Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1148: Chương 1148: Xuyên Không (2)
Cầm điện thoại lên xem các ứng dụng cài đặt bên trong, Lý Đằng đánh giá sơ bộ, nhân vật mà hắn xuyên không là một người nghèo.
Không có người thân, sống một mình.
Danh bạ WeChat trong điện thoại có rất ít liên hệ, trong đó có một người là chủ nhà, chứng tỏ nhà này là nhà thuê.
Sau đó danh bạ QQ có nhiều liên hệ hơn, chủ yếu là bạn học của hắn ta.
Lý Đằng mở ứng dụng tin tức trong điện thoại, lướt qua một lượt, phát hiện ra thế giới này không phải là bản sao của thế giới thực, mà là một thế giới đã được chỉnh sửa.
Mức độ chỉnh sửa dường như khá lớn, nhưng cụ thể là gì, vẫn cần phải từ từ khám phá mới biết được.
…
Bởi vì đêm qua Lý Đằng lướt tin tức suốt, nghiên cứu tình hình thế giới này, nên sáng ra rất buồn ngủ.
Đang định ngủ lại một giấc thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa và tiếng kêu to.
Hàm chính là tên của Lý Đằng.
Mở cửa ra, bên ngoài đứng một nam sinh trung học mười mấy tuổi.
Tên này đến đây để gọi Lý Đằng đi học cùng, rõ ràng là bạn học của Lý Đằng.
Trông tên này rất quen thuộc với Lý Đằng, nhưng Lý Đằng lại không nhận ra gã, cũng không biết tên gã.
“Lại thức đêm chơi game chứ gì? Nhìn đôi mắt thâm quầng này, thức đêm không tốt cho sức khỏe đâu biết không? Ban ngày học, ban đêm làm thêm, đêm lại chơi game, cậu muốn đột tử sớm à?” Nam sinh nói lời quan tâm với Lý Đằng.
“Tối qua tôi bị ngã, đập đầu vào, bây giờ đầu vẫn còn đau, hơn nữa đập hỏng luôn trí nhớ trụ cột của tôi, dẫn đến việc tôi không nhớ ra cậu là ai rồi, cậu có thể cho tôi biết tên cậu không?” Lý Đằng hỏi nam sinh này.
Nam sinh nhìn Lý Đằng như nhìn người ngoài hành tinh.
“Tôi không nói dối, tôi thật sự không nhớ tên cậu, còn rất nhiều chuyện khác cũng không nhớ, làm ơn nói rõ cho tôi biết, nếu không tôi không biết mình đi học ở đâu nữa.” Lý Đằng nói bằng vẻ mặt chân thành.
Có lẽ sự chân thành của Lý Đằng đã đánh động nam sinh này, hoặc nam sinh này khá hiền lành dễ tin người, rất nhanh liền không nghi ngờ Lý Đằng nữa, mà nói rõ ràng chi tiết về thân phận của mình, cũng như tình hình học hành của bọn hắn.
Nam sinh tên là Lý Nghi, là con trai của chủ nhà, cũng là bạn học của Lý Đằng, bạn cùng bàn.
Năm ngoái nhà Lý Đằng gặp tai nạn xe, cha mẹ đều qua đời, không để lại bất kỳ tài sản nào, còn nợ một đống tiền lớn, tiền bồi thường vừa đủ trả nợ, cho nên hiện tại Lý Đằng không có gì cả.
Nhà Lý Nghi có một tòa nhà, chính là tòa nhà căn hộ mà Lý Đằng đang ở, vì quá cũ kỹ, thêm vào đó hiện tại thị trường không tốt, nên không dễ cho thuê, căn phòng không thuê được bèn cho Lý Đằng một căn, để hắn tạm thời ở lại.
Bình thường Lý Đằng đi học vào ban ngày, ban đêm làm thêm ở nhà hàng bên cạnh nhà trọ, kiếm tiền mua mì ăn liền để khỏi chết đói.
“Đây là thiết lập điển hình của vai chính mồ côi trên Qidian đây mà!” Lý Đằng không nhịn được rủa thầm.
Sau một hồi trò chuyện, Lý Đằng đã biết được tình huống nhân vật của mình, dưới tình huống bình thường, cần đi theo kịch bản, nên hắn đi theo Lý Nghi xuống tòa nhà, đến nhà hàng bên cạnh tòa nhà gọi hai bát mì.
Lý Nghi tự trả tiền, Lý Đằng không xu nào dính túi, ghi nợ tại nhà hàng, tối đến làm thêm trả.
Hai người ăn xong mì, đi qua một con phố nhỏ, đến trường học.
Hai người đang học năm nhất trường cấp 3. (lớp 10)
Có Lý Nghi dẫn dắt, Lý Đằng cũng không sợ đi nhầm vào phòng khác.
Trên đường gặp nhiều bạn học, Lý Nghi chào hỏi bọn họ nhiệt tình.
Lý Đằng không nhận ra bọn họ, nên cũng không chào hỏi.
Nhưng bọn họ cũng không lấy làm lạ.
Vì nhân vật Lý Đằng này không hòa đồng lắm, không hay nói chuyện với người khác.
Không cha không mẹ, không nhà để về, phải dựa vào người khác để sống, loại người này có lòng tự trọng rất cao, không muốn nói chuyện với người khác cũng không khó hiểu.
“Nhân vật này tôi thích, đủ thảm.” Lý Đằng cười nhếch miệng khi bước vào lớp học.
…
“Lý Đằng! trò Lý Đằng! Đứng lên!”
Giáo viên toán bước đến bàn học của Lý Đằng, gọi hắn.
Bạn cùng bàn Lý Nghi vội đẩy Lý Đằng.
Lý Đằng ngơ ngác đứng lên, lau miệng, ngẩng đầu nhìn, là nữ giáo viên toán đeo kính đang nhìn anh với vẻ mặt “hận không thể dạy dỗ hắn một trận”.
Nữ giáo viên toán họ Chu, chuyện này Lý Nghi có nói trước với Lý Đằng.
“Chào cô Chu.” Lý Đằng vội đứng dậy, ngủ trong giờ học là sai, nhận sai phải chân thành.
Cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy cái kia của cô giáo Chu.
Cũng lớn nhỉ…
“Tại sao lại ngủ trong giờ học? Nếu đã muốn ngủ, lên lớp còn có ý nghĩa gì? Cậu còn ngủ, thì ra ngoài ngủ dưới đất! Đừng ngủ trong lớp học! Ảnh hưởng các bạn khác!” Không biết cô Chucó để ý đến ánh mắt của Lý Đằng không, nhưng gương mặt hơi đỏ, không biết là tức giận, hay là ngại.
“Thưa cô, tối qua cậu ấy làm thêm rất khuya, rất mệt, không nghỉ ngơi được.” Lý Nghi ở bên cạnh nhỏ giọng cứu bồ.
“Ai…” Cô Chu thở dài, trên mặt lộ vẻ đồng cảm.