Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1150: Chương 1150: Giả Bị Đánh (1)
Mỗi bệnh nhân được Lý Đằng khám, khi ra ngoài đều mặt mày rạng rỡ, không chỉ bệnh tình được chữa khỏi, mà tâm trạng cũng cực kỳ vui vẻ.
Mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân chưa bao giờ hòa hợp như vậy.
…
Nửa giờ sau, Lý Đằng bị y tá gọi ra khỏi phòng khám.
Không ngờ lại là cô giáo Chu tới, ngay tại văn phòng của hắn.
Văn phòng không có người khác, cô giáo Chu mắt đỏ hoe nhìn Lý Đằng, cảm giác như vừa khóc.
“Cô…” Lý Đằng vừa định chào một tiếng cô giáo Chu, đột nhiên nhớ ra hiện tại hắn không phải học sinh của nàng, là chồng nàng, liền vội đổi giọng gọi một tiếng “em yêu”.
Lý Đằng vừa dứt lời, liền bị cô giáo Chu liền nhón chân lên.
“Cái này… tôi không phải là… ai…” Lý Đằng thật lòng không muốn lợi dụng cô giáo Chu, nhưng vì tình cảm vợ chồng của bọn họ, quyết định làm việc tốt tới cùng.
…
Lại trôi qua gần nửa giờ.
Khi Lý Đằng chuẩn bị lần thứ năm dẫn động năng lượng tích cực của vũ trụ, thời gian xuyên không đột nhiên kết thúc.
‘Vèo!’ Một tiếng, Lý Đằng trở về thân thể của mình, trở về lớp học trước đây.
“Cậu làm gì thế? Mộng du à? Bộ dáng hồn siêu phách lạc? Lại đang mơ về nữ thần của cậu, cô giáo Chu?” Bạn cùng bàn Lý Nghi đang nhìn hắn.
Lý Đằng lườm Lý Nghi một cái.
“Đừng mơ về cô giáo nữa, dù sao cậu cũng chỉ có thể nhìn mà không thể chạm.” Thấy Lý Đằng không phản bác, Lý Nghi cho rằng mình đoán đúng.
Lý Đằng không có ký ức của chủ nhân thân thể này trước kia, thực ra chủ nhân cơ thể này cũng không coi cô giáo Chu là nữ thần gì, chỉ là một ngày hai người ngồi bên đường ăn thịt nướng uống bia, Lý Đằng trước kia nói cô giáo Chu rất ‘to’, sau đó Lý Nghi liền dùng chuyện này ra đùa.
“Nhìn thấy rồi, cũng chạm được rồi.” Lý Đằng lại lườm Lý Nghi một cái.
“Hahaha, mơ giữa ban ngày cũng thật… ” Lý Nghi càng cười to.
…
Tan học, Lý Đằng và Lý Nghi đang cùng các bạn học đi ra ngoài trường, đột nhiên một cô gái xinh đẹp cùng lớp bước tới chắn đường Lý Đằng, nói có chuyện muốn nói riêng với hắn.
“Wow… các bạn nói chuyện đi…” Lý Nghi không ngờ hoa khôi lớp lại chủ động tìm Lý Đằng nói chuyện riêng, vội vàng tránh sang một bên.
Các học sinh khác cũng nhìn về phía này với ánh mắt khác thường.
Hoa khôi hot girl chủ động tìm tiểu tử nghèo Lý Đằng nói chuyện? Nói chuyện gì chứ?
Lý Đằng cũng rất kỳ lạ, vì không có ký ức của Lý Đằng trước kia, cho nên hắn cũng không biết hoa khôi tìm hắn nói chuyện gì.
Nhớ lại khi còn học trung học, Lý Đằng gặp loại hoa khôi này cũng có chút bối rối, thậm chí choáng váng, đúng kiểu liếm cẩu điển hình.
Nhưng hiện tại hắn đã gặp qua rất nhiều mỹ nữ, hoa khôi này trong mắt hắn, cũng chỉ là một đứa trẻ con mà thôi.
“Trả lại cậu lá thư này, ban đầu tôi định đưa cho cô giáo của các cậu, sau đó nghe bạn học nói về hoàn cảnh của cậu, cảm thấy cậu rất đáng thương, chuyện này để cô giáo và bạn học biết, cô giáo phê bình cậu, bạn học cười nhạo cậu, sợ cậu nghĩ không thông sẽ đi vào con đường tuyệt vọng.”
