Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1143: Chương 1143: Lừa Gạt (2)
Lần này, Lý Đằng không dám hy vọng nhiều, chỉ nhìn quanh nhớ lại xem mình đã bỏ sót điều gì.
Đột nhiên, hắn nhớ ra, là bé gái kia.
Cô bé luôn dẫn đường cho hắn, dường như đeo một vật màu vàng trên cổ, nếu nhớ kỹ, đó không phải là vật trang trí bình thường mà là chìa khóa!
Trần Hậu Dực ngồi xổm ở chỗ lỗ khoá không ngừng mày mò, nhương cánh cửa buồng điện thoại vẫn trơ trơ.
Chuyện này khiến hắn không cam lòng, cho nên lại biến ra mấy loại công cụ khác để phá khoá.
“Cậu có thể biến ra nhiều công cụ như vậy, tại sao không biến ra máy cắt kim loại, hay là khoan điện gì đó? trực tiếp phá huỷ cánh cửa này?” Lý Đằng nhắc nhở Trần Hậu Dực.
“Đúng vậy!” Trần Hậu Dực vội vàng đứng dậy, biến thành một cái máy khoan điện, đâm vào cánh cửa buồng điện thoại.
Kết quả chỉ là trượt, căn bản không để lại bất cứ dấu vết gì trên lớp kính thuỷ tinh.
Đổi thành máy cắt gió đá cũng không được.
“Cậu có biết một bé gái hay không?” Lý Đằng hỏi Trần Hậu Dực.
“Bé gái nào?”
“Cao tầm này, buộc hai bím tóc ngắn…” Lý Đằng mô tả.
“Anh nói đến em gái tôi, Tiểu Lan?” Trần Hậu Dực nhíu mày.
“Tôi không biết, nhưng cô bé có đeo chìa khóa trên cổ.” Lý Đằng ngạc nhiên.
Ngay từ đầu hắn vẫn cho là bé gái kia là Trương Tĩnh khi còn bé, là do Trần Hậu Dực huyễn hoá ra do tình cảm thuần khuyết, bây giờ lại đột nhiên lòi ra một em gái Tiểu Lan?
“Là em gái tôi, Tiểu Lan, qua đời sau sinh nhật bảy tuổi không lâu, hôm đó, tôi chở nàng ra ngoài chơi, khi qua đường, một chiếc xe tải vượt đèn đỏ…
Nàng là vết thương sâu thẳm trong lòng tôi.” Trần Hậu Dực thống khổ kể lại.
“Vậy nên cậu tạo ra hình ảnh nàng trong thế giới giấc mơ?” Lý Đằng hiểu ra.
Tiểu Lan đại diện cho sự cứu rỗi của Trần Hậu Dực, sau khi tạo ra nàng trong giấc mộng, nàng dần có ý thức riêng, chính là ý thức của Tiểu Lan khi còn sống.
Nàng biết Lý Đằng đến cứu Trần Hậu Dực nên đã giúp đỡ hắn.
“Đúng, sau khi tôi phát điên, nàng rời đi, bởi vì tôi điên, nên tôi không đi tìm nàng nữa, vừa rồi anh đã nhìn thấy nàng sao?” Trần Hậu Dực hỏi.
“Ừ, tôi thấy nàng, nàng đeo chìa khóa trên cổ, cậu có ấn tượng gì không?” Lý Đằng hỏi nhanh.
Toàn bộ thế giới mộng tưởng đã sụp đổ, chỉ còn một khu vực nhỏ xung quanh buồng điện thoại là chưa bị hủy diệt.
Chỗ khu vực này không chống đỡ được bao lâu nữa.
“Đó là chìa khóa đồ chơi cha tôi tự tay làm cho nàng nhân dịp sinh nhật bảy tuổi, khi đó trong nhà tôi rất nghèo, cha tôi lừa nàng nói, chìa khoá này có thể mở ra thế giới khác, nên nàng luôn đeo trên cổ, hy vọng một ngày nào đó có thể dùng…” Trần Hậu Dực rơi vào trong hồi ức.
“Cậu còn nhớ hình dáng chìa khóa không? Có thể tạo ra nó không?” Lý Đằng hỏi dồn.
“Đương nhiên, sau khi nàng qua đời, tôi vẫn luôn giữ chìa khoá kia, nhìn thấy nó như thấy nàng.” Trần Hậu Dực nói, sau đó tạo ra một chiếc chìa khóa màu vàng, chính là chiếc chìa khóa bé gái đeo trên cổ.
Lý Đằng vội lấy chìa khóa, cắm vào ổ khóa buồng điện thoại.
Cửa buồng điện thoại mở ra!
“Nhanh vào đi, quay số, chúng ta sẽ thoát khỏi đây!” Lý Đằng đẩy Trần Hậu Dực vào bốt điện thoại.
Bên ngoài, thế giới chỉ còn lại vài mét vuông an toàn, các khu vực khác đã bị khí đen cắn nuốt.
Nếu vào không kịp, hai người sẽ bị khí đen nuốt chửng!
“Đợi đã, tôi đã nhớ ra, Tiểu Tĩnh không điều trị ở khoa ALS, mà là khoa phụ sản đúng không?” Trần Hậu Dực nhớ ra điều gì, đặt tay chặn cửa bốt điện thoại.
“ALS là bệnh hiếm, nào có một khoa riêng biệt? Nàng tạm thời ở khoa phụ sản.” Lý Đằng bịa chuyện, rồi đẩy mạnh Trần Hậu Dực vào buồng điện thoại.
Hắn cũng vào theo, đóng cửa lại.
Trong nháy mắt khí đen ập tới bên ngoài buồng điện thoại, bị ngăn lại bởi kết giới bên ngoài.
Nếu chậm một chút, hai người đã bị nuốt chửng.
“Quay số này: 594250, cậu sẽ rời khỏi đây và sống hạnh phúc bên Tiểu Tĩnh.” Lý Đằng nói với Trần Hậu Dực.
“5, 9, 4, 2, 5, 0…ngã tựu thị 250? Sao tôi cảm thấy con số này đang chửi mình?” Trần Hậu Dực quay số nửa chừng, rồi dừng lại.
“Sao lại có thể? Trùng hợp thôi.” Lý Đằng cố gắng giữ bình tĩnh.
“Anh có nghĩ tôi ngốc không? Anh đang lừa tôi đúng không?” Trần Hậu Dực bắt đầu nghi ngờ.
“Không.” Lý Đằng thở dài.
“Được, anh thề đi, lấy gia đình, vợ con của anh ra thề. Nếu anh không lừa tôi, tôi sẽ gọi số này và rời khỏi đây, sống hạnh phúc với Tiểu Tĩnh.”
“Bằng không, tôi sẽ không gọi số này và không rời đi.” Trần Hậu Dực càng cảm thấy Lý Đằng lừa gạt mình.
Tại sao bên trong phòng bệnh, hắn cẩn thận nhớ lại, không phải Trương Tĩnh đang mắc ALS rất nặng sao? Muốn gặp mặt hắn lần cuối sao? tại sao không cắm ống truyền thức ăn? tại sao tay và eo nàng có thể hoạt động tự nhiên?
Còn có ánh mắt nàng luôn tránh né.
Quá nhiều điểm nghi vấn, nghĩ lại thấy không đúng.
Lúc đó Trần Hậu Dực bị tình yêu làm ngu người, mới mang tính lựa chọn mà không để ý tới chi tiết nhỏ, bây giờ hắn đã nhớ ra toàn bộ.
Lý Đằng xem hắn là 250 và đang gạt hắn.
(ghi chú: 250 ở bên trung quốc là con số ám chỉ một kẻ ngu dốt)
Lý Đằng nhìn Trần Hậu Dực, hắn không thể thề độc như vậy vì đúng là hắn đang lừa Trần Hậu Dực.