài tra cứu, trong lịch sử giao dịch điểm số, vừa có thêm một khoản 75500 điểm tích luỹ được cộng thêm.
Hắn đi qua một cánh cửa khác trong phòng, cảm thấy tinh thần bay bổng, giây tiếp theo hắn xuất hiện trên đường phố bên ngoài phòng kín.
Lúc này, trên đường đã tụ tập rất nhiều người.
Phía trên toà nhà căn phòng bí mật xuất hiện hình ảnh ba chiều của Lý Đằng, đồng thời có một giọng nói thông báo rằng Lý Đằng đã thành công phá giải trò chơi phòng kín, nhận được phần thưởng 75500 điểm.
“Anh bạn, làm sao mà anh làm được thế?”
“Đúng đấy! Nói với chúng tôi đi, theo quy tắc, sau khi phá giải thành công, không cần phải giấu giếm nữa.”
“Một ngàn điểm mất đi chẳng là bao, bay giờ tôi chỉ muốn biết câu trả lời thôi!”
“Tôi thực sự không tin có người lại phá giải được căn phòng kín này.”
“Đúng đấy! Nói với chúng tôi đi, sáng nghe đạo, chiều chết cũng cam lòng!”
Hơn một trăm thí sinh thất bại trước đó, bây giờ ít nhất có vài chục người đã đến đây, và vẫn còn nhiều người đang đến, muốn biết làm thế nào để phá giải căn phòng này.
Căn phòng bí mật đã công bố tên và hình ảnh của Lý Đằng trên đó, lúc này nếu không nói ra câu trả lời, chắc chắn sẽ trở thành kẻ thù của mọi người.
Tất cả cùng sống trong cùng một khu, không cần thiết bị nhiều hàng xóm ghi hận như vậy, đúng không?
Nhưng sau khi Lý Đằng nói ra câu trả lời, hắn cũng hỏi lại những người này.
Trước đó, những thí sinh này bị quy tắc hạn chế, không thể nói về căn phòng bí mật, bây giờ thì tất cả đều có thể nói rồi.
Kết quả là, họ phát hiện rằng trải nghiệm của bọn họ và những manh mối bọn họ nhận được đều rất giống nhau.
Bọn họ đều gặp người đàn ông gầy gò râu ria xồm xoàng, dùng búa đập tường, và cô gái 30 tuổi ở bên cạnh.
Có vẻ như phán đoán của Lý Đằng là đúng, hai người đó đều là ảo ảnh.
Dưới sự thúc giục của đám đông, Lý Đằng giải thích chi tiết cách phá giải.
“Đầu tiên là tờ giấy quảng cáo của Audi A7 này.”
“Mọi người nhớ kỹ hai điểm quan trọng trên tờ giấy này là A7 và mặt trời, mặt trời tức là chữ ‘Nhật’.”
“Tiếp theo là chai thuốc nhựa này, pyridoxine tức là B6, bối cảnh là một bụi cỏ, mọi người nhớ kỹ hai điểm quan trọng là B6 và ‘Thảo’.”
“Tiếp theo là giấy phép lái xe C3, tên chỉ có một chữ ‘Nhất’ là có thể nhìn rõ, vì vậy cần nhớ là C3 và ‘Nhất’.”
“Cuối cùng là tờ giấy một ngàn quả bom C4, cần nhớ là C4 và ‘Thiên’.”
“Góc tường có một bóng người nhỏ, đại diện cho điểm bắt đầu.”
“Chúng ta hãy nhìn vào bài thơ này.”
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ.
Thử địa không dư hoàng hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản.
Bạch vân thiên tái không du du.
Tình xuyên lịch lịch hán dương thụ.
Phương thảo thê thê anh vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xử thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
“Lấy người nhỏ ở góc tường làm điểm khởi đầu, bảy mét đầu bên này là hàng ngang, tám mét dọc là cột.”
“Mỗi mét vuông, tức là bốn viên gạch là một ô.”
“Tổng cộng là 7 nhân 8 bằng 56 ô, vừa đủ để lắp cả bài thơ này.”
“Cột đánh dấu là ABCDEFG, hàng đánh dấu là 12345678.”
“Vậy chúng ta hãy nhìn, A7, tức là hàng thứ bảy, cột đầu tiên, vừa đúng là chữ ‘Nhật’.”
“Còn hàng thứ 6, cột thứ 2, vừa đúng là chữ ‘Thảo’, hàng thứ 3, cột thứ 3, vừa đúng là chữ ‘Nhất’, hàng thứ tư, cột thứ 3, vừa đúng là chữ ‘Thiên’.”
“Những chuyện này tương ứng với bốn manh mối mà chúng ta tìm thấy trước đó.”
“Có bài thơ này, sau đó hãy nhìn bài thơ trên tấm ván giường mà chúng ta đọc.”
“Lưỡng không chi gian, trong bài thơ hết thảy có hai chữ ‘Không’, phân biệt ở nằm ở C2 cùng E4, giữa bọn chúng chính là D3.”
“Đó là chữ ‘Khứ’, ám chỉ câu ‘Khứ ý dĩ quyết’.”
“Và chữ ‘Khứ’ này, đồng thời bị bao vây bởi chữ ‘Nhất’, ‘Thiên’, ‘Dư’, ‘Tái’ và ‘Bất’, ‘Hoàng’.”
“Cũng chính là ý nghĩa của bài thơ trên tấm ván giường ‘Nhất thiên dư tải, bất hoàng vi quan’.”
“Tĩnh toạ nhất túc, đào xuất sinh thiên, chính là cách rời khỏi phòng kín.”
“Bây giờ chỉ cần xác định ngồi ở đâu.”
“Có những manh mối trước đó, không nghi ngờ gì nữa, nơi cần ngồi, chính là trên chữ ‘Khứ’.”
“Chính là trên chữ ‘Khứ’ phía trên ‘lưỡng không chi gian’, ‘nhất thiên dư tái, bất hoàng vi quan.”
“Chính là khu vực D3.”
“Mọi người đều thông minh, tôi giải thích đến đây, chắc mọi người đều hiểu rồi chứ?”
Lý Đằng kết thúc phần giải thích của mình.
“Chết tiệt! Những manh mối rõ ràng như vậy, tôi thực sự không nhìn ra một manh mối nào.”
“Không nhìn ra là bình thường thôi? Ai sẽ nghĩ đến bài thơ này chứ?”
“Tôi sống trong thế giới kịch bản mấy trăm năm rồi, chưa từng học thuộc thơ!”
“Bài thơ này rất bình thường, trong sách giáo khoa cũng có nhắc tới?”
“Tôi chưa từng đi học.”