“Vì vậy tôi quyết định trả lại thư này riêng cho cậu, hy vọng sau này cậu tập trung vào việc học, đừng nghĩ những chuyện không hợp lứa tuổi này.”
“Hơn nữa, chúng ta là người của hai thế giới khác nhau, cơ bản tương lai không thể có bất kỳ tiếp xúc nào, dù sau này cậu muốn theo đuổi con gái, cũng phải nhìn rõ điều kiện của mình, liệu sức mà làm.”
Hoa khôi nói xong đưa lá thư cho Lý Đằng.
Lý Đằng đau đầu.
Hắn mở thư ra xem, quả nhiên là một bức thư tình.
Hơn nữa, rõ ràng là nét chữ của anh.
“Được thôi, nhưng có chuyện này tôi phải nhắc nhở cậu.” Lý Đằng rất nghiêm túc nhìn hoa khôi.
“Chuyện gì?” Hoa khôi vốn tưởng Lý Đằng sẽ rất lúng túng, không ngờ hắn lại bình tĩnh như vậy.
“Cậu rất xinh đẹp, nhưng hơi hôi miệng, tôi khuyên cậu nên đi khám nha khoa, có phải vì kẽ răng to quá thức ăn lưu lại nhiều không, hoặc là bị bệnh dạ dày. Mặc kệ là bệnh gì, cũng phải chữa trị sớm, nếu không sẽ rất ảnh hưởng tới hình tượng của cậu.” Lý Đằng chân thành nói với hoa khôi, rồi còn vô thức che mũi.
Hoa khôi biết mình có hơi hôi miệng, cũng từng đi khám ở bệnh viện nhưng không có hiệu quả.
Chỉ là hơi hôi miệng nhẹ, chỉ cần không quá gần người khác, thông thường người khác sẽ không ngửi thấy.
Đây là lần đầu tiên có người nói cô bị hôi miệng, thật khó chấp nhận, vừa định mắng vài câu, nhưng nghĩ lại sợ mùi hôi bay ra, gương mặt nàng đỏ bừng lên vì tức giận.
“Tôi không có ác ý gì, cũng không cố ý hạ nhục cậu, chỉ là muốn giúp cậu thôi. Thật ra tôi có phương thuốc dân gian có thể giúp cậu trị khỏi hôi miệng, một lần là hết, không bao giờ tái phát.” Lý Đằng chân thành nói với hoa khôi.
Kỹ năng Chấn Chiến Chỉ của hắn chữa bách bệnh, bao gồm cả hôi miệng.
(chấn chiến chỉ: ngón tay rung)
Đương nhiên, những chỗ khác có mùi hôi cũng có thể chữa.
“Cậu là đồ rác rưởi!” Hoa khôi cách Lý Đằng nửa mét, giận dữ mắng vài câu, rồi bỏ chạy.
“Lòng tốt không được báo đáp.” Lý Đằng lắc đầu.
Nhìn lại bức thư tình trong tay, Lý Đằng xé nát nó, chuẩn bị vứt vào thùng rác bên cạnh.
“Cô hoa khôi tìm cậu làm gì thế?” Lý Nghi rất tò mò, chen lại gần, muốn cầm lấy mảnh giấy trong tay Lý Đằng, nhưng tiếc là Lý Đằng đã ném vào thùng rác rồi.
“Tôi ngửi thấy cô ấy hôi miệng, muốn giúp cô ấy chữa, nhưng cô ấy không cảm kích, mắng tôi một trận rồi chạy mất, đúng là chó cắn Lã Động Tân.” Lý Đằng than thở.
(chó cắn Lã Động Tân: tương tự với câu làm ơn mắc oán.)
“Nữ thần hoa khôi bị hôi miệng à?”
“Thật sao?”
“Chưa ngửi thấy bao giờ.”
“Thật không ngờ, hoa khôi xinh đẹp thế mà hôi miệng.”
“Không thấy sao? hắn là cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga, không ăn được, nên bịa đặt nói xấu.”
“Có thể lắm.”
“…”