Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 1130: Chương 1130: Đòi Lương (2)
“Tôi… không có… đồng bạn.” Thu Anh trả lời.
“Không phải cô nói có người phái cô đến hay sao?” Tần Dũng ngạc nhiên, đưa ly nước cho Thu Anh.
“Không uống nước… uống… rượu!” Thu Anh không vui đẩy ly nước ra.
“Được… được thôi.” Tần Dũng hết cách, lấy rượu vang ra tiếp khách, rót hai ly, mỗi người nửa ly rượu, rồi đưa một ly cho Thu Anh.
Thu Anh cầm ly rượu, ngửa đầu uống cạn.
Tần Dũng muốn nói gì đó, nhưng nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt sau lưng Thu Anh.
Hắn ta tò mò đứng dậy nhìn sau lưng Thu Anh.
Phát hiện rượu rơi xuống sàn, giống như rượu chảy ra từ ly.
Thu Anh uống rượu, sao rượu lại chảy trên sàn phía sau cô ấy? Kỳ lạ quá?
Rót thêm ly rượu cho Thu Anh, Tần Dũng quan sát kỹ.
Phát hiện… rượu Thu Anh uống không vào dạ dày, mà chảy ra từ sau đầu cô ấy! Nên mới chảy xuống sàn nhà!
Đúng rồi, bọn người Bạch Đào nói gì nhỉ?
Nói cô ấy bị đâm xuyên sau ót?
Vậy nên… chỗ đó có lỗ, rượu uống vào lại chảy ra?
Vấn đề là, đầu bị thủng lỗ lớn, đủ để rượu chảy ra, sao cô ấy còn sống? Còn đến tìm hắn ta?
Hắn đang thấy quỷ sao?
Chuyện này càng lúc càng quái dị!
Vấn đề là, cảnh sát sao còn chưa tới?
Giả vờ đi lấy đồ nhắm, Tần Dũng trốn vào bếp.
Thấy Thu Anh vẫn ngồi trên sofa không động đậy, Tần Dũng lấy điện thoại ra, lại gọi 110.
“Sao chưa xuất phát?” Tần Dũng hỏi.
“Chúng tôi đã thông báo cảnh sát, họ sẽ đến trong khoảng mười lăm phút.” Tổng đài trả lời.
“Không kịp đâu! Tôi gặp… tôi gặp… nói chung rất kinh khủng, nếu các anh không đến có thể tôi sẽ chết, đây sẽ là vụ án mạng!” Tần Dũng lo lắng, không thể chờ lâu như vậy.
“Anh có thể miêu tả chi tiết tình huống hiện tại hay không?” Tổng đài hỏi.
“Kẻ giết người đã vào nhà, tôi đang cố giữ bình tĩnh, nhưng cô ấy có khuynh hướng bạo lực rất mạnh, có thể giết người bất cứ lúc nào!” Tần Dũng báo cáo.
“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ thúc giục bọn họ nhanh lên, anh giữ máy đi đừng ngắt.” Nhân viên tổng đài an ủi Tần Dũng.
“Mau lên!” Tần Dũng cúp điện thoại, lúc quay người thì suýt đụng vào người trước mặt.
Nhìn thấy người kia, Tần Dũng sợ hãi, suýt ngã xuống sàn.
Là Thu Anh, không biết từ khi nào cô ấy đã ở cửa bếp, không có tiếng bước chân.
Tần Dũng hiểu ngay tại sao Thu Anh nói cô ta không đến một mình.
Cô ấy thật sự không phải “một người”!
Cô ấy là ma!
“Ông… nói tôi… sẽ giết ông sao?” Thu Anh hỏi.
“Không không! Tôi nói là… tôi nói là… chuyện trước đây, không liên quan đến cô!” Tần Dũng vội phủ nhận.
“Tôi đến… không phải… giết ông… tôi đến… đòi lương…” Thu Anh nói.
“Đòi lương?”
Tần Dũng nhớ lại cảnh buổi chiều lúc tan làm.
Anh ta nhận một cuộc điện thoại trong thang máy.
Có người hỏi: “Có phải ông ăn chặn tiền bồi thường của bọn họ không?”
Tiếp đó nói: “Tiền của người chết ông cũng dám nuốt? Ông không sợ ban đêm bọn họ tìm ông hay sao?”
Không phải Thu Anh vì chuyện này mà đến tìm hắn chứ? Giờ đã khuya rồi!
“Tiểu Thu à! Đây là lỗi của tôi, tôi không nên nuốt riêng tiền bồi thường của cô, đưa số tài khoản đây, tôi sẽ chuyển lại số tiền đã lấy.” Tần Dũng vội lấy điện thoại nói với Thu Anh.
“Tôi… không dùng… điện thoại được… tiền… không có ý nghĩa nữa…” Thu Anh lắc đầu.
“Vậy… vậy… tôi chuyển tiền cho gia đình cô được không?” Tần Dũng nghĩ cách.
“Không, ông phải… dùng… cơ thể… trả nợ.” Thu Anh nhìn Tần Dũng.
“Tôi… khụ, chuyện này… không hợp lý lắm, hơn nữa tôi là đàn ông trung niên… trung niên đầy mỡ… khụ khụ… nếu cô thấy… khụ…” Tần Dũng ban đầu bị Dương Phi khêu gợi, nhưng lại bị đám Bạch Đào dập tắt.
Thực ra Thu Anh cũng không tệ, còn đẹp hơn Dương Phi.
Nhưng, cô ấy đã như vậy, hắn ta dám sao?
“Ông ăn chặn tổng cộng…hai vạn, một tay của ông, năm nghìn, một chân, một vạn, còn lại năm nghìn… thì móc một mắt…” Thu Anh nói rồi vào bếp lấy dao.
“Á? Không phải vậy chứ?” Tần Dũng nhận ra mình hiểu lầm ý của Thu Anh.
Cô ấy không phải muốn chuyện kia, mà là… trời ơi!
Mất một tay, một chân, một mắt, hắn làm sao sống nổi?
Nhân lúc Thu Anh chưa đến bắt hắn, Tần Dũng chạy ra cửa.
Không quản gì nữa, thoát khỏi nhà trước đã.
Kết quả… thật bi thảm.
Cửa chống trộm bị đập biến dạng, lúc Thu Anh vào, hắn ta đóng lại, giờ không mở được nữa!
Thu Anh từng bước tiến đến.
“Không thể như vậy!” Tần Dũng quay lại, tuyệt vọng hét lên.
“Ăn chặn… tiền của ông chủ…ông… to gan thật!” Thu Anh một tay bắt lấy Tần Dũng, tay kia cầm dao đưa tới sát mắt hắn.
“Tôi biết sai rồi! Xin tha cho tôi! Sau này tôi không dám nữa!” Tần Dũng cầu xin, đồng thời cố vùng vẫy chạy thoát.
Không ngờ, Thu Anh nắm chặt tay hắn cứng như cọng thép, không thể thoát ra!
Tần Dũng cắn mạnh vào tay Thu Anh, mong cô ấy buông tay.
Không ngờ, Thu Anh không quan tâm, ngược lại một tay kẹp cổ hắn ta, tay kia cầm dao moi mắt hắn!
Tần Dũng không còn sức phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn lưỡi dao đâm vào mắt, rồi khuấy đục bên trong.
“A! A! A a a!”
Tần Dũng hét lên thảm thiết.
Cuối cùng…hắn tỉnh dậy.
Hắn ta phát hiện mình đang ngồi dưới sàn ngoài phòng tắm, toàn thân đẫm mồ hôi.
Trong nhà không có ai khác ngoài hắn.