Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1149: Chương 1149: Xuyên Không (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Nghe giảng cho tốt! Đừng ngủ nữa! Không thì tôi mời cậu ra khỏi lớp!” Cô Chu lại mắng Lý Đằng vài câu, sau đó quay lại bục giảng.

“Cô ấy dục cầu bất mãn, mới nóng tính thế, đừng chấp cô ấy.” Lý Nghi nhỏ giọng khuyên nhủ Lý Đằng.

Trước đây Lý Đằng mà bị giáo viên mắng, tự trọng bị tổn thương sẽ rất tức giận, giận suốt vài ngày, thậm chí còn dùng móng tay cào vào lòng bàn tay mình, cào đến chảy máu mới thôi.

Đặc biệt cô Chu còn là nữ thần của hắn ta, bị nữ thần khinh bỉ, có tự sát không đây?

“Làm sao cậu biết cô ấy không bất mãn?” Lý Đằng cười cười, hắn không phải là Lý Đằng trước đây, tất nhiên sẽ không giận.

“Chồng cô ấy là bác sĩ phụ khoa, chắc ở nhà cũng chẳng hứng thú gì với cô ấy nữa, cậu nói cô ấy có bất mãn hay không?” Lý Nghi thấy Lý Đằng không giận, cũng mỉm cười giải thích.

“Tuổi còn trẻ, nhưng cậu hiểu biết không ít nhỉ!” Lý Đằng liếc Lý Nghi.

“Cậu không phải cũng hiểu không ít sao? Cậu còn hay nói với tôi cô ấy lớn, cô ấy là mẫu người lý tưởng của cậu, cậu rất muốn thử các loại nữa mà.” Lý Nghi lập tức phản pháo.

“Vậy sao? Tôi không nhớ.” Lý Đằng cảm thấy sao trước đây Lý Đằng lại là một tên nhàm chán như vậy?

“Không nhớ thì tốt, tránh sau này đi vào con đường phạm tội.” Lý Nghi lại cười cười.

“Hai cậu! Đừng có líu ríu nữa!” Cô Chu ném một đầu phấn tới, nhắm vào đầu Lý Đằng.

Lý Đằng phản ứng rất nhanh, giơ tay chụp lấy.

Cô Chu tức giận muốn ném thêm một đầu phấn nữa, nhưng đúng lúc điện thoại cô ấy vang lên.

Là chồng cô ấy gọi.

Chồng cô ấy là bác sĩ, công việc rất bận, hiện tại là giờ làm việc của anh ta, mà đây cũng là giờ dạy học của cô ấy.

Nếu không có chuyện lớn, hoặc chuyện rất gấp, chắc chắn anh ta không thể nào gọi điện cho cô ấy vào lúc này.

Không còn cách nào, cô Chu vội bước ra khỏi lớp, chuẩn bị nghe điện thoại.

“Hệ thống xuyên không khởi động…”

“Đếm ngược ba giây, cậu sẽ xuyên không thành chồng cô Chu.”

“Thời gian: một giờ.”

“Ba, hai, một, …”

Kết thúc đếm ngược, thần trí Lý Đằng trở nên mơ hồ.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn xuất hiện trên hành lang một bệnh viện.

Tay cầm một chiếc điện thoại đặt bên tai.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng cô Chu.

“Anh tìm em? Có chuyện gấp gì sao? Em đang dạy học!” Cô Chu hỏi.

“Anh… anh…” Lý Đằng lộ vẻ mờ mịt.

“Có phải xảy ra chuyện gì hay không? Rốt cuộc anh làm sao vậy?”

“Anh… anh nhớ em lắm.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cô giáo Chu nghe chồng nói như vậy, càng thêm gấp gáp rồi.

“Anh chỉ là nhớ em thôi, anh cảm thấy bình thường vì công việc mà lạnh nhạt với em, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất áy náy, nên muốn nói với em một tiếng, sợ không nói thì lát nữa lại quên mất.”

Lý Đằng là một người đàn ông rất tốt bụng, nghe Lý Nghi nói tình cảm vợ chồng của cô giáo Chu không tốt, bây giờ có cơ hội này, đương nhiên hắn phải thúc đẩy tình cảm vợ chồng của bọn họ.

Làm việc thiện tích đức cũng không có hại gì.

Đầu dây bên kia, cô giáo Chu im lặng một lúc lâu, rồi… bật khóc.

“Đừng như vậy, trước đây anh quá vô tâm, sau này anh sẽ quan tâm em nhiều hơn, mỗi ngày em đều vất vả như vậy, muốn tìm anh nói chuyện cũng rất khó, thực sự là rất xin lỗi em.” Lý Đằng quyết tâm làm chuyện tốt tới cùng, nói thêm vài câu hay ho.

“Anh à, em cũng có nhiều chỗ không đúng, em quá ngang ngạnh rồi, những năm qua nhờ anh chịu đựng tính xấu của em, anh cũng rất vất vả, em lại luôn trách anh không quan tâm em…” Cô giáo Chu nói rồi khóc càng nhiều.

“Ừ ừ, sau này chúng ta cùng nhau cố gắng, tìm lại cảm giác trước kia, giúp cho chúng ta càng thêm gắn bó.” Lý Đằng nói tới mức bản thân cũng thấy xấu hổ, nhưng mấy lời này phụ nữ rất thích nghe, rõ ràng đầu dây bên kia cô giáo Chu rất xúc động và vui vẻ.

Nói chuyện khoảng bảy, tám phút, Lý Đằng nhắc nhở cô giáo Chu nên đi dạy, mới miễn cưỡng cúp điện thoại.

Cúp điện thoại xong, một y tá bên cạnh gấp gáp giục Lý Đằng, nói bệnh nhân đã chờ lâu rồi.

Lúc này Lý Đằng mới nhớ ra, hiện tại hắn là một bác sĩ.

Thôi, mau đi khám bệnh thôi.

Vấn đề là, hắn lại không phải bác sĩ thực sự, làm sao giúp bệnh nhân khám bệnh được đây?

“Đinh!” Một tiếng chuông như gõ mõ.

“Gói quà tân thủ đã tới!”

“Mở gói quà có thể nhận được các loại bảo vật, kỹ năng, điểm thuộc tính v.v…”

Giọng nói hệ thông vang lên.

“Vậy thì rút kỹ năng y dược đi.” Lý Đằng nghĩ trong lòng, rồi dùng ý niệm mở gói quà tân thủ.

“Đinh! Chúc mừng bạn nhận được kỹ năng ‘Chấn Chiến Chỉ’.”

“Chấn Chiến Chỉ: rung động ngón tay tới năng lượng tích cực mạnh mẽ trong vũ trụ, năng lượng tích cực này có thể tiêu trừ năng lượng tiêu cực vùng bệnh trong cơ thể bệnh nhân, từ đó chữa khỏi bệnh nan y của bệnh nhân.”

“Chú ý: Tất cả bảo vật, kỹ năng đều được lưu trữ trong không gian thần hồn, không liên quan tới nhân vật trong kịch bản mà ngài đang xuyên không.”

“…”

“Quả nhiên là một kỹ năng chữa bệnh, hơn nữa kỹ năng này ở trong đầu, dù mình xuyên không thành ai cũng có thể sử dụng. Không tệ không tệ.” Lý Đằng vừa nãy còn lo mình không biết y học, không có cách nào giúp bệnh nhân khám bệnh.

Không ngờ gói quà tân thủ lại trực tiếp tặng một kỹ năng chữa bệnh bá đạo như vậy.

Hơn nữa là một kỹ năng năng lượng tích cực.

Chỉ là khi vào phòng khám, Lý Đằng mới phát hiện kỹ năng này có chút không đúng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...