Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 1134: Chương 1134: Dị Thế Giới (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Hậu Dực, anh làm gì ở đây?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Trần Hậu Dực.

Khiến cho hắn phảng phất như quay về vài năm trước, khoảng thời gian tươi đẹp ở đại học.

Cũng làm cho Trần Hậu Dực quên đi lời chất vất vừa nãy.

“Tiểu Tĩnh, sao em lại ở đây?” Trần Hậu Dực quay lại, nhìn về phía cô gái trước mặt.

Mấy năm trôi qua, nàng vẫn giống như in trong trí nhớ của hắn.

Có lẽ bởi vì… mấy năm sau đó hắn chưa từng gặp lại nàng.

“Ra ngoài đi dạo thôi! Anh có rảnh không? Đưa em về trường nhé?” Trương Tĩnh cười rạng rỡ.

“Điều này không thể là sự thật, em đã rời trường lâu rồi.” Sắc mặt của Trần Hậu Dực có chút chua xót.

“Anh giận sao? Không muốn đưa em về trường nữa sao?” Trương Tĩnh bĩu môi, giơ tay kéo cánh tay của Trần Hậu Dực lắc lư.

“Tiểu Tĩnh, chúng ta đi khách sạn thôi.” Trần Hậu Dực chỉ về phía khách sạn lớn bên đường.

“À?” Trương Tĩnh có chút sững sờ.

“Ừ, Anh muốn ngủ cùng em… chỉ đơn giản vậy thôi.” Trần Hậu Dực không nói nhiều kéo Trương Tĩnh về phía khách sạn.

Giọng nói bên tai không sai, nếu lúc đó hắn có cơ hội làm như vậy, thì khi chia tay, tâm lý của nàng sẽ chịu áp lực nhiều hơn, biết đâu còn không đề nghị chia tay.

Nhưng hắn lại bỏ qua cơ hội này, cho rằng tình yêu đẹp không nên bị vấy bẩn bởi chuyện đó, lúc đó suy nghĩ của hắn thật trong sáng, tin rằng mọi thứ đều tươi đẹp.

Cho đến một ngày, nàng viện cớ buổi trưa không đến tìm hắn nữa, hắn chủ động đi tìm nàng.

Kết quả phát hiện…

Sau khi chia tay, hắn càng đắm chìm vào game, kỹ năng chơi game của hắn cũng trở nên lão luyện hơn.

Hắn tham gia nhiều giải đấu, giành nhiều giải thưởng, nhưng khi đứng trên bục nhận giải, hắn không còn cảm giác hưng phấn hay mong chờ, chỉ là thất vọng.

Hắn mất vài năm mới thoát ra khỏi mối tình đó.

Không ngờ khi gặp lại nàng, trái tim hắn vẫn đau.

“Anh muốn làm gì?” Trương Tĩnh bị Trần Hậu Dực kéo vào sảnh khách sạn, phát hiện không đúng, muốn giãy ra khỏi tay hắn.

“Lần này anh sẽ không cho em cơ hội rời xa anh.” Trần Hậu Dực nhìn quanh, quyết định không thuê phòng, trực tiếp kéo Trương Tĩnh đến ghế sofa trong sảnh và bắt đầu hành động.

Dù sao tất cả đều không phải thật.

Trần Hậu Dực không ngờ, dù đây là trong giấc mơ, nhưng hành động của hắn với Trương Tĩnh đã khiến bảo vệ khách sạn, nhân viên phục vụ báo động, bọn họ cùng nhau kéo hắn ra đè xuống đất, sau đó gọi cảnh sát.

Cảnh sát thật sự đến.

Nghĩ rằng đây là trong mơ, Trần Hậu Dực không quan tâm, khi cảnh sát hỏi Trương Tĩnh, hắn lại lao vào thử làm lại.

Hai cảnh sát ngay lập tức ngăn cản.

Trần Hậu Dực chơi game nên sức lực rất lớn, đánh gục hai cảnh sát, bọn họ gọi thêm viện trợ, càng nhiều cảnh sát tới hơn, bọn họ đánh Trần Hậu Dực một trận, hắn bị đánh gục xuống đất.

Xe cứu thương đến, đưa Trần Hậu Dực và cảnh sát bị thương vào bệnh viện. Bệnh viện chẩn đoán Trần Hậu Dực bị thương nặng ở cổ, liệt nửa người, nằm bất động trên giường bệnh.

Việc tạm giữ hắn bị tạm hoãn.

Nằm trên giường bệnh vài giờ, Trần Hậu Dực cảm thấy có điều gì không đúng. Đây không phải giấc mơ sao? Tại sao hắn mãi không tỉnh?

“Này, ai đó? cô còn ở đó không?” Trần Hậu Dực hỏi quanh.

Giọng nói bên tai không xuất hiện nữa.

Ba ngày ba đêm trôi qua, Trần Hậu Dực thực sự hoảng loạn.

Trong ba ngày này, hắn thử mọi cách để tỉnh lại nhưng đều vô ích.

Hắn thật sự bị mắc kẹt trong giấc mơ này?

Đây là mơ sao? Sao một giấc mơ có thể kéo dài thế?

Trần Hậu Dực chắc chắn đây là mơ.

Bởi vì hắn nghe giọng nói đó mới bước vào giấc mơ này.

Gặp Trương Tĩnh như vài năm trước, mấy năm sau này, chắc chắn nàng sẽ không còn trong hình dạng thiếu nữ.

Nhưng nếu là mơ, tại sao không tỉnh lại? Chẳng lẽ phải mãi mãi nằm liệt ở đây?

Trần Thấu Dực cảm giác mình bị giọng nói đó lừa.

Giọng nói đó kích động hắn làm chuyện kia với Trương Tĩnh, dù có nghi ngờ, nhưng tiềm thức hắn vẫn muốn làm theo, kết quả là gặp tình cảnh hiện tại.

Chẳng lẽ vì nhân vật trong game của hắn chết, hắn cũng phải chết theo? Nhưng được Lý Đằng bảo vệ, nên lực lượng siêu nhiên không thể giết hắn theo cách thông thường, chỉ có thể dùng cách khiến hắn rơi vào giấc mơ này?

Giam cầm hắn trong mơ?

Hiểu ra điều này, Trần Hậu Dực toát mồ hôi lạnh.

Kết quả hiện tại còn tệ hơn cái chết.

Chết chỉ là khoảnh khắc, còn liệt nửa người là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

Trần Hậu Dực gọi y tá, muốn bọn họ giúp hắn chấm dứt tất cả.

Nhưng điều kinh khủng hơn xảy ra.

Hắn nhận ra xung quanh mình đang suy tàn nhanh chóng.

Cả bệnh viện dường như không còn người sống, trên tường xuất hiện các đốm đen, phòng bệnh mới nhanh chóng cũ kỹ…

Giống như trong game Silent Hill mà hắn từng chơi.

Đây là hắn đang rơi vào không gian khủng bố như Silent Hill sao?

Ngày hôm sau, Lý Đằng, Lý Phúc Tài, Trịnh Cửu, Tăng Văn Vũ và Bạch Đào tụ tập bên giường Trần Hậu Dực, tìm đủ mọi cách để đánh thức hắn như tạt nước, la hét, hát, gõ chén đĩa nhưng hắn vẫn không tỉnh.

Không còn cách nào, Lý Đằng gọi 120, đưa hắn đến bệnh viện gần đó.

Bác sĩ kiểm tra, không tìm ra bệnh nhưng báo cho Lý Đằng một tin xấu.

Đó là các chỉ số sinh lý của Trần Hậu Dực đang chuyển biến xấu đi nhanh chóng, hắn không thể sống được bao lâu.

“Nhiệm vụ này như bẫy người, muốn trừ 100 điểm thuộc tính của mình?” Lý Đằng thật sự muốn mắng cha chửi mẹ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